Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Sun Aug 13, 2017 2:59 am

Bà mẹ Hiền Lương

Mẹ già trên bến Hiền Lương
Sáng nay cắp rổ tìm đường sang sông
Bờ kia bà mẹ ngóng trông
Trông làng xóm đó mà lòng quặn đau
Hai thôn nào có xa nhau
Cách con sông hẹp có đâu cách lòng
Năm mười tám tuổi lấy chồng
Mẹ cười mẹ bảo cách sông cách đò
Hiền Lương cưới vợ Xuân Hòa
Giỗ tết về nhà lội nước qua sông
Mà nay cắt bến ngăn sông
Khác nào cắt ruột cắt lòng mẹ ra

Hôm qua mẹ trở về nhà
Hôm nay lại đứng nhìn ra bến đò
Giòng sông nước chảy lặng tờ
Kẻ đợi người chờ biết tính sao đây
Bao năm ở xóm thôn này
Từ ngày tấm bé đến nay đã già
Mẹ già mái tóc sương pha
Muốn trở lại nhà thăm cháu thăm con
Lấy chồng bốn chục năm tròn
Trót đời ai nghĩ đến cơn cớ này
Ai làm cho rễ lìa cây
Ai ngăn cấm được già này thăm quê
Hiền Lương giòng nước còn kia
Đôi bờ Bến Hải còn ghi tội này
Ngày đêm muôn triệu bàn tay
Giơ ra nắm chặt bờ này bờ kia
Cho sao vàng thắm lũy tre
Cho mẹ trở về thăm lũ cháu yêu

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Sun Aug 13, 2017 3:00 am

Hẹn anh xem xòe

Em về rừng núi xanh xanh
Mùa sau nếp chín mời anh lên nhà
Đường lên cũng chẳng bao xa
Đi hai ngày chợ với ba ngày rừng
Anh lên vui bản vui mường
Cho xòe thêm đẹp cho cồng thêm hay
Tiếng khèn êm tựa mây bay
Anh khen Khua luống nhịp chày thiết tha
Anh nghe biết nhịp tiếng gà
Lại nghe tiếng nhái khe xa gọi đàn
Nhịp chày như giục quanh sàn
Nghe như ai hẹn ai sang tự tình
Anh khen tay giã em xinh
Nghe như tiếng cửi dệt hình trên khăn
Đuốc nhiều như hội hoa đăng
Mồ hôi trên má lăn tăn thêm hồng
Anh xem múa kiếm đánh cồng
Múa đèn nhảy sạp múa rồng múa voi
Anh khen chẳng khác dưới xuôi
Chòm ta phấn khởi trò vui càng nhiều
Năm nay buổi mới còn nghèo
Sang năm đại hội còn nhiều điệu hay
Rượu cần uống ít mà say
Em về nhớ mãi những ngày liên hoan

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Wed Aug 16, 2017 5:32 am

Bản chúng mình

Bản mình có suối chảy qua
Có bờ sim mọc nở hoa đâm chồi
Suối xanh nước chảy mát rời
Cá nguồn cá lạch cũng xuôi về gần
Đầu làng cây tỏa bóng râm
Khách đi qua đó nghỉ chân dặm đường
Những chiều nhạt ánh tà dương
Trên vai củi nặng nẻo rừng về đây
Những hôm đứng cạnh hồ này
Nhìn em rửa mặt rửa tay anh cười
Mặt em xinh quá đi thôi
Như hoa mới nở đẹp tươi lạ lùng
Má em thẹn ửng đỏ hồng
Không đợi về cùng em chạy trước anh
Cũng đều áo vá quần manh
Khăn giải chúng mình rách tả rách tơi

Cũng sinh ra ở trên đời
Sao có những người lắm ruộng nhiều trâu
Phận mình sao quá lao đao
Cửa nhà với ruộng trâu nào đến tay
Dầm mưa dãi nắng suốt ngày
Nhờ ơn cách mạng về đây dắt dìu
Nùng, Kinh, Mường, Mán đều theo
Bác, Đảng lãnh đạo dân nghèo đứng lên
Đánh quân gian ác cường quyền
Những phường cướp nước, những quân hại nòi
Bản mình nay đổi khác rồi
Không còn xơ xác như hồi anh đi
Đường trên ngõ dưới vui ghê
Cải cách ruộng đất lúa về với ta
Em may tấm áo vải hoa
Ngày xuân bản nhà vui thật là vui
Hòa bình đã trở lại rồi
Mùa màng cấy gặt chung vai đỡ đần

Anh đi vì nước vì dân
Giữ nền độc lập giành phần ấm no
Ở nhà em cố chăm lo
Nương ngô thêm bắp, lúa mùa thêm xanh
Ngày vui thắng lợi hoàn thành
Đầu bản chúng mình sim tím nở hoa
Suối dài ngân tiếng hát ca
Anh trở lại nhà, em vẫn chờ anh

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Wed Aug 16, 2017 5:59 am

Đọc thơ anh

Đêm nay bên bàn viết
Em mở trang thơ anh
Đọc từng dòng mải miết
Những lời thơ chân thành

Thơ anh dẫn em đi
Khắp nẻo đường đất nước
Một sức sống diệu kỳ
Trào trong lòng tổ quốc

Cây rừng lên tiếng hát
Sông xanh bát ngát cười
Ngàn lời chim thánh thót
Bốn mùa hoa nở tươi

Những công trường kiến thiết
Tiếng búa rộn ràng sao
Những con mương chống hạn
Giòng nước trôi dạt dào

Tầm tan còi nhà máy
Hơi thở lớn núi sông
Lúa vàng như chiếu trải
Sóng reo trên cánh đồng

Những cánh buồm căng gió
Lấp lánh cá đầy khoang
Ban mai trong hầm mỏ
Tiếng lao động nhịp nhàng

Dưới mái trường ngói đỏ
Chụm đầu mướt tóc xanh
Những công dân bé nhỏ
Từng giây phút trưởng thành

Em đọc hết dòng cuối
Máu chảy mạnh trong tim
Thấy yêu đời sôi nổi
Thấy yêu anh muôn nghìn

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Thu Aug 17, 2017 3:13 am

Đôi guốc mộc

Chị Thung rầu rĩ nhìn con
Mối thù ngày trước con còn nhớ không?
Ôm con ghì chặt vào lòng
Thương con nước mắt giòng giòng tuôn rơi
Con ơi mười mấy năm trời
Chuyện đôi guốc mộc mẹ thời ghi sâu
Năm xưa con biết gì đâu
Tuổi con thơ ấu mái đầu còn xanh
Mẹ thì đi ở đi ăn
Cho nhà thằng Tập mấy năm đọa đày
Con nó béo đỏ hây hây
Con thì ốm yếu mình gầy xác ve
Một hôm buổi ấy mùa hè
Thấy con thằng Tập kéo lê đôi giày
Con còn bé dại thơ ngây
Về năn nỉ mẹ mấy ngày đòi mua
Mẹ đành gội gió tắm mưa
Cố làm lấy chút tiền thừa để ra
Một hôm phiên chợ mẹ qua
Mua đôi guốc mộc về nhà cho con
Mẹ về, con chạy lon ton
Ôm chầm lấy mẹ: Guốc con đây rồi!
Vui mừng con nói con cười
Xỏ chân vào guốc đi chơi quanh nhà
Ngày sau vừa mới sáng ra
Con đã xỏ guốc để mà đi chơi
Lắm khi ôm guốc vào người
Vuốt ve đôi guốc con cười ngây thơ
Nhiều đêm trong giấc ngủ mơ
Con còn hỏi mẹ guốc giờ để đâu?

Phút vui nào có được lâu
Vì thằng địa chủ cơ cầu ác gian
Khuỳnh tay nó đứng nó nom
Thấy con đi guốc nó tròn mắt ra:
Học đòi bắt chước người ta
Hạng ấy đi guốc để mà dọa ai?

Mẹ nghe lòng những đắng cay
Hờn căm tủi nhục chứa đầy ruột gan
Cắn răng chẳng dám thở than
Đau lòng nước mắt mẹ tràn trề rơi
Con ơi chẳng có thì thôi
Đừng đi guốc nữa nó thời mỉa mai
Nhìn con nước mắt vắn dài
Guốc đem bán lại cho người dùng thôi
Kẻo không chúng nó khinh đời
Lại rằng nghèo rớt mồng tơi còn đài

Đói nghèo mẹ tưởng hết đời
Ai ngờ còn thấy mặt trời hôm nay
Cụ Hồ cử đội về đây
Đấu tranh mẹ quyết giành ngày sáng tươi
Guốc con lại sắp có rồi
Mẹ mừng con sống cuộc đời nở hoa
Từ đây hết lũ gian tà
Từ đây con sẽ hát ca vang trời
Mẹ con ta được làm người
Vùng lên xây dựng cuộc đời ấm no

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Wed Aug 23, 2017 4:43 am

Ngày ấy đến rồi

Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
Chim vào lồng biết thuở nào ra

Ai làm ra cảnh xót xa
Chia duyên rẽ lứa đôi ta những ngày
Khi nào rừng núi hết cây
Đôi ta lòng ấy lòng này xa nhau
Ăn trầu lại nhớ đến cau
Nhớ lời hò hẹn trước sau mặn nồng
Những mong thành vợ thành chồng
Mà sao trắc trở đau lòng anh ơi

Nhớ ngày em mới lên mười
Cùng anh cắt cỏ cùng chơi cỗ bàn
Buổi chiều về trước cổng làng
Cho trâu uống nước nhặt bàn chia nhau
Nhớ ngày em lạc mất trâu
Anh tìm hoang trước hoang sau đuổi về
Đôi ta nghèo đói một bề
Bên nhau sớm tối đi về có nhau
Mẹ thầy tính chuyện mai sau
Đôi ta nên rể nên dâu hai nhà
Ai làm gió táp mưa sa
Cho thầy anh mất, cho nhà em tan
Chiều chiều ra đứng cổng làng
Thương nhau nước mắt hai hàng như mưa
Thầy em bị bắt năm xưa
Chúng đem đi mất bao giờ về đây
Cửa nhà tay trắng trắng tay
Nợ kia chúng nó thúc ngày thúc đêm
Bước ra dao cắt lòng em
Thân này đi ở cho tên bá Hoàng
Em nay còn nhớ rõ ràng
Mặt thằng dạ thú lòng lang dọa người:
Lấy tao làm lẽ thì thôi
Bằng không tao diệt cả nòi chúng bây
Tao làm cho mẹ ăn mày
Cho con ăn cỏ kéo cày cho tao

Nỗi này ăn nói làm sao
Em đây thà chết đời nào phụ anh
Hắn hành hạ đủ trăm khoanh
Dằn lên vặt xuống tội tình ai thương
Đời anh dãi nắng dầm sương
Vì ai phải bỏ tìm đường thoát thân
Ngày hôm ấy mưa lâm râm
Đứng sau vườn chuối em cầm tay anh
Anh đi áo rách một manh
Bỏ làng bỏ cả duyên lành đôi ta
Anh đi đất lạ đường xa
Có ngày nào trở lại nhà nữa không?
Một mình cối gạo đêm đông
Thương thân tủi phận cực lòng đắng cay
Bữa cơm chan nước mắt đầy
Thương anh lại nhớ những ngày bên anh
Bao giờ đôi lứa chúng mình
Cùng nhau xe lại mối tình năm xưa
Bao giờ? Biết đến bao giờ
Tình xưa nghĩa cũ còn chờ được không
Thân em cá chậu chim lồng
Biết bao giờ được ngửng trông mặt trời

Hôm nay ngày ấy đến rồi
Nhìn nhau mà tưởng như người trong mê
Hôm nay anh đã trở về
Đấu tranh phát động cùng chia ruộng cày
Anh là cán bộ về đây
Cầm tay em kể nỗi ngày xót xa
Ai làm trắc trở duyên ta
Bà con điêu đứng cửa nhà tan hoang
Vạch tên chỉ mặt thằng Hoàng
Đứng lên giành lại xóm làng về ta
Đường làng vui tiếng hát ca
Vui từ xóm lá vui ra ruộng cày
Ngàn năm mới có hôm nay
Rộn ràng trống đánh cờ bay giữa đồng
Đôi ta thành vợ thành chồng
Có trâu có ruộng thỏa lòng anh ơi
Trầu này têm đựng đầy cơi
Đem ra đưa mẹ đi mời bà con
Nhìn bàn tay mẹ run run
Mà lòng thấm thía công ơn Bác Hồ
Nhìn khoai lúa đựng đầy bồ
Nhớ công ơn Đảng bao giờ cho quên

Sáng nay nắng ửng đồng chiêm
Tiễn đoàn cán bộ đến bên xóm Đình
Anh nhìn đám ruộng lên xanh
Dặn dò em đợi chờ anh trở về
Anh đi giành lại đồng quê
Giành trâu giành ruộng giành về niềm vui
Em ơi ngày ấy đến rồi
Nông dân vùng dậy, cuộc đời ấm no
Ngàn năm tăm tối âm u
Mà ngày rực sáng bây giờ là đây
Em về chăm lấy ruộng cày
Nhớ anh nhớ lấy lời này thi đua
Bóng anh khuất dãy bàng thưa
Lời anh còn vọng mãi giờ chia tay

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Wed Aug 23, 2017 9:21 am

Bán tóc độn chuộc chồng

Nghĩ căm cái thời giặc chiếm
Của ta ơi của biến nơi đâu
Nhớ phiên nộp bốt hôm nào
Thiếu cánh gừng nhỏ làm sao bây giờ
Thiếu chén muối gây bao oan khổ
Chốn xà lim gông cổ xích tay
Vợ con nheo nhóc đêm ngày
Chồng nơi tù tội cực này ai trông
Cực là cực ai thấy cho không
Mỏi mắt rồi ngồi mong chồng tới
Nín đi, con ngủ con ơi
Mây đen che lấp mảnh trời của con
Canh ba gà đã gáy dòn
Ngủ sao yên được mẹ còn thức suông
Sớm mai buổi đã tan sương
Nghe tin như dường sét đánh bên tai
Vật mình còn biết kêu ai
Của đâu mà chuộc mà nài chúng tha
Chỉ còn một mớ tóc tơ
Sớm hôm độn búi ấy là của thiêng
Đưa quanh chợ xóm láng giềng
Vài hào bán được mua giềng chuộc anh
Mặt mày vàng vọt xanh xanh
Vực chồng vợ khóc thân mình run run
Trời soi trên chốn mây cùng
Thấy chăng những đứa gian hùng thực dân

Phù cho quân đội cụ Hồ
Xông lên như bão tung hô vang trời
Giết cho sạch lũ tanh hôi
Dân ta thoát khỏi cái đời tối tăm

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Fri Aug 25, 2017 11:59 am

Nhớ mãi lời anh dặn

Mảnh giấy màu vàng úa
Chị nắm chặt trong tay
Thư chồng gửi về đây
Thư này gửi chuyền tay
Qua bao nhiêu đồng chí
Nước mắt tràn trên mí
Hai vai chị rung rung
Chị đọc lại thư chồng
Viết trước giờ nhắm mắt
Ánh trời chiều sắp tắt
Trong phòng nhỏ tối om
Chị lẳng lặng nhìn con
Từng khúc lòng quặn xé
Đứa con cầm vú mẹ
Miệng cười tươi như hoa
Trước mặt chị hiện ra
Bóng người chồng yêu dấu
Khuôn mặt hiền loang máu
Đôi mắt cháy hờn căm
Anh ơi bao nhiêu năm
Bao lời anh hẹn ước

Sáu năm về trước
Chị là nữ dân quân
Một đêm cuối mùa xuân
Đứng canh ngoài vọng gác
Người thanh niên công tác
Từ huyện trở về nhà
Ai? - Tôi. Kìa chị Hà
Chị làm tôi sợ quá!
Anh đi quành ruộng mạ
Còn ngoái lại vài lần
Chị đứng mãi tần ngần
Tay mân mê cò súng
Rồi những ngày nắng ửng
Đi cấy lúa tập đoàn
Miếng trầu giữ tình thương
Yêu nhau từ dạo ấy
Những chiều trên ruộng cấy
Ngồi gỡ đỉa cho nhau
Anh bảo: Con mình sau
Sợ gì loài đỉa đói
Trên đồng xanh mát rượi
Con ta lái máy cày

Chị nắm chặt bàn tay
Lòng nghẹn đầy căm uất
Những lời người đã khuất:
Chúng sắp bắn anh rồi
Nhưng vững dạ em ơi
Anh vẫn còn mãi mãi
Trong nhân dân vĩ đại
Trong hạnh phúc ngày mai
Ngày đất nước sáng ngời
Vui niềm vui thống nhất

Chị nhìn ra trước mắt
Lũ thằng Diệm hung hăng
Đứa trợn mắt nhe răng
Như chực vô cắn xé
Nhưng người chồng yêu quý
Người cán bộ năm nào
Anh điềm tĩnh làm sao
Khẽ mỉm cười khinh bỉ
Trước hàm răng lũ quỷ
Một đồng chí hy sinh
Lũ giặc rùng mình
Thấy trước ngày thất bại

Tay xoa đầu con dại
Chị ngước mắt nhìn ra
Anh ơi giờ anh xa
Lời kia còn nhớ mãi
Giặc kia càng điên dại
Càng rực lửa hờn căm
Cả đồng bào Bắc Nam
Chặn bàn tay chúng lại
Em nhớ lời anh mãi
Thề vững dạ đấu tranh
Giữ lấy tổ quốc mình
Giữ hòa bình no ấm
Dù bao nhiêu cay đắng
Dù máu đổ xương rơi
Em chiến đấu trọn đời
Như lời anh mong muốn
Ngày mai trên đồng ruộng
Con ta lái máy cày

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Fri Aug 25, 2017 5:20 pm

Gái thanh giả danh có chồng

Hỡi chị em thiếu nữ ta ơi
Thời nào loạn lạc chỉ lo giữ mình
Ngày ngày lo lính và Tây
Bước chân khỏi cửa lo âu ngàn bề
Vào rừng im tiếng hò câu hát
Đi đường buồn, mắt trước mắt sau
Búi tóc ngược giả có chồng yêu
Những em gái tơ vừa mới nhớn
Có vờ như vậy mới thoát khỏi loài quỷ ma
Cả nhà mới bớt nỗi lo âu
Qua ngày này ngày khác lại gặp
Lo ngày nộp củi bốt đồn Tây
Lại giả vờ búi tóc ngược còn rối bòng bong
Làm như đêm qua chồng đánh mắng
Chịu khó vờ vĩnh cho qua ngày đoạn tháng
Bây giờ nhờ cụ Hồ dìu dắt toàn dân hùng tráng
Giải phóng toàn dân hòa bình lại
Lứa đôi trai gái nhộn sân ngoài
Chị em đi lại một mình tự do
Những ngày vào rừng tìm măng củi
Câu ca tiếng hát vang lừng như tiếng cà cộ mùa thu
Ấy là ơn Đảng, ơn Bác Hồ Chí Minh
Đứng đầu dân, nước nhà phồn thịnh

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Sun Aug 27, 2017 7:11 am

Thư cho chồng

Nhớ ngày anh lên đường
Em tiễn chân đi mãi
Ba lô anh, em mang
Anh đi không, đỡ mỏi
Phút giây tiễn biệt đau lòng
Gạo tiền chuẩn bị nhà không có gì
Không vài ống gạo mang đi
Anh mang đùm bột bẹ
Nhìn anh, lòng đau như xé
Manh áo rách tả tơi
Quê hương ta anh ơi
Rừng núi đó đá tai mèo lởm chởm
Sương gió xuống lạnh lùng từng sớm
Chân không giày máu rớm vì đâu?
Hay vì trời ở trên đầu
Nón che không mảnh dãi dầu nắng mưa

Đảng phát động chia nhà chia của
Cách mạng này vui sướng nào hơn
Nhà mình nghèo nhất xóm thôn
Làng chia cho ruộng ngay bên cạnh nhà
Ven bờ suối cạnh làng ta
Ruộng sâu tươi tốt lúa mùa lên xanh

Em báo tin cho anh
Mẹ già từ buổi ấy
Thôn chia cho trâu cày ruộng cấy
Cơm trưa xong mẹ nói
Tao phải đi chăn trâu
Em thương mẹ đã bạc đầu
Mẹ bảo phải chăm trâu
Để nó gầy không được
Trâu này ơn Đảng, Bác
Đem no ấm đời ta
Mẹ nay chẳng quản thân già
Thi đua chăm bón tăng gia ruộng đồng

Em dâu tháng này sắp cưới
Mẹ đã cho người làm mối
Nhà gái cũng chẳng đòi
Có hỏi bác chỉ cười:
Chúng nó xứng lứa đôi
Đòi nhiều chỉ để nợ đời cho con

Nói câu thêm câu buổi mai đã hết
Người cày đã trở về
Trường học bên kia
Các em tan buổi
Mẹ già dọn mâm cơm bốc khói
Người chợ về rộn rã trên đường
Em cơm nước vội vàng
Lên cơ quan hội ý
Họp cùng ban chi ủy
Em còn phải chuẩn bị
Mai nói chuyện trong meeting
Rồi lên huyện thông qua chương trình
Công việc khá nhiều anh ạ

Anh ra đi vững dạ
Em hứa bảo đảm việc nhà
Công tác nhiều, chăm lo ruộng đất
Góp phần củng cố miền Bắc
Giành nền thống nhất nước nhà
Ngày mai độc lập vui ca
Đời của đôi ta hạnh phúc
Ta mừng nền độc lập
Ta chúc mừng Đảng, Bác muôn năm


Được sửa bởi Admin ngày Sun Aug 27, 2017 4:48 pm; sửa lần 1.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Sun Aug 27, 2017 12:24 pm

Tiếng bà ru cháu

Võng gai ru cháu trưa hè
Những lời bà hát cháu nghe thuộc lòng
Ngày xưa tiếng hát não nùng
Thiết tha như tiếng ruộng đồng quê hương
Những lời mang nặng nhớ thương
Cây đa bờ giếng con đường bụi tre
Ngày xưa bà hát cháu nghe
Những lúc trưa hè những buổi chiều đông
Tiếng bà tha thiết mênh mông
Tiếng nghe chua xót bao lòng thương đau
Đời ta đói rách cơ cầu
Một đời một kiếp ngựa trâu nhục nhằn
Tiếng bà tiếng của ngàn năm
Tiếng bà uất ức hờn căm nghẹn ngào
Tiếng từ đồng thấp đồng cao
Tiếng từ ngõ xóm tiếng vào đường thôn
Tiếng nghe lòng dạ bồn chồn
Thương ai đày đọa sớm hôm cuộc đời
Cháu nghe cháu nhớ từng lời
Nhớ bà nhớ cả bao người khổ đau

Chiều nay nắng ửng hàng cau
Chiều nay rộn rã tiếng trâu về chuồng
Tiếng bà ấm áp đường thôn
Tiếng bà náo nức trong hồn trẻ thơ
Giọng này vẫn giọng ngày xưa
Tiếng này tiếng của ước mơ đã thành
Làng ta vùng dậy đấu tranh
Ruộng đồng trâu nghé ta giành về ta
Chiều nay nghe lại tiếng bà
Tiếng nghe như tiếng hát ca vui vầy
Tiếng mừng thắng lợi đêm nay
Tiếng khuyên con cháu ghi ngày đấu tranh
Tiếng ca cuộc sống thanh bình
Tiếng này tiếng hát quê mình vùng lên
Tiếng ca son sắt vững bền
Công ơn Bác, Đảng ghi trên tấm lòng
Nhìn bà tóc bạc lưng còng
Cháu nhìn thấy cả long đong một đời
Nhăn nheo má hóp bà cười
Cháu nghe tha thiết bao lời hát ru

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Admin on Mon Aug 28, 2017 5:36 am

Mẹ đã hiểu rồi

Bà mẹ già lặng lẽ
Chị cán bộ ngồi yên
Bà mẹ biết có nên
Nói làm chi vô ích
Chúa sinh ra nhà nghèo áo rách
Khổ đã quá nhiều rồi
Khó không phải ba đời
Mà là bao nhiêu kiếp
Bà mẹ già lại ngồi bên bếp
Ánh lửa tàn trên vách rung rung
Ngoài kia sương xuống lạnh lùng
Trong này tối như bưng
Chị cán bộ ngả lưng
Trên làn nylon lạnh buốt
Mắt nhắm lại nhưng ngủ làm sao được
Đêm nay hai đêm rồi
Bóng bà mẹ vẫn ngồi
Im lìm bên xó bếp
Nhịn đói một ngày đêm
Chị cán bộ không hề thấy mệt
Chỉ thấy lòng da diết
Như đêm nào cha chết không người chôn
Như ngày nào nhịn đói ôm con
Sữa mẹ hết chỉ còn nước mắt
Nhìn bà mẹ mà lòng đau như cắt
Chiếc áo trăm từng phủ tấm thân khô
Mẹ ơi đời khổ cực buồn lo
Địa chủ bịt mồm không cho mẹ nói

Sáng mai mẹ già cặm cụi
Xách chiếc cào nhịn đói ra đi
Con đường ven chân đê
Cỏ xanh xanh màu nắng
Chị cán bộ theo sau lẳng lặng
Nhìn từng luống khoai bụi sắn
Trong lòng bao nỗi xót xa
Trên những đường cày mưa nắng cháy da
Nửa đời nuốt mồ hôi cực nhục
Chị cất cao tay đưa toàn sức cuốc
Bà mẹ nhìn đã thấy yêu thương
Bốn mắt nhìn nhau tha thiết bao nhiêu
Bà mẹ bảo: Cán bộ làm giỏi quá
Đời các chị có bao giờ vất vả
Có bao giờ biết đói rách là chi

Tiếng ấm êm sao như tiếng thầm thì
Chị cán bộ ngừng tay khẽ bảo
Mẹ ơi mẹ nhìn manh áo
Đây là lần áo ấm nhất đời con
Rồi ngậm ngùi kể hết nguồn cơn
Chị kể hết nửa đời cực khổ
Cha mẹ sinh là thân đi ở
Còng lưng trâu hầu chúa tối ngày
Hai mươi sáu năm trời tối mắt liền tay
Mở mắt thấy ngày là thấy khổ
Tưởng biết bao giờ thoát tay địa chủ
Đảng đã về soi đuốc trong đêm
Đảng đã về dắt dẫn vùng lên
Đời hửng nắng sau những ngày giá buốt
Xưa ước cả đời mấy sào ruộng tốt
Nay trâu tơ nhà mới nhận về
Ít lâu sau rời bỏ làng quê
Chị cốt cán trở thành cán bộ

Bà mẹ già lặng im như tưởng nhớ
Đôi mắt mờ lệ chảy ướt dần
Bà đưa tay sờ vạt áo tứ thân
Tấm áo cũ từ ngày mới cưới
Mảnh áo phai màu vá trên đụp dưới
Mấy mươi năm rồi mà như mới hôm qua
Rung rung mái tóc bạc già
Tiếng mẹ nghẹn ngào nức nở
Khổ của mẹ từ ngày ẵm ngửa
Đến bây giờ má hóm nhăn nheo
Nhắc lại quãng đời xưa đau xót bao nhiêu
Chồng mẹ xưa kia vì ai bị bắt
Con mười tám đôi mươi hiền như cục đất
Đi ở cày chúng đánh dập sườn non
Mất ruộng mất vườn mất cả chồng con
Mỗi lời kể là một giòng nước mắt
Tay cán bộ trong tay già xiết chặt
Lạy chúa, con ơi, mẹ đã hiểu rồi
Mẹ hiểu vì sao chẳng sống nên người
Mẹ hiểu vì sao mà mẹ khổ
Chỉ có đánh gục thằng địa chủ
Đã giết chồng con mẹ khi xưa
Con ơi chờ đến bao giờ
Dân nghèo mình nắm tay vùng dậy
Không ngủ được mẹ già hôm ấy
Bốn năm lần trở dậy trong đêm

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập thơ: Bà mẹ Hiền Lương

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết