Tập truyện: Bùa yêu

Go down

Tập truyện: Bùa yêu

Bài gửi by Admin on Sun Apr 29, 2018 9:43 am

Bùa yêu

Ngày trẻ bà ngoại là cô gái đẹp nhưng đường tình duyên chẳng hề may mắn. Hai đời chồng, bà có hai cô con gái và ở vậy từ năm 29 tuổi. Khi đã già, bà lại nuôi cháu cho con gái. Bà thường kể đủ thứ chuyện khi dỗ tôi và em gái ngủ. Lớn lên trong tôi chỉ còn rõ nhất câu chuyện về cô Thảo đẹp nhất làng, yêu người trai nghèo không lấy được đã nhảy sông tự vẫn. Đêm tối trời, cô thường hiện lên hết khóc rồi lại hát, kết các loại bùa yêu thả chúng bay khắp nơi... Mùa thu. Trời xanh nao lòng và nắng vàng cũng ngơ ngẩn. Tôi chạy chân trần đuổi bắt những con chuồn chuồn ớt. Đâm sầm vào bụi cúc tần, tôi bắt gặp màu vàng nồng nàn của những búi tơ hồng vấn vương. Những chiếc lá vàng lơi lả mà chú tiểu trong chùa vun lại, đủ tôi chơi nửa ngày không chán. Trong không trung, thỉnh thoảng có sợi tơ trắng mỏng mảnh nhẹ nhàng bay ngang, lúc căng dài lúc co tròn lại. Bùa yêu. Tôi hét lên và chạy đuổi theo, khó khăn lắm mới bắt được chúng. Đám bạn trong làng ngơ ngác nhìn tôi.

Một bà lão móm mém đi qua nhổ bãi quết trầu, day day đôi mắt mờ đỏ lắc đầu:

- Trông như cô Thảo ngày xưa ấy. Rõ khổ!

Mẹ đón tôi ra Hà Nội. Sau mấy năm đi Tây cùng chồng, trông mẹ đẹp ra và chẳng hề thay đổi. Chỉ có điều mẹ luôn luôn trong trạng thái nôn nóng bồn chồn:

- Bố mày ở lại bên đó và chạy theo con... Cái đồ gái Tây thô bỉ. Rồi mẹ đến phải sang nữa thôi.

Tôi tròn mắt nhìn mẹ, một nữ trí thức xinh đẹp, quần áo lúc nào cũng hợp mốt, duyên dáng, lại có thể thốt ra những lời đó sao. Mà tôi đã nói bao lần rồi mẹ chẳng chịu nghe cho. Tôi không thể gọi ông ta - chồng của mẹ - bằng bố. Ai thì cũng chỉ có một người bố duy nhất, dù người đó đã bỏ hai đứa con gái 7 tuổi và hơn 2 tuổi ra đi. Căm giận bố, mẹ đã cấm cửa ông, gửi phắt chúng tôi về với bà ngoại và cũng đi tít mít. Bây giờ mới về được vài tháng thì đã thế. Chẳng nhìn tôi, mẹ cứ lẩm bẩm như một mụ hàng xén đang tính toán với gánh hàng của mình:

- Năm nay con đã vào đại học, rồi mẹ sẽ chuẩn bị cơ sở để con tự lập được và lo cho cả em. Mẹ phải sang cột lão ta lại.

Ừ thì mẹ đi. Chị em tôi dường như không quen rồi đến phải quen và đã quen với những ngày tháng dằng dẵng xa mẹ. Tôi cũng đã quen tháng tháng ra bưu điện lĩnh mấy cân hàng rồi mang đến nhà người quen bán đi, trang trải mọi thứ cho ba bà cháu, trả tiền học thêm cho hai chị em. Chỉ khổ thân mẹ sao cứ bồn chồn bứt rứt không yên thế? Có phải do yêu mà mẹ cứ long đong mãi sao? Tiếc rằng mẹ chẳng có bùa yêu. Không giữ được tình yêu với bố, mẹ lao đi tìm và tìm bằng được những người nào giống, hoặc hao hao giống bố. Ông bố dượng hiện thời của chúng tôi là một ví dụ không phải đầu tiên nhưng cũng chưa hẳn cuối cùng. Mẹ yêu ông ta, than thở, trách giận ông ta lẫn với lần hờn ghen, giận dữ đối với bố. Bao nhiêu năm rồi chúng tôi chưa gặp mặt bố, chỉ nhận những món quà do ông gửi qua bưu điện. Nhưng mẹ lại biết rõ từng đường đi nước bước của ông, những mối tình và trắc trở mà ông gặp. Mẹ kể lại những điều ấy với bà, với chị em tôi giọng hả hê đắc thắng xen lẫn sự ghen tuông không giấu giếm. Thật là kỳ lạ.

- Con gái lớn rồi phải biết giữ thân con ạ. Tốt nhất là đừng có xiêu lòng trước những lời tán tỉnh của bọn con trai. Bao giờ lấy chồng con sẽ chọn người đàn ông nào yêu con nhất. Đàn bà mà yêu nhiều rồi sẽ khổ.

- Như mẹ phải không?

Tôi thầm hỏi trong lòng và ôm lấy mẹ, cảm thấy hơi ấm nồng nàn từ đôi bầu vú mẹ phả vào ngực và cảm nhận được cả những cái run rẩy từ đôi vai để trần của mẹ. Năm thứ hai đại học thì tôi yêu. Anh ấy đẹp, và dường như hứa hẹn lấp lánh một tài năng nào đó. Tôi đến nhà anh và reo lên khi thấy bó hoa cắm ngoài phòng khách. Những bông hoa trắng xanh khiêm nhường thường mọc chốn đồng quê có cái tên hết sức bình dị thật thà. Nhưng với tôi chúng mang một cái tên đặc biệt khác: hoa sương. Bởi những bông hoa chẳng khác nào những chiếc mạng nhện mắc đầy sương. Anh cười kéo tay tôi:

- Hoa sương ư? Em hay thật! Mốt thời thượng đấy mà. Người ta chở từ quê ra thành phố đủ các loại hoa cỏ dại khờ.

Trong phòng của anh duy nhất chỉ có một bông hoa hồng trắng ngậm sương.

- Đây mới chính là anh, em biết không, và là cả em nữa.

Chúng tôi hôn nhau bên bông hồng. Hương hoa quyện trong hương vị của nụ hôn đầu tiên, ngọt ngào, man mác, chẳng thể nào quên. Bốn tháng, sau những lần hò hẹn, những nụ hôn dài mê mải đắm say, tôi bỗng nhận được một lá thư ngắn ngủi và đầy sự có lý của anh.

- Chúng ta phải chia tay. Đừng hỏi anh vì sao em yêu ạ, cũng như anh không hỏi vì sao những loài hoa dại đã có tên mà em vẫn cứ đặt những cái tên ngộ nghĩnh dễ thương khác cho nó. Chúng ta đã có những giờ phút có thể gọi là hạnh phúc, dễ chịu bên nhau. Em đã đem niềm vui cho anh và anh với em cũng vậy. Thế là hòa và vì điều ấy, xin em đừng tìm gặp hay căn vặn gì anh. Chúc em may mắn và hạnh phúc.

Câu cuối cùng như cười giễu tôi. Hạnh phúc ư? Có thể hạnh phúc được không khi phải chia tay với mối tình đầu của mình, với chàng trai đầu tiên mà mình yêu? Tôi bỗng nhớ lại câu nói của anh ta hôm nào: những loài hoa cỏ dại khờ mang từ quê ra. Có lẽ tôi lúc ấy cũng là một mốt kiểu thời thượng của anh ta. Tôi phá lên cười, xé tan lá thư và ném nó vào gió. Những mảnh giấy trắng như những cánh bướm bay tan tác lung tung. Nước mắt tôi tràn ra chảy ướt cằm. Chiều thu. Tôi lang thang trong dãy phố nhỏ, ẩm thấp và u ám. Những chiếc lá vàng thả chầm chậm, quấn lấy bước chân. Tôi thèm được trở lại ngày xưa, chân trần chạy khắp nơi, chẳng hề biết trên đời lại có nỗi buồn trĩu nặng lòng và dư vị ngọt ngào lẫn cay đắng của mối tình đầu vương vấn mãi. Bỗng một gương mặt nhăn nhúm ló ra từ ô cửa sổ:

- Mời cô vào trong này. Cô vào đi.

Như một cái máy, tôi bước vào ngôi nhà cổ có đến hàng trăm năm, tường đã tróc lớp vữa trát, lộ ra cả màu gạch hồng hồng. Ông già lôi ở đâu đó ra chiếc thước dây đã xỉn màu, chẳng nói chẳng rằng loay hoay đo đo tính tính.

- Cô là người của mùa thu. Tôi sẽ may cho cô bộ váy áo kết bằng nắng và tơ trời mùa thu. Tôi đã để dành và chờ đợi từ 60 mùa thu trước. Tuần sau, vào buổi chiều này, cô nhớ đến lấy. Nhớ chưa.

Tôi vâng dạ, chào ông ra về. Cũng chẳng thấy ngạc nhiên, dù chưa hề có ý định may sắm gì trước đó. Đôi chân cứ tự đưa tôi đến khu phố cổ. Chẳng dám gõ cửa, tôi e dè đứng trước căn nhà khép kín. Bỗng có cô gái đẩy cửa bước ra:

- Trao cho cô gái đến đây, bác tôi dặn đi dặn lại như thế. Tiền nong à? Không nghe bác nói gì hết. Tôi không dám nhận đâu. Bác tôi già rồi, sống một mình và kỹ tính lắm. Được nếu có ai về quê, tôi sẽ hỏi giúp chị.

Tôi giũ bọc giấy. Một bộ váy áo vàng nồng nàn điểm những sợi trắng mỏng manh. Tôi khoác chúng lên người. Trong gương, một cô gái mắt mở lớn sáng lóng lánh, một màu vàng say như sắc mật. Làn da mịn như ngà ửng sáng. Cô gái nhoẻn miệng cười, những đốm trắng cũng nhấp nháy cười theo. Tôi khép cửa bước ra đường. Ánh nắng thu nhảy nhót theo bước chân. Bao người đi đường nhìn tôi, có nhiều người đi xa còn ngoái đầu nhìn lại. Tôi, bộ váy áo màu vàng cùng với nắng thu cuốn nhau đi nhẹ êm, không ồn ã. Anh ta đứng trước mặt tôi, cái người tôi đã yêu với mối tình đầu ấy, và chết sững nhìn. Tôi dường như thấy nhẹ nhõm trong lòng.

- Em đi đây vậy? Dạo này em sao rồi?

- Em ư, bình thường thôi mà.

Anh ta nắm lấy tay tôi thì thào:

- Trời ơi, sao màu mắt em lại vàng óng lên thế. Trước đây sao anh chẳng nhận thấy và chẳng hề biết nó đẹp đến vậy. Chúng mình đi cùng nhau được không?

- Không đâu, em đang bận.

- Bận gì nào, anh sẽ cùng làm với em.

- Em còn bận thương nhớ mùa thu, có làm với em được không?

Tôi phá lên cười giòn giã vô tư khi nhìn lại gương mặt tẽn tò ngớ ngẩn của anh ta. Sao ngày xưa tôi lại thấy gương mặt ấy hứa hẹn điều gì như tài năng nhỉ? Thời gian trôi qua rồi. Lúc tôi yêu và chờ đợi, anh ta chẳng đến. Giờ đây tôi không còn là cô bé ấy nữa và anh đã thành người xa lạ... Bà ngoại bê lên một bát canh rau tập tàng hái trong vườn nhà, mấy ngọn dền cơm, nắm lá ớt, khoai lang, rau muống, rau đay và mấy nụ mướp. Trên mâm chỉ độc có một bát tép rang khế và chiếc nồi gang còn vương tàn rơm, thơm hôi hổi mùi cơm mới. Tôi sà vào xới cơm. Canh bà nấu ngon hơn tất cả những thứ trên đời tôi đã từng ăn. Bà vừa quạt cho tôi vừa mắng yêu:

- Cha mẹ nhà chị, rõ là lớn quá rồi. Cơm gạo nuôi quả không phí. Thế có đám nào chưa, nói bà nghe xem.

- Sắp rồi bà ạ. Ít lâu nữa cháu dẫn về để bà xem mặt.

Bà quay đi thở dài:

- Con gái trông thế kia khéo lại cao số cũng nên. Mà con mẹ thì dễ đến ba năm rồi chẳng quay về nhà lấy một chốc.

Tôi ôm ngang lưng bà, cái lưng mảnh khảnh đã còng còng:

- Cháu lớn rồi, sắp đi làm đến nơi. Cháu sẽ lo được cho bà và cái Nhu mà.

Mắt bà rân rấn:

- Phần bà đâu có lo. Lo là lo cho mày kia kìa, con ạ.

Cái Nhu chở tôi ra ga. Nó láu táu:

- Chị có nhớ chuyện ngày xưa bà kể không. Cô gái đẹp đêm đêm hiện lên bờ sông thả bùa yêu ấy. Cái anh trai làng không lấy được cô đã bỏ đi biệt xứ, giờ mới trở về đây. Eo ơi giờ ông ấy đã ngoài 70 tuổi rồi, chẳng vợ con gì cả.

Tôi giật thót cả tim. Vậy ra ông ấy ư. Nhưng có khi không phải. Trên đời này thiếu gì chuyện trùng hợp. Sắp tới lúc tàu chạy, cái Nhu mới bảo:

- Em sẽ thi cao đẳng sư phạm chị ạ. Vừa học gần nhà, ra trường có thể xin dạy ngay tại thị xã.

Tôi không tin vào tai mình nữa:

- Sao em lại thế. Sức em đủ để vào đại học kia mà. Trên ấy lại có chị có em. Mẹ cũng đã nhờ người tìm mua cho chúng mình một căn hộ nhỏ.

Nó kiên quyết lắc đầu:

- Em thích nghề giáo viên, lại muốn ở gần bà. Em đã quyết định rồi. Tối nay em sẽ viết thư cho mẹ.

Tàu chạy, nhìn bóng em gái bé nhỏ lọt thỏm giữa sân ga, nước mắt tôi trào ra:

- Nhu ơi nghĩ lại đi em. Chúng mình sẽ được ở bên nhau.

Thư Nhu viết ngay tối hôm tôi lên trường:

- Chị đừng lo gì cho em. Em không giống mẹ và không giống chị. Mẹ luôn luôn theo đuổi cái mà mẹ đã đánh mất. Chị luôn đi tìm những điều chị khao khát, dù có thể chính chị cũng chẳng hiểu nó là cái gì. Còn em đơn giản hơn nhiều. Em bằng lòng với những cái mà mình có. Em sợ những cuộc phiêu lưu, sợ đánh mất mình và hạnh phúc của mình.

Thư tôi gửi về tới tấp. Những suy nghĩ trăn trở và cả những dự định về tương lai của hai chị em mà tôi vẽ ra đầy hào hứng đã không được nó chia sẻ. Bình tĩnh và cương quyết, nó làm theo ý mình. Mẹ tôi bay về một tháng cũng chẳng thay đổi được gì. Bởi ngoài quyết định của nó, bà ngoại là người ủng hộ mạnh mẽ không kém. Mẹ và tôi đành bó tay.

Tôi gặp anh trong một dạ tiệc. Anh có sức hút đặc biệt đối với tôi. Tôi cảm nhận rõ một giòng điện xuyên suốt từ anh sang tôi. Bất cứ anh ở góc nào, đang làm gì, dù chẳng hề nhìn thì tôi cũng biết rõ. Lại có cảm giác rằng anh sẽ làm được một điều gì đó to lớn hoặc phi thường lắm. Tôi chẳng hề hỏi mình xem anh có đẹp trai hay không, như những lần tôi vẫn nhận xét một cách hờ hững những người đến với mình. Trong tôi lúc này chỉ duy nhất có một điều đang được nhắc đi nhắc lại hàng trăm lần, hàng ngàn lần. Anh ấy đấy! Nhưng tôi biết giấu cảm xúc của mình, hay chính tôi tưởng thế. Trong trang phục đen, dường như tôi kiêu kỳ và bí ẩn. Chỉ một lần duy nhất đứng đối diện nhau, tôi đã chiếu vào mắt anh. Tôi thả cho cảm xúc của tôi được tự do. Ngay sau cái nhìn đó, tôi quay đi, rời bàn tiệc. Đêm. Tôi ngủ ngon lành. Sáng ra trở dậy tôi bỗng xôn xao về một điều gì. Mùa thu đã trở về sao! Tôi lục tủ quần áo và bắt gặp màu vàng rực rỡ của bộ váy áo ngày nào.

- Ôi mùa thu...

Tôi giật mình ngẩng lên khi nghe ai đó gọi. Là anh. Anh nhìn vào mắt tôi. Tôi cũng nhìn lại. Trong mắt tôi là những đốm lửa vàng nóng sáng đang nhảy nhót lung linh. Dường như chúng tôi đã gặp, đã yêu và đã tin nhau từ lâu lắm rồi, ở một nơi nào đó, từ một kiếp trước nào đó cho đến tận bây giờ vẫn bên nhau. Tôi nhảy bổ về nhà chỉ để kể cho em gái nghe những cảm xúc kỳ lạ của mình. Nó chăm chú nghe và mỉm cười đầy vẻ bà cụ non:

- Niềm khao khát và tình yêu của chị đã gặp nhau, hòa làm một. Chị có nghe bà bảo không: gái ham tài, trai ham sắc. Điều đó bà nói về chị đấy.

Tôi vội vàng quay trở về Hà Nội. Anh đã đợi tôi ở sân ga từ lúc nào. Tôi ngả đầu vào tấm lưng rắn rỏi, hít hít cái hương vị dễ chịu tỏa ra từ anh và lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng. Chỉ muốn nhắm mắt ngủ trên lưng anh, yên ổn, hạnh phúc. Tôi ngạc nhiên rồi sửng sốt khi bắt gặp cô gái lạ chờ trước cửa phòng ở của mình.

- Tôi đã lấy hết can đảm để có thể gặp chị. Anh ấy là của tôi từ rất lâu rồi, từ ngày tôi còn là một cô bé thích chơi trò hoàng tử công chúa. Ngày ấy chúng tôi đã có chung một đứa con là cậu búp bê tóc xoăn miệng rộng. Anh ấy bảo không thể để thằng bé không cha như anh. Lớn lên anh hứa sẽ lấy tôi làm vợ, suốt đời. Mọi việc gần như thành sự thật thì chị xuất hiện. Chị có thể gặp được người như anh ấy hay tốt đẹp hơn cả anh ấy. Chị thừa sức để làm điều đó. Nhưng tôi thì chẳng bao giờ. Tôi chỉ có mỗi anh ấy thôi, chị hiểu không?

Cố giấu vẻ tuyệt vọng trong đáy mắt, cô gái cúi mặt và lặng lẽ bỏ đi. Tôi không thốt được lời nào để bảo vệ mình, bảo vệ tình yêu của mình. Bàn chân tôi chạm nền đá hoa cứ run rẩy không vững. Ở bên anh, suốt đời tôi sẽ chẳng cảm thấy yên ổn và hạnh phúc nữa mỗi khi nhớ đến ánh mắt tuyệt vọng của cô ta. Nhu đã ra dáng một thiếu phụ lắm rồi. Cái bụng tròn tròn nhu nhú, hai tay ve vẩy khoan thai mỗi bước đi. Chị em tôi dắt nhau đi chợ. Nó thèm ăn đủ các thứ linh tinh. Tôi dốc tiền ra mua cho nó hàng lô hàng lốc các thứ quà, ăn đến mấy ngày chả hết. Nó bắt tôi ngồi rồi tự mình thu vén dọn dẹp căn nhà nhỏ sạch sẽ tinh tươm đến phát sợ rồi chốc chốc lại ngong ngóng ra cửa. Tôi phát nhẹ vào vai:

- Sáng nay chồng em đã nói là trưa không về, sao còn mong gì nữa.

Nó cười ngượng nghịu:

- Em biết vậy mà vẫn cứ mong.

Bà đón chúng tôi từ ngõ, nghe tôi kể tội nó bà móm mém cười:

- Thì nó bao giờ chẳng thế. Chồng bận công tác đưa sang đây với bà mà cứ ngóng ra ngóng vào. Mà chị mày lớn đầu còn dại, chẳng hiểu gì sất. Khi con Nhu đòi học cao đẳng bà biết ngay. Nó với thằng Huy quý yêu nhau từ thời còn lê la nghịch đất. Sáng nào thằng ấy chẳng sang rủ con Nhu đi học. Chả là con bé này sợ ngỗng đuổi mà.

Bà lại nấu canh rau tập tàng, ép chúng tôi mỗi đứa ăn thêm lưng bát cơm rồi gạt đũa chép miệng:

- Mẹ mày thì có lẽ bà chết mới về. Chị em ruột thịt phải thương xót đùm túm nhau con ạ. Mà con bảo đưa người yêu về cho bà xem mặt đâu? Chúng mày tổ chức đi, bà còn khỏe, bà lên bế cháu cho.

Bà vừa nói chuyện vừa gà gật ngủ. Bà đã già quá rồi còn gì. Tôi cảm thấy trên vai mình thêm một gánh nặng phải mang. Cái Nhu kéo tôi vào buồng, vạch khoe cái bụng tròn thu lu nổi rõ một đường sọc nâu nâu. Gương mặt nó nghiêng nghiêng như lắng nghe mầm sống cựa quậy trong mình và tràn trề hạnh phúc. Bỗng dưng tôi liên tưởng em gái tôi với cô gái xa lạ hôm nào. Thả lá thư vào nhà anh, tôi thấy trống trải và bơ vơ lạ lùng. Giờ này chắc anh vẫn mỏi chân chờ tôi ở chỗ hẹn. Anh trở về nhà đi. Rồi bùa yêu sẽ hết, anh sẽ chẳng thể nhớ gì về em. Và anh sẽ trở về với cô gái ấy, người đã gắn bó với anh từ những ngày thơ ấu. Tôi cùng bộ váy mùa thu nhiệm mầu cứ đi lang thang trong phố. Vừa đi vừa nức nở, tôi cồn cào mong sẽ có một người nào đó, như anh, nhận ra tôi và khẽ gọi:

- Ơi mùa thu!

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4668
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập truyện: Bùa yêu

Bài gửi by Admin on Thu May 31, 2018 12:07 am

Ảo mộng

Mùa bước qua vũng bùn lầy lội đầu xóm để về nhà. Đêm qua mưa như thác lũ để lại những vũng nước lớn. Đang cố gắng kéo chiếc dép bị lún sâu dưới bùn non thì Mùa nghe tiếng cười rúc rích rồi tiếng gọi:

- Chị ơi.

Mùa ngửng mặt nhìn vào căn nhà mái ngói đỏ. Một bé trai khoảng mười tuổi thò đầu ra khỏi cổng:

- Anh hai em bảo chị đẹp chẳng thua gì... Chung Vô Diệm.

Tiếp theo là giọng la hoảng của người thanh niên:

- Thằng khỉ ăn nói bậy bạ.

Và cổng khép kín lại với tràng cười chen lẫn quát tháo. Mùa tức giận cố bước nhanh hơn. Đã ngoài hai mươi tuổi mà Mùa vẫn cô đơn. Nàng biết mình xấu, thường mặc cảm vì dung nhan nên chưa một lần mơ ước có đôi có cặp như bao người cùng trang lứa. Chỉ không ngờ hôm nay có người chê bai trắng trợn như thế. Chân bước rã rời, một tay xách giỏ, một tay quẹt giòng lệ lăn trên má. Đụng phải làn da, lòng Mùa càng tê tái. Ngoại kể, xưa ba định đặt nàng tên Đẹp, nhưng sinh ra Mùa vốn không đẹp, lại thêm vết tích trận đậu mùa đã làm tên nàng biến đổi. Ba đi lính và tử trận theo vận nước, sau đó ngoại bệnh rồi mất. Một năm mang hai cái tang, Mùa phải phụ mẹ hàng ngày ra chợ Bến Thành bán sinh tố nuôi đàn em bốn đứa, được cái đứa nào cũng ngoan nên Mùa cảm thấy an ủi. Đến trưa mẹ ra thế cho Mùa về. Mấy hôm nay trời mưa, khí hậu dịu mát nên buôn bán ế ẩm. Chẳng bù ngày nóng nực, thiên hạ mua sắm một vòng là ghé vào giải khát, có lúc phải sắp hàng. Đến nhà, nghe tiếng đứa em út khóc nhề nhệ, Mùa bước vào hỏi:

- Chuyện gì mà em khóc vậy?

Xuân, Hạ, Thu tranh nhau trả lời:

- Ngủ dậy không thấy má nó khóc.

- Nó đói bụng.

- Nó đòi ăn mà không có gì cho nó ăn nên nó khóc.

Mùa đến bên em, kéo Đông đứng dậy, dỗ dành:

- Thôi đừng khóc nữa, để chị xuống nấu cơm cho em ăn.

Đông mếu máo một lúc rồi cũng quàng tay qua cổ Mùa đòi bế. Mùa ôm em vào lòng, một tình cảm dạt dào dâng lên. Thôi thì cứ sống thế này với đàn em cũng được. Nhớ lại lời đứa bé lúc nãy, Mùa đưa mắt nhìn đám em mình. Đứa nào trông cũng được, hy vọng không xấu xí như mình để sau này chúng đỡ khổ tâm. Mùa còn nhớ năm mười hai tuổi, Mùa đi học, ngay cổng trường một cây bút máy của ai đánh rơi, nàng và một con bé cùng trang lứa thấy cùng một lúc. Mùa nhanh tay cúi lượm trước, con bé bảo của nó. Mùa cãi lại, con bé đuối lý chỉ hầm hừ, phun ra một câu độc ác mà tới giờ Mùa nghĩ đến còn thấm thía:

- Đồ mặt rỗ. Đồ lọt thùng đinh.

Mùa sững sờ giây lát. Từ đó Mùa càng im lặng, sống khép kín hơn. Mùa về nhà tủi thân bỏ ăn mất ngủ, nhiều lần ba mẹ gạn hỏi, Mùa cứ chối quanh ôm mãi nỗi buồn cho đến giờ. Rồi chiều hôm nay... càng buồn tê tái. Sáng hôm sau Mùa sửa soạn ra chợ sớm vì thấy trời nắng ráo. Nhìn trời trong xanh gió mơn man thổi, Mùa quên đi phiền muộn, hy vọng hôm nay đắt hàng để kéo lại mấy ngày qua. Nhưng lúc nhìn thấy căn nhà ngói đỏ, Mùa vẫn tức giận. Sao không có ngõ nào khác để nàng tránh căn nhà này? Vừa đi ngang cổng, một thanh niên đẩy chiếc Honda ra, Mùa đứng lại nép qua một bên tránh đường. Chàng thanh niên có vẻ hơi khựng lại khi gặp Mùa nhưng cũng gật chào, Mùa cảm thấy buồn buồn quay nhìn hướng khác, câu chọc ghẹo của đứa bé hôm qua như còn nghe rõ mồn một. Chiếc xe vút đi, Mùa nhìn theo đến khi bóng dáng cậu ta khuất hẳn. Nhớ lại lúc cậu ta gật đầu chào, Mùa tiếc nuối sao mình không nói câu gì đó cho hả giận?

Đúng như dự đoán, nắng trưa gay gắt, khí trời hầm hập thật khó chịu. Tiếng máy xay sinh tố, những ly nước đủ màu sắc nào mít, nào xoài, rau má... tạo nên sự quyến rủ khách qua đường. Mùa làm luôn tay, dù bận rộn mệt mỏi nhưng thích thú vì nghĩ đến gia đình sẽ được những bữa ăn đầy đủ hơn. Khách nườm nượp hết lớp này qua lớp khác, nhìn chiếc đồng hồ lớn ngay giữa chợ Bến Thành chỉ mới 12 giờ 30, Mùa mong mẹ đến sớm phụ nàng vì vừa bán vừa thâu tiền thật mệt. Phía trước xe sinh tố có hai chiếc bàn nhỏ che dù để khách ngồi uống nước, nàng nghĩ thầm chờ khách vắng bớt sẽ ngồi xuống nghỉ chân một lúc. Mùa mừng rỡ khi thấy mẹ nàng hai tay xách hai giỏ đầy:

- Trời ơi, đắt quá chừng! Má ra con thiệt đỡ.

Mẹ nàng soạn những thứ trong giỏ ra:

- Má tới hồi nãy, thấy khách đông sợ thiếu trái cây nên vô thẳng lòng chợ mua đó chớ. Thôi bỏ mấy thứ này vô xe đi.

Mùa phụ mẹ cất trái cây vào hộc xe rồi đứng dậy than:

- Mệt quá má à, con ngồi nghỉ một chút.

- Đói không? Má có đem cơm tôm rim với cải chua đó soạn ra ăn. À hay thôi, bữa nay đắt hàng đi ăn bún ăn mì gì cho dễ nuốt.

- Dạ, chút con vô chợ ăn tô bún ốc, để con ngồi nghỉ đã.

Mùa chưa kịp đến ngồi xuống ghế thì bỗng giật mình khi thấy chàng thanh niên gọi nàng là Chung Vô Diệm đi cùng một cô gái trẻ đẹp ngồi xuống bàn bên cạnh. Mùa vội lẩn khuất vào xe sinh tố, mẹ nàng đon đả chạy ra chào mời khách. Nghe tiếng chàng thanh niên hỏi:

- Em uống gì?

Giọng người con gái nhẹ nhàng:

- Anh uống gì em uống đó.

Mùa nghe tiếng cười của hai người, rồi giọng chàng thanh niên:

- Bà cho hai ly mãng cầu.

Mùa lui cui xay hai ly mãng cầu rồi đẩy qua cho mẹ. Bà đem nước cho khách rồi quay lại hỏi Mùa:

- Sao chưa đi?

Mùa nghe giọng mình lạc đi:

- Chưa, con chưa đói.

Mẹ nàng dùng khăn lau dọn mặt bàn, riêng Mùa đứng nép một bên xe nhìn lén ra. Chàng thanh niên áp tay mình vào hai bàn tay người con gái. Người con gái rút tay lại chống hai tay lên bàn, tựa mặt vào đó. Mùa ngẩn ngơ nhìn hai bàn tay thon dài của cô gái rồi xòe bàn tay phải của mình ra ngắm nghía, vừa ngắn vừa đen đủi. Mùa cũng từng mơ ước những ngón tay búp măng nhưng suốt ngày ngâm nước rửa ly, lại thêm cái tật mỗi lần có điều lo âu suy nghĩ là cứ đưa tay lên ngậm nhấm những móng tay vốn đã sát rạt đến tận phao.

- Xấu ơi là xấu!

Mùa thốt ra nhận xét về bàn tay mình. Mẹ nàng ngơ ngác:

- Cái gì xấu?

Mùa ấp úng:

- Không. Không có gì.

Nhìn theo tia mắt con thấy hai người khách đang âu yếm, bà như đoán được phần nào. Bà thương xót:

- Thôi, con đi ăn gì đi.

Mùa thở dài mở hộc tủ lấy tiền, quày quả bước đi. Khi Mùa trở lại thì không còn người khách nào, nàng từ giã mẹ về lo cho đàn em. Ngang căn nhà ngói đỏ đầu hẻm tự nhiên Mùa thấy buồn bã hơn bao giờ hết. Rồi mỗi ngày hai lần, Mùa đều phải ngang qua căn nhà đó. Mùa bực mình không hiểu sao cứ nghĩ ngợi về cái gật chào của người thanh niên. Đến một ngày trên đường trở về, tới đầu ngõ nàng bỗng giật mình khi thấy một chiếc Honda lăn kềnh dưới đất. Nàng cúi nhìn kỹ hơn:

- Thôi chết rồi đúng là ảnh.

Mùa la lên, vứt luôn cái giỏ trên tay chạy bay vào căn nhà ngói đỏ đập cửa. Đúng thằng bé đã gọi nàng là Chung Vô Diệm ra mở cửa. Mùa quên cả giận hờn:

- Này em, ra coi thử có phải anh hai em té đầu ngõ không?

Thằng bé ngơ ngác, Mùa lập lại:

- Chị thấy ai té xe ngoài kia giống anh hai em, ra coi đúng không?

Đứa bé hiểu ra theo Mùa chạy ra đầu ngõ, mới nhìn thoáng nó đã la lên:

- Đúng ảnh rồi. Ảnh bị yếu tim cứ xỉu hoài hà. Chị phụ em một tay đem ảnh vô nhà đi.

Loay hoay một lúc Mùa và đứa bé mới đem được cậu thanh niên vô nhà. Mùa quay ra dắt chiếc Honda vào sân.

- Chị coi nhà hộ, em chạy tới nhà dì em kêu ba má về... gần đây thôi.

- Ừ, lẹ lên nha.

Đứa bé đi rồi, Mùa thẫn thờ ngắm nhìn người thanh niên, tự nhiên một tình cảm lạ lùng xâm chiếm. Bắt gặp chiếc khăn tay lúc nãy thằng bé móc từ túi áo anh nó ra, Mùa cầm lên nhét vội vào giỏ xách của mình. Bỗng tiếng xô cửa, ba mẹ cậu bé lao vào. Bà mẹ chạy đến sụt sùi:

- Trời ơi, sao cứ xỉu hoài vậy trời?

Người chồng đặt tay lên ngực con trai rồi bảo thằng bé:

- Gọi gấp bác sĩ...

Đứa bé phóng chạy như bay ra cửa. Hai ông bà chào hỏi Mùa và không quên cám ơn rối rít. Cửa lại mở, cô gái đẹp Mùa gặp hôm nào bước vào, mếu máo:

- Ảnh lại xỉu nữa rồi hả bác?

Bà mẹ cùng cô gái òa khóc, ông bố gắt lên:

- Bình tĩnh lại coi, cứ khóc khóc làm người ta rối cả ruột.

Mùa nhìn kỹ cô gái, thầm nghĩ cổ đẹp vậy ảnh yêu cũng phải. Rồi cô gái bắt chuyện, Mùa thủng thẳng kể. Cơ hội để Mùa hỏi thăm về họ. Thì ra họ đã đính hôn, chỉ chờ cậu thanh niên bịnh tim thuyên giảm là làm đám cưới. Bác sĩ đến, vừa nghe nhịp tim liền hối hả đưa chàng cấp cứu. Nhìn mọi người lên xe vào bệnh viện, Mùa rất muốn theo nhưng thấy ngượng ngùng đành lặng lẽ xách giỏ ra về. Sáng hôm sau Mùa đi qua căn nhà ngói đỏ, định vào hỏi thăm nhưng thấy cổng khóa kín nên thôi. Đến chiều Mùa mới hay tin chàng đã tắt thở đêm qua. Mùa nghe như cả khung trời sụp đổ. Nàng khóc âm thầm trên đường về nhà và đưa chiếc khăn tay của chàng lên thấm nước mắt với tất cả yêu thương. Chiều tiễn chàng ra nghĩa trang, Mùa lẩn vào giòng người phía sau, nàng không muốn ai hay biết mình ôm ấp một tình yêu đơn phương. Đứng nép sau gốc cây nhìn hôn thê của chàng liệng từng nắm đất xuống huyệt, lòng Mùa dâng lên nỗi buồn tê tái. Với dung nhan này có lẽ suốt đời mình chỉ chạy theo những mối tình ảo mộng.

- Ôi! Biết ai là người tri âm tri kỷ của ta đây?

Mùa than thầm với cõi lòng thê lương tan nát...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4668
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập truyện: Bùa yêu

Bài gửi by Admin on Sat Aug 25, 2018 6:03 pm

Những người đàn bà bên sông

Làng ở bên con sông Đáy. Ngày mẹ gửi về làng, tôi thường theo bọn trẻ chăn trâu tha thẩn dọc triền đê. Gió thổi lồng lộng, nước sông sẫm xanh vỗ ì oạp. Mặt sông rộng hút, nhìn bờ bên kia xa tít. Tôi đã từng suýt chết đuối khi theo chúng bạn lặn ngụp ven bờ sông mùa nước cạn để mò hến. Rêu quấn chân khiến tôi uống no bụng nước mới ngoi lên được. Dì tôi nghe mách đã lôi tôi xềnh xệch từ bờ sông về, vừa đi vừa riết róng:

- Ai bắt ai khiến như thế mà thấy thuyền đua lái cũng đua hả. Có làm sao thì bà với dì ăn nói với bố mẹ cháu thế nào đây. Thật tội nợ, cháu ơi là cháu...

Dì bắt tôi đứng im trong góc nhà tối om om rồi quày quả xuống bếp thổi cơm. Nhớ mẹ, tủi thân và sợ tối, tôi khóc thầm. Có tiếng bà đầu ngõ:

- Con Thư đâu ra bà cho mấy con muỗm mà nướng. Muỗm béo lắm!

Tôi thổn thức rồi òa khóc. Bà chạy vội vào quờ tay ôm choàng lấy tôi. Mùi mồ hôi, mùi rập rạp nồng nồng của những lượm lúa quẩn quanh bên bà khiến tôi vơi đi những nỗi buồn ban nãy. Tôi lon ton chạy ra hè bê ngọn đèn dầu hỏa đặt lên bàn. Từng lớp quần vê lên phía đầu gối của bà thả dần, hiện ra những con muỗm xanh béo múp. Những con muỗm nướng trong đám tàn rơm chảy mỡ và thơm nức mũi. Tôi nhai ráu từng con, nghe mùi thơm béo ngậy của thịt muỗm ngấm tận cuống lưỡi. Dì vò tóc tôi:

- Con gái lớn rồi phải biết nghe lời. Tóc cháu khét nắng, mặt mũi rám nâu chẳng khác gì con nhà nông. Lại nữa, sông sâu và rộng chẳng may thì khốn. Thích ra sông chơi, tối chờ dì dẫn ra.

Bà đặt đôi đũa xuống mâm gỗ, quay mặt ra sân, đôi mắt lá răm ánh lên vẻ tinh quái trẻ trung hiếm có:

- Thế mà có đêm từ bờ bên kia tao đã bơi gần qua con sông ấy...

Tôi vẫn lúng búng miếng cơm:

- Sao lại bơi đêm? Lúc ấy bà bằng cháu à?

Bà ầm ừ trong miệng, mãi mới nói:

- Lúc ấy bà ngoài hai mươi.

Tôi nhìn bà, cố hình dung. Chắc bà đẹp lắm. Tôi chợt nhận ra dì là hình ảnh của bà mấy chục năm về trước.

- Sao mẹ cháu không giống bà mà cũng chẳng giống dì hả bà?

Bà gạt mấy sợi tóc loà xoà bên má, vội vã ngắt lời:

- Mẹ cháu giống ông. Thôi ăn cơm đi kẻo nguội hết.

Tôi kể chuyện bà bơi qua sông cho lũ bạn mà trong đó quá nửa là bác, là cô, là dì của tôi. Cái Lệ hơn tôi hai tuổi mà tôi phải gọi bằng cô, ra điều hiểu biết:

- Bà mày không chỉ bơi qua sông một lần mà nhiều lần. Là vì trốn nhà chồng về thăm mẹ mày đấy. Thế mày không biết gì à? Mẹ mày con một ông còn dì mày con một ông khác. Vì thế đâu có giống nhau.

Tôi tức quá đỏ căng cả mặt.

- Nếu mày không tin thì về hỏi bà trẻ tao, nào...

Tôi vùng chạy, vừa chạy vừa khóc tức tưởi. Không phải thế, nhất định chẳng phải thế. Dì tôi hốt hoảng kéo tôi lại, nhìn ngang nhìn dọc:

- Nói dì nghe, đứa nào làm gì cháu?

Tôi vẫn không sao nín nổi. Lôi tôi ra giếng lấy nước rửa mặt, dì săm soi khắp cẳng chân cẳng tay:

- Có làm sao đâu, thế đứa nào bắt nạt nói mau.

- Chúng nó bảo...

Tôi vừa hức hức vừa kể lại. Dì ôm tôi vào lòng vỗ vỗ vào lưng, giọng dì ngàn ngạt:

- Chúng nó nói láo. Để mai dì cho mỗi đứa một trận. Cháu đừng mách bà nhé, kẻo bà lại mắng thêm cho.

Mẹ thường bảo:

- Mẹ thương bà và dì lắm. Các con phải thương bà và coi dì như mẹ.

Tôi cãi:

- Thì nhà cũng chỉ có con với cái Thủy mà mẹ lúc nào cũng yêu cái Thủy, đi đâu cũng cho nó đi.

Mẹ không mắng tôi tị nhau với em, chỉ buồn buồn:

- Các con có bố, ông bà nội, các cô các chú, chứ mẹ và dì chỉ có mỗi bà và hai chị em thôi.

Lúc mẹ nói câu ấy tôi thấy mắt mẹ ngân ngấn ướt. Lớn chút nữa, cứ chiều thứ bảy tôi lại đạp xe gần 10 cây số từ thị xã về quê. Tôi kéo túm tre gai rấp ngõ đi thẳng vào sân, luồn tay lên mái tranh lấy ra chiếc chìa khoá nhỏ xíu mở hai cánh cửa phên vào nhà. Nền nhà bằng đất nện đen bóng, mát lạnh và sạch boong. Tài sản quý giá nhất của bà là chiếc thùng đựng thóc bằng gỗ kê ở gian giữa có nắp khoá. Nửa mặt kia của thùng thóc được dùng làm bàn thờ. Trên đó có bức ảnh chú bộ đội cười thật tươi. Đó là ông ngoại. Hai gian bên kê hai chiếc giường gỗ dưới rải đầy khoai tây đang lên mầm. Buồng phía tay trái tối om om, có mấy chiếc sào treo quần áo và những chiếc quang treo lủng liểng thường đựng tép rang khế hoặc cá kho lá thèn đen. Tôi nằm duỗi dài trên giường. Chỉ chốc lát đã nghe tiếng chân bà lật đật từ đầu ngõ:

- Thư đã về ư cháu. Bà còn phải làm rốn đám cỏ khoai.

Tôi chui vào bếp nấu cơm cùng bà. Khói rơm cay cả mắt. Bà vừa thoăn thoắt thái rau vừa chỉ:

- Cời gio bếp cho thoáng, lấy đũa cả sơ nồi cơm đi.

Bà ủ nồi cơm giữa đám gio hồng rực nhưng ngả sang đen sì rất nhanh và giục:

- Ra sông giục dì về ăn cơm. Dạo này dì mày cứ la cà. Ngoài hai mươi tuổi rồi mà cứ ỳ thân xác ra. Bao đám đánh tiếng không chịu lấy. Khéo rồi lại chết già.

Sợ phải nghe những lời than vãn của bà mà quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế mấy năm nay, tôi chạy ù ra ngõ. Cái Lệ từ đâu suýt xô vào tôi. Nó kéo tôi đi băng băng:

- Mày vừa về hả, đi tìm dì mày phải không? Ngoài sông vui lắm, dạo này có đoàn địa chất về khoan dầu.

Trăng rải vàng trên sông, làng xóm bờ bên kia đen sẫm. Bờ đê lố nhố những người. Tiếng cô nào đó cười như nắc nẻ lan cả mặt sông. Tiếng một chàng trai trầm ấm. Tự nhiên tôi buồn. Có điều gì đó len đến trong lòng, thổn thức, vu vơ. Tôi kéo tay Lệ ngồi xuống. Cỏ mát như ánh trăng. Lệ ngạc nhiên thì thào:

- Không ra chỗ dì mày sao?

Tôi chỉ lắc đầu. Có cảm giác như thân thể tôi được tắm đẫm ánh trăng và trở nên nhẹ, trong. Còn tâm hồn như có hai chiếc cánh đã chấp chới bay vút lên trên cao kia. Thốt nhiên tôi bỗng nhớ đến cậu bạn cùng lớp vẫn nhìn tôi rất lạ lùng và trong lòng chùng xuống. Bên tôi Lệ nhấm nhấm cọng cỏ, bâng quơ:

- Đêm trăng sông như rộng ra.

Từ sâu thẳm trong ký ức có điều gì đó vụt đến. Thế mà ngày xưa bà bơi qua sông này. Bà chỉ bơi một lần thôi, còn những lần sau ông chèo thuyền đưa bà đi. Và trong tôi, câu chuyện qua lời bà, lời những người xung quanh đã chắp lại nguyên vẹn... Kẻ kéo tay, người xổ tóc, ai đó luồn ngang hông xỏ bộ xà tích bạc, còn Thi vẫn ngồi chết trân, lòng y như luống cải non bị những bàn chân trần xéo nát. Văng vẳng đâu đây tiếng đứa con gái hai tuổi thổn thức tìm mẹ. Thi nuốt khan những cơn quặn từ ruột lên chẹn ngang cổ. Bà thím dâu nhanh tay đưa cho Thi chiếc khăn mặt ướt, vỗ về:

- Cố mà chịu con à rồi năm bữa nửa tháng về thăm một lần. Mẹ con người ta cũng là chỗ tử tế.

Thi lập bập ấp chiếc khăn ướt lên mặt hồi lâu. Đêm nay con bé sẽ ngủ với ai? Nó có tật đái dầm, ai biết chừng mà thức con dậy? Nghĩ thế Thi lại muốn chạy ra ngoài, quỳ sụp xuống lạy cha. Biết rằng ông làm dữ chẳng qua cũng vì thương con mà sợ miệng tiếng họ hàng, làng xóm. Bà dì ghẻ bước vụt vào bẻo lẻo:

- Nào các cô, xong hết cả chưa. Nhà trai đã xin rước dâu rồi.

Thi níu lấy tay dì khẩn khoản:

- Con cậy nhờ dì trông nom cháu giúp.

Dì giằng dỗi: "Cô không phải nói nhiều." rồi quay mặt đi lén chùi nước mắt. Thi cắn răng lảo đảo đứng dậy. Bước ra đến cổng có cái gì kéo níu khiến Thi quay ngoắt lại. Bên hàng rào, giữa bụi dứa dại, ai đang tâm đặt con bé con đang khóc không thành tiếng. Giằng tay cô bạn đi bên cạnh Thi định vụt chạy trở lại. Bà dì từ trong bếp xô ra, ôm chặt con bé vào lòng. Và chính giây phút ấy Thi bắt gặp ánh mắt thảng thốt của cha. Cô chỉ biết cúi đầu nhẫn nhục... Thi ngồi thu lu tận góc giường nhớ con đến quay quắt. Đã khuya lắm rồi, gian ngoài bà già chắc đã ngủ. Có tiếng đằng hắng rồi người được gọi là chồng Thi bước vào. Anh ta không nhìn cô nói nhỏ:

- Ngả lưng nghỉ một chốc đi. Chắc cũng mệt lắm.

Thi bỗng đổ xoài xuống giường, tóc xõa trán:

- Tôi cắn rơm cắn cỏ lạy anh. Cho tôi về bên nhà một nhoáng rồi lại trở sang.

Trước gương mặt ngơ ngác của người con trai, Thi lách tấm cửa liếp vụt chạy. Bằng trực giác Thi cứ hướng ra bờ sông. Có tiếng chó nhà ai sủa phía sau, rồi kế bên và phía trước... như một sợi dây âm thanh kéo suốt làng. Có tiếng người và ánh đuốc bập bùng đâu đây, mặc kệ, Thi cứ vùn vụt lao. Nỗi nhớ thương, nỗi mong chờ gặp con khiến cô không còn để ý và sợ hãi điều gì. Cuộn áo váy đội đầu, Thi rùng mình dấn thân xuống giòng sông đen sẫm và lạnh lẽo. May mắn vớ được thân cây chuối ai bỏ sát bờ đê, Thi quặc một tay vào nó và đập chân bơi. Giòng sông về đêm như rộng đến vô tận. Thi lật ngửa thả người trôi lờ đờ, chân tay chỉ khẽ quẫy nhè nhẹ. Sóng ve vuốt dọc thân cô, nước bây giờ như ấm áp hơn và đầy bao bọc. Phía trên cao xa tít thấp thoáng một vài ánh sao lẻ loi đơn chiếc. Mọi sự dường như lùi ra xa. Nếu có thể cứ bồng bềnh giữa sóng nước này. Như một ngày nào đó cô đã ở bên anh, khao khát đến muốn khóc. Có con cá nào đó đớp nhẹ ngang hông khiến cô giật bắn người sực tỉnh. Thực tại ùa trở lại.

Cô lại hối hả bơi. Cùng với những con sóng tấp xô lại cô là cả một khoảng thời gian khủng khiếp. Đêm chia tay đứt ruột giữa hai người, anh ra đi mong làm giàu để quay về cưới cô, sự sợ hãi xen lẫn vui mừng khi giọt máu của anh để lại lớn lên trong lòng. Ông chú cầm chiếc áo tơi vứt ra giữa nhà, chỉ tay vào mặt cô:

- Mày làm bại hoại gia phong cái nhà này. Sao mày không cuốn xéo đi theo cái thằng khố dây cho khuất mắt.

Ánh mắt người cha đau đớn chết lặng và nỗi hoảng hốt cùng cực của người dì ghẻ. Vẫn còn nguyên sự ngốt ngát ê chề mỗi khi bước ra khỏi nhà phải chùm hụp chiếc áo tơi lá kia. Con cô ra đời và lớn lên giữa ê chề nhục nhã của cô, chẳng được bình thường như những đứa trẻ khác. Bù vào đó nó có mẹ trọn vẹn đủ đầy hơn với nỗi trông đợi và hy vọng đầy lên mỗi ngày... Cô thở như dốc sức, ôm thân chuối bằng cả hai tay và tỳ cả mặt mình lên đó. Bây giờ hy vọng đã tan tành, anh chẳng mảy may tin tức và mẹ con cô bị xé ra khỏi nhau. Giữa giòng sông này, cô chẳng còn nuối tiếc, chỉ thương... Thi ơi... ơi! Cô choàng người vì tiếng gọi khắc khoải đuổi trên mặt sóng từ phỉa sau. Xa xa bên kia, dưới ánh trăng hạ tuần yếu ớt, bóng một con đò và một người đang cuống quýt chèo. Chẳng hiểu vì sao cô lại im lặng và cố sức bơi. Tiếng người con trai hổn hển hối thúc:

- Cô lên đi kẻo chuột rút bây giờ. Tôi sẽ chở cô sang bờ bên kia mà.

Cô chụp vội cái váy lên đầu kéo xuống, khoác áo cánh ra ngoài chiếc yếm ướt rồi bươn bải leo lên đê, vẫn nghe tiếng dặn dò:

- Tôi cắm sào đợi cô ở đây.

Bà dì lách cách mở khóa nhà ngang, soi chiếc đèn dầu ngang mặt cô rồi khe khẽ:

- Sao con lại về? Có chuyện gì ư?

Cô chẳng kịp nói gì, sà bên chiếc phản gỗ. Con bé đang ngủ say, môi chóp chép rồi thổn thức, thổn thức. Cô vén cánh tay mũm mĩm của con và rên lên khi thấy vết gai dứa cào. Dì lậm bậm:

- Chú của cô đấy, người đâu mà ác. Cái việc gả bán này cũng do ông ta bày đặt ra cả.

Cô ấp mặt vào bàn tay xinh xinh của con, mút mút những ngón tay nhỏ xíu:

- Dì đừng nói với ai kể cả với thầy chuyện con về. Dì ngủ với cháu đi, tối mai con quay lại.

Hôm sau chưa tối anh đã dặn:

- Hôm nay đi sớm hơn để cô về nhà được lâu. Tôi nói với u là đưa cô đi cắt thuốc.

Đêm sau nữa anh đi cùng cô vào tận sân, ngồi ngủ gật bên đống rạ chờ cô hú hí với con. Tờ mờ sáng hai người mới khẽ nhích cửa luồn vào buồng. Có tiếng bà mẹ ho khan và khẽ thở dài. Cô tái mặt quay nhìn anh. Anh lắc đầu trấn an cô rồi thì thào:

- Vào giường mà chợp mắt, tôi xuống bếp đun cám.

Tối bà mẹ lôi ra một lô những manh áo rách từ đời thủa nào:

- Mắt tôi kém nhờ chị tối nay khâu vá dùm.

Cô cắm mặt bên ngọn đèn dầu lù mù. Chắc bà ấy đoán ra rồi tìm cách ngăn cản đây. Bà ấy cũng có con sao nỡ... Những giọt nước mắt rải lên mụn vá cô đang khâu dở. Một bàn tay to ấm đặt lên vai cô:

- Cứ ngủ một lát rồi thật khuya tôi đưa cô đi.

Cô choàng mở mắt và trống ngực đập thình thình. Sáng bảnh ra rồi. Mấy đêm nay gần như thức trắng, lúc đặt mình chỉ định chợp mắt một lúc, nào ngờ. Nỗi ân hận, nỗi thương con trào lên. Bên cô người con trai cũng choàng dậy, dụi mắt ngơ ngác rồi cau có nhìn trời. Lúc sà vào bếp nhón củ khoai luộc, anh nhìn cô như ánh mắt của người có lỗi:

- Thôi thế này, sáng nay cô thưa với u về thăm nhà rồi qua chợ phiên bên ấy. Cũng phải mua thêm một vài thứ.

Trong giây lát, một ý tưởng vụt đến. Cô nhanh nhảu bê rổ khoai bốc hơi nghi ngút lên nhà trên. Anh chờ một lát rồi mới lên sau và chêm vào câu chuyện giữa hai người đàn bà:

- Nhà con tính thế là phải u ạ. Có hơn sào ruộng con vừa làm vừa chơi cũng xong. Để nhà con đi vài chuyến xem sao biết đâu lại có đồng ra đồng vào.

Con bé rúc vào lòng mẹ, bàn tay nhỏ xíu lùa vào mấy lần áo mân mê đầu ti. Cô thấy ý định của mình được củng cố thêm nhiều. Người làng ai nấy đều bơ bải đáp lại lời chào hỏi của cô. Nhiều người còn dừng hẳn lại hỏi dăm ba câu chuyện, có chị ghé sát tai cô rúc rích:

- Thế nào chồng lại thả cho đi chợ một mình ư?

Trong cô bỗng vu vơ ý nghĩ mình là gái có chồng và vừa tò mò ngượng ngùng vừa thấy thinh thích. Xế chiều cô mới quang gánh ra về. Ngoài mấy thức tiêu dùng lặt vặt, cô còn bỏ tiền riêng mua hai mảnh vải, một may cho bà mẹ và một may cho chồng. Anh đón cô từ bến, nỗi vui mừng hiện rõ trên mặt khi thấy cô từ con đò tròng trành bước ra. Cô ngoái nhìn giòng sông xoải rộng, trút hơi thở dài và quay sang anh. Lần đầu tiên cô nhìn rõ mặt chồng và nhớ lại lời ai đó nói sáng nay, anh thật khá trai. Đêm ấy, đêm đầu tiên của cuộc đời làm vợ, cô thấy thật sự mãn nguyện và hạnh phúc... Bà thường rầu rĩ mỗi khi thấy dì ngắm vuốt trước gương:

- Bằng tuổi ấy tôi đã có thêm cô rồi, đâu còn õng à õng ẹo thế kia. Lấy ai thì lấy đi cho tôi nhờ.

Đoàn địa chất không tìm thấy mỏ dầu đã lần lượt rút quân. Bến sông vắng hẳn những tiếng cười. Dì cũng ít cười hơn trước. Buổi trưa. Nắng ong ong. Tôi trườn qua chân bà ra vườn. Bên bờ ao dì xõa mái tóc mới gội, một tay cầm mảnh gương nhỏ xíu, tay kia cầm nhúm lá duối cọ răng. Hàm răng dì trắng và đều tăm tắp. Chỉ khẽ nhích môi, hàm răng đã chực cười và đồng tiền nhỏ xíu cạnh má lõm xuống. Ông thợ ảnh nào đó đã chớp được một giây phút như thế với những sợi tóc mai chải thành một dấu hỏi trước trán vừa tinh nghịch lại có gì đó đầy suy tư. Dì đã tặng một tấm ảnh ấy cho một người con trai trong đội địa chất.

- Chạy ù vào buồng, mở cái hòm gỗ lấy cho dì cái gói nylon ra đây.

Chẳng ngoái lại sau, dì sai ngay tôi khi tôi vừa chợt đến. Tôi lần sờ trong bóng tối mờ mờ. Lật cái nắp hòm đựng tư trang riêng của dì. Mùi băng phiến xông ra thơm hắc. Cái bọc nặng trĩu trong tay. Dì rải những bức ảnh lên mặt chõng mặc cho tôi ngắm thoải mái và ôm khư khư trong lòng đống sổ tay, những bì thư và lần giở từng trang. Tôi hé mắt nhìn sang và thấy trên nét mặt dì thay đổi từng phút, đôi mày tỉa mỏng đen như vệt chì lúc chau chau, lúc nhướn cong rồi tất cả bỗng chốc như giãn ra mơ màng dìu dịu... Bóng cái Lệ thấp thoáng ngoài sân, tôi bỏ mặc dì với những hồi tưởng chợt vui chợt buồn. Nó nheo mắt nhìn về phía dì, giọng đầy vẻ bà cụ non:

- Bà Thảo nhà này rồi còn khổ.

Hạ giọng đến mức gần như thì thào, nó giải thích:

- Ở làng khối anh trông cũng sạch nước cản lại nhà ngói cây mít, mê dì mày như điếu đổ. Phải người khác chắc đã mừng quớ lên. Đằng này dì mày cứ nghĩ những đẩu những đâu xa vời vợi. Người như thế có bao giờ sung sướng.

Tôi bỗng nhớ lần về trước, vừa ăn cơm tối xong, bà dặn dì trông nhà rồi kéo tay tôi sang chơi hàng xóm. Thế mà ngồi chưa yên chỗ bà lại nhấp nha nhấp nhổm muốn về. Đứng bên bụi duối đầu ngõ bà ghé sát tai tôi:

- Cháu đi thật nhẹ ra phía chái nhà, lắng nghe xem dì mày trả lời người ta ra sao rồi ra nói với bà. Mau đi.

Tôi ghé mắt qua khe cửa sổ, thấy một người trai khỏe mạnh có gương mặt hiền hiền gần như quỳ bên dì năn nỉ:

- Thảo đồng ý đi. Tôi thề sẽ chăm sóc không để cho Thảo khổ. Trông lên thì chẳng bằng ai nhưng trông xuống cái làng này thì không ai bằng mình. Về nhà tôi, Thảo không sợ khổ, Thảo chỉ việc đẻ rồi nuôi con.

Trong vầng sáng của ánh đèn dầu, tôi nhìn thấy rõ ràng dì chợt giật bắn người sau câu nói trên và khẽ nhích ra xa.

- Thảo đồng ý nhé, ngày mai tôi bảo thầy u tôi sang nói chuyện.

- Đừng, anh chưa hiểu, tôi rất quý anh nhưng không thể. Tôi không hề yêu anh, anh biết đấy.

- Thì rồi biết đâu Thảo sẽ yêu. Còn tôi thì không nói Thảo cũng biết. Tôi... Tôi chỉ mong muốn có được Thảo làm vợ.

Dì đứng vụt dậy, mặt vẫn quay vào vách:

- Không. Tôi không thể lấy ai mà tôi không yêu. Anh về đi.

Tôi rón rén trở ra. Bà thở dài không nói, quay lưng đi một mạch ra phía bờ sông. Tôi đi theo bà, cũng chẳng dám líu lo như mọi ngày. Gió mang theo hơi sông mát lạnh. Thốt nhiên bà cứ nhẩn nha nói, hết chuyện nọ sang chuyện kia:

- Lúc bà có mang dì mày thì ông đi bộ đội. Ông dặn con trai đặt tên là Thành, còn con gái tên Thảo. Là con gái chỉ mong nó giống hệt mình. Thế mà đúng thật, dì mày giống bà, cả tính tình ngày trẻ. Chỉ thương ông ấy hi sinh mà không biết mặt con. Đến khi bà cụ mất, mồ yên mả đẹp, bà mới xin phép họ hàng đưa dì về bên này. Qua sông bà cứ khóc ròng, khấn ông: "Ông thương tôi thì phù hộ cho cả ba mẹ con." Giá dì mày là con trai thì đỡ khổ. Cái người dì hẹn hò bà chẳng biết thế nào. Cứ như mẹ cháu lại hóa may, yên ổn đàng hoàng. Bố mày đâu có tìm hiểu gì nhiều đâu cơ chứ. Được cái bố cháu là người tốt, lại dễ tính. Đàn bà mà không chịu yên phận thì khổ lắm cháu ơi.

Tôi chợt thấm lạnh và run run trong lòng. Tôi quàng tay ôm chặt lưng bà và cả hai bà cháu dìu nhau về. Trước khi vào cổng bà mới dặn khẽ:

- Đừng nói với dì là bà cháu mình nghe chuyện nhé.

Cái Lệ phát vào vai tôi:

- Tao nói thế mà mày cũng giận hay sao? Ấy là tao nghe người làng bảo vậy.

- Bảo sao?

- Thì bảo dì mày cứ kén cá chọn canh, rồi đến lúc trai làng cũng hết thì chỉ có nước ế.

Tôi giật phắt cánh tay cái Lệ trên vai xuống và chỉ muốn nổi xung lên với nó, với tất cả mọi người ở cái làng này. Tại sao họ không để cho bà tôi và dì tôi được yên kia chứ. Mà có xa lạ gì cho cam, toàn là họ hàng làng nước cả đấy. Cái Lệ sán lại bên tôi:

- Thì nói thế chứ ai chẳng mong dì mày lấy chồng. Này có ra đồng với tao không, đòng đòng ngọt lừ.

Từ nhỏ về làng, theo bọn trẻ ra đồng, tôi đã mê đòng đòng. Chẽ nhánh lúa, rút lên cái đòng đòng tròn thây lẩy. Tước lượt vỏ mỏng như lụa, bông lúa non đổ ra, ngọt mát và có vị không sao tả nổi, của nắng, của sương hay là của gió. Nhìn cái Lệ ăn ngon lành, một nhành lúa trắng như sương còn ngậm bên mép, tôi bỗng thấy ơn ớn bởi một sự liên tưởng. Không nói câu gì, tôi bỏ nó chạy một mình. Giữa đồng có một chiếc ao rộng, nước im lìm và trong vắt. Một mình giữa đồng không, trưa nắng, vẫn nguyên cái cảm giác hồi hộp như thuở nào, tôi nhìn sâu xuống đáy nước. Muốn tìm lại bầu trời vợi xa bí ẩn cùng những điều tưởng tượng nhiều khi sợ đến rùng mình. Không còn gì khác ngoài sự chóng mặt và ngộp thở. Cảm nhận rõ ràng nhất dội lên trong tim là khoảng cách vô tận giữa tôi với bầu trời thẳm sâu sẫm màu bất động phía dưới. Tôi chợt thấy mình lẻ loi đơn độc và yếu ớt làm sao. Lệ tò mò nhìn tôi:

- Sao bỗng dưng mày buồn thế?

- Không hiểu. Tự nhiên chỉ thấy buồn muốn khóc.

Nó lại càng không hiểu:

-Tự nhiên lại buồn được à? Lạ nhỉ. Tao thì chỉ buồn khi có một cái cớ gì đó. Ví như buồn vì không thể may được cái áo đẹp như mày đang mặc. Nếu có nó, tao sẽ vui hàng tháng trời chưa hết.

Tôi không khỏi cảm thấy tức cười trước cái điều nó thổ lộ. Thảo nào nó luôn mắng tôi là đứa cả thèm chóng chán. Tôi không bỏ lỡ dịp để trêu:

- Con gái ở quê hay lấy chồng sớm, thế có buồn không?

Lệ chợt thừ người nghĩ ngợi:

- Tao chỉ mong kiếm được một anh trai làng khỏe mạnh biết thêm một nghề phụ, nghề mộc chẳng hạn. Rồi xin nhà chồng ra ở riêng như các chị ấy bây giờ. Tao nghĩ xin được miếng đất xóm Tre là tốt nhất, gần sông lại mát, nuôi cá cá lớn, nuôi lợn lợn ngoan. Hôm nọ vào chơi nhà chị Tình, tao cứ thầm ao ước sau này được như thế. Nhà cao rộng rãi, gió sông cứ thốc vào lồng lộng. Bếp và chuồng lợn xây một dãy dài, bể nước mưa ăn quanh năm. Chị ấy là sướng nhất làng đấy.

Tôi trố mắt ngạc nhiên. Là con bé Lệ mọi ngày mà tôi chẳng chịu gọi bằng cô đấy sao? Rồi tôi giật mình nhìn lại. Tôi chẳng còn là trẻ con ít lâu nay, hay chính xác hơn bắt đầu từ hôm nay còn gì. Dì tôi lấy chồng. Không phải cái người trong đoàn địa chất mà là một anh chở thuyền vôi. Bao người ngăn: "Mười hai bến nước là mười hai bến tình, ghé đâu chẳng là nhà..." rồi: "Chỉ sợ cũng bạc như vôi..." mà dì không nghe. Chả hiểu dì mê chú ấy ở điểm gì, vẻ phong trần dạn dày sương gió hay gương mặt nâu rám rắn rỏi rất đàn ông? Không biết. Chỉ thấy dì thoắt nói thoắt cười và cái hạnh phúc cứ lồ lộ ra không giấu giếm. Bà và mẹ không vui nhưng dì đã 28 tuổi và điều an ủi là dì chẳng phải sang tỉnh bên xa tít làm dâu mà được ở nhà với bà. Hơn năm sau dì sinh thằng cu. Hai năm sau nữa thì cứ cuối tháng dì dắt thằng bé xuống tận bến sông cuối xã đợi chồng. Năm thứ ba thì chẳng thấy chú ấy qua lại lần nào. Mẹ tôi và ông cậu họ tìm về tận quê nội của đứa con dì. Tôi đã lớn và hiểu ra chút ít. Mẹ và cậu về bàn cả với tôi:

- Vợ nó ở nhà cũng đẻ được thằng cu đầy tuổi. Họ bảo nó rất ít khi về nhà. Sợ rằng tre lại ấm bụi nảy măng nơi nào rồi.

Dì lao vào làm hùng hục như trâu, chẳng còn đâu cái cô gái thích la cà đàn đúm ngày nào. Dì trồng màu cấy lúa, nuôi lợn thả cá. Rảnh ra ngày nào là chạy chợ. Có người làng độc mồm bảo dì đen tình đỏ bạc. Rồi dì phá căn nhà thấp lè tè ngày trước, xây lên căn nhà ba gian mái bằng rộng rinh rang. Bà và mẹ mừng ra mặt. Cả làng xúm vào khen và ghen tị với dì. Chỉ có tôi là buồn. Tôi thích căn nhà cũ, tối tối ẩm ẩm với nền đất nện mát lạnh chân. Tôi nhớ bờ tường đất sau nhà có hàng dứa và những cây dương xỉ ngày xưa vẫn vặt chơi đồ hàng. Cả nhà đều cười tôi ngớ ngẩn duy chỉ có dì không nói, nhìn tôi với ánh mắt là lạ đầy chia sẻ. Mẹ tôi nhắn về ngay dì ốm. Tôi nhảy tàu chiều ở Hà Nội, xuống ga gần làng, thuê xe ôm bổ về. Dì ngồi góc giường, cánh tay trái quấn băng treo lên cổ. Bà nghe tiếng tôi, bật lên tức tưởi:

- Cháu về mà xem dì bị người ta đánh thành tật đây này. Mẹ góa con côi ai cũng bắt nạt được.

Rồi bà đứng đầu hè nói rõ to:

- Cháu bà làm ngành tòa án nó về đây rồi. Nó sẽ kiện các người ra tòa, cho các người đi mà hầu kiện.

Thì ra dì đi xin bèo tấm cho cá ăn. Mải quá vớt lẫn cả sang nửa ao của nhà kế bên. Lời qua tiếng lại, anh chồng bị vợ xúc xiểm cầm đòn gánh phang dì.

- Thế ai mới được chứ?

Tôi sốt ruột hỏi, trong đầu tưởng tượng ra ngay phiên tòa, bắt cái kẻ kia đứng trước vành móng ngựa. Bà tôi lại được dịp đứng giữa sân la làng:

- Còn ai vào đây nữa. Cái quân trở mặt, thất đức, cứ tưởng tử tế hiền lành. Ai ngờ...

Cô Lệ nói thầm vào tai tôi:

- Thì nhà anh...

Tôi đớ người. Cái người ngày xưa đã quỳ bên dì van vỉ đó sao: "Tôi không bao giờ để Thảo khổ, Thảo nhận lời tôi nhé, tôi chỉ yêu mỗi Thảo thôi..." Cậu họ tôi chạy ra sân kéo tay bà:

- Bà không phải phí lời. Ngày mai tôi và cháu nó sẽ lên xã, lên huyện, lên tỉnh kiện cho chúng phải đi tù mới hả.

Tôi chợt giận sôi người:

- Sao mà họ ác thế?

Cô Lệ kéo tay:

- Anh ta cũng không phải là người ác, chỉ có cái cục, lại vớ con vợ lắm điều, cay nghiệt. Họ bắt chước chị Thảo nuôi cá nhưng vụ rồi chết gần hết, đâu được như nhà mình. Họ cũng ghen tức...

Chợt nhớ ra tôi hỏi cô Lệ:

- Thế cô có thả cá không?

- Không. Nhà anh ấy đông em, có cái ao giờ cũng đổ đất để chia. Đất ở quê bây giờ đắt lắm.

Tôi chợt nhận ra chiếc áo năm nào tôi cho giờ đây Lệ vẫn mặc, dù nó đã xơ hết vải chỉ còn mỏng tanh lõi nylon và ngắn cũn cỡn. Tôi phải cố nén tiếng thở dài và kín đáo quay sang phía khác. Sớm tinh mơ tôi trở dậy, ra sân tập thể dục rồi rúc vào bếp ôm lưng bà cù nách. Bà chẳng bao giờ có máu buồn, chỉ mắng yêu:

- Cha bố cô, có phúc thì tôi được ăn cỗ rồi chứ còn đâu làm nũng bà thế này. Sơm sớm tìm hiểu mà lấy chồng đi cháu ạ. Chứ như dì mày đấy...

Tôi sợ cái điệp khúc muôn thủa ấy liền lần thắt lưng bà lấy chùm chìa khóa:

- Để cháu ra mở cổng rồi đánh thức thằng Bi dậy đi học.

Giật thót người, tôi lùi lại dụi mắt. Người đàn ông có gương mặt đần đần cam chịu nhìn tôi khẩn khoản:

- Xin cô để tôi vào nói chuyện với bà. Tôi biết tội tôi rồi. Cô và bà cho tôi xin, thuốc men thế nào tôi chịu tất.

Chẳng còn lòng thù hận, chỉ có chút khinh bỉ, thương hại, tôi tránh sang bên cho ông ta đi vào. Đứng bên bờ ao thoảng nghe trong nhà tiếng rì rầm năn nỉ, tiếng bà tôi chao chát. Ông ta cúi đầu đi ra, lẩm bẩm câu gì đó như chào. Tôi vào nhà, bà vồ lấy tôi:

- Đấy cháu xem, dì mày không đi kiện thì cũng băm bổ vào mặt nhà nó chứ. Rồi nó cũng không xong với bà đâu.

Dì ngoảnh đầu ra nói mỗi câu: "Thôi tha cho người ta làm phúc u ạ." và quay mặt vào vách im lìm. Bà tôi đứng sững, hai tay nâng vạt áo chấm chấm khoé mắt, thở dài đi xuống bếp. Chiều muộn, dì rủ ra sông cho mát. Ngồi bệt trên đê thả duỗi chân khoan khoái, tôi mơ màng nhìn những cánh chim chao lượn trên mặt sông, cánh đong đưa chút nắng cuối cùng của ngày. Ánh mắt dì nhìn hút theo con thuyền máy như vội vã chạy đuổi theo bóng mặt trời đang lặn. Dì chợt cất tiếng:

- Quần áo cũ hôm nào cháu dồn lại gửi về dì mang cho cái Lệ.

- Cháu ngại...

- Ôi dào người nhà quê không khách khí như ở tỉnh các cô. Cốt là cách cho hơn của cho. Vợ chồng nó chật vật lắm. Thằng chồng lại sa vào rượu chè cờ bạc. Trưa nọ dì có việc vào nhà nó, hai đứa bé một lên năm, một lên ba ngồi ăn cơm trong xó bếp. Chỏng chơ giữa mâm có mỗi bát ngọn lang luộc và chút mắm. Âu một bữa thế ở quê cũng là thường. Nhưng trưa sau, rồi trưa sau nữa sang vẫn thấy y như thế. Mà hai đứa bé chúng nó ăn mới ngoan làm sao.

Thế mà ngày xưa Lệ mơ ngôi nhà rộng cùng vườn cây ao cá và tưởng tượng mình đảm đang tháo vát vun vén cho cái cơ ngơi ấy. Tôi chợt thốt ra lời:

- Đàn bà kiểu gì cũng khổ.

- Thế còn chuyện riêng của cháu?

Dì chờ đợi chăm chú. Tôi gắng cười thật giòn cho câu chuyện đừng trở nên nghiêm chỉnh:

- Những kẻ yêu cháu thì cháu không yêu. Còn những người cháu yêu thì họ lại chẳng yêu.

Dì lắc đầu, cánh tay khoẻ khoắn còn lại vẹt những sợi tóc mai cong cong thành vô số dấu hỏi trước trán giắt vào hai vành tai:

- Dì cũng chẳng biết khuyên cháu thế nào. Như bà cũng khổ, như dì cũng chẳng sung sướng gì hơn...

Hình như những người đàn bà có tóc mai quăn đều vất vả. Tôi bỗng nhớ ra cái điều ai đó đã nói. Và tôi cũng lờ mờ nhận ra điều này. Nhiều buổi chiều dì vẫn ra bờ sông ngồi, trong lòng vẫn nhen nhóm hy vọng có ngày chiếc thuyền xưa ghé lại. Đã xâm xẩm tối. Làng xóm bên sông chìm trong hiu hiu buồn. Tôi nghĩ ngày mai mình phải trở dậy lúc năm giờ sáng để kịp chuyến tàu đầu tiên về Hà Nội.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4668
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập truyện: Bùa yêu

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết