Truyện dài: Good luck

Go down

Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Admin on Sat Nov 03, 2018 12:15 pm

1.

Một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm, Max, một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống, đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn giòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát. Đôi mắt sáng và đôn hậu của ông biểu lộ sự lắng đọng của một người từng trải và ánh lên cái nhìn của một tâm hồn rất trẻ trung. Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình. Ông ngước nhìn những nhánh cây đu đưa trong cơn gió thoảng nhẹ của buổi ban chiều cùng những tia nắng lung linh trên thảm cỏ xanh mượt phủ đầy những cây cỏ bốn lá mềm mại như nhung trải rộng dưới chân, chưa bao giờ ông thấy lòng mình bình yên đến thế. Một buổi chiều đẹp như muôn thuở.

Đột nhiên, từ đâu đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max. Ông ấy là Jim, cũng khoảng tuổi Max, cái tuổi sáu mươi nhưng lại có gương mặt trông thật khắc khổ bởi những năm tháng dãi dầu nắng mưa in đậm trên mái tóc đã bạc quá nửa, thế nhưng trong dáng đi của ông cũng toát lên một tư thế kiêu hãnh và đầy tự trọng. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, đặc biệt ba mươi năm gần đây là thời gian khó khăn hơn bao giờ hết. Đã lâu lắm rồi ông không biết thế nào là mùi vị của niềm vui, thành công hay hạnh phúc. Khi đưa ánh mắt nhìn sang người đối diện, cả hai chợt thấy có điều gì dường như quen lắm, gợi lên từ rất xa xăm nhưng cũng thật gần gũi.

- Anh là Max phải không?

Max nhìn thật lâu và hỏi với giọng ngạc nhiên không xiết:

- Còn anh có phải là Jim không?

- Ôi! Bao nhiêu năm đã trôi qua.

- Thật không thể tin nổi!

Max nghẹn lời. Họ đứng dậy ôm chầm lấy nhau. Max và Jim từng là đôi bạn rất thân từ hồi họ còn sống ở khu phố nghèo. Ngày ấy, lúc nào người ta cũng thấy hai thằng bé gầy nhom quấn quýt đùa giỡn bên nhau. Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai đụng tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình. Tuổi thơ nhọc nhằn vất vả nhưng ấm áp tình bạn giữa hai người bạn nhỏ đột ngột bị gián đoạn khi cả hai vừa bước qua tuổi thứ mười.

- Tôi đã nhận ra ngay đôi mắt xanh của cậu, Jim ạ.

Jim nói giọng run run:

- Còn tôi thì không thể lầm vào đâu được cái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu, từ cách đây năm mươi năm vẫn không thay đổi chút nào. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua.

Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu một hồi lâu, Max nói:

- Anh bạn cũ thân mến, giờ cậu hãy kể cho tôi nghe tình cảnh của cậu bây giờ đi. Tôi nhận thấy trong mắt cậu phảng phất một nỗi buồn lớn lắm.

Jim thở dài:

- Cuộc đời tôi là một chuỗi dài những thất bại liên tiếp.

- Chuyện là như thế nào?

- Chắc cậu còn nhớ cái ngày gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả. Thế là cha tôi được thừa hưởng toàn bộ gia tài của ông chú để lại. Cha mẹ tôi không muốn để mọi người biết chuyện nên đã phải đổi nhà, đổi xe, đổi cả hàng xóm lẫn bạn bè và chúng ta cũng mất liên lạc từ ngày đó.

- Thì ra chuyện là như vậy. Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu. Chắc món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không?

- Cả một gia tài khổng lồ. Ngoài tiền bạc, gia đình tôi còn thừa hưởng một nhà máy dệt đang rất ăn nên làm ra. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Khi cha tôi mất, tôi thay ông quản lý nó. Nhưng thật xui xẻo. Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay.

- Thế chính xác chuyện gì đã xảy ra với cậu nào?

- Trong một thời gian dài quản lý công ty, tôi đã không thực hiện bất kỳ sự thay đổi nào vì mọi việc dường như diễn ra rất xuôi chèo mát mái. Nhưng sau đó các đối thủ cạnh tranh xuất hiện ngày càng nhiều và thế là lượng sản phẩm bán ra của công ty tôi bắt đầu sụt giảm. Lúc đó sản phẩm của tôi vẫn là loại tốt nhất nên tôi nghĩ khách hàng sẽ hiểu rằng mặc dù hàng của những hãng khác rẻ hơn nhưng chất lượng thì không thể nào bằng công ty tôi được. Nhưng khách hàng có biết gì về các loại tốt hay xấu đâu. Họ cứ chuộng loại vải vừa rẻ vừa hợp thời trang hơn.

Jim ngừng lại hít một hơi dài. Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này. Còn Max vẫn im lặng. Ông không biết phải nói gì để chia sẻ với người bạn thiếu thời trước tình cảnh này. Jim tiếp tục kể:

- Lợi nhuận đi xuống trầm trọng song nhà máy vẫn tiếp tục hoạt động, thu nhỏ quy mô làm ăn, cắt giảm chi phí đến tối đa, thế nhưng càng ngày doanh thu của công ty càng giảm sút. Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả. Tôi không có nhiều sự lựa chọn lúc đó. Tôi đã nghĩ đến việc mở một dãy cửa hàng của riêng mình và đã bỏ công nghiên cứu việc này mất gần một năm. Nhưng cuối cùng khi tôi có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa. Thế là tôi vỡ nợ. Tôi buộc lòng phải bán nhà máy, đất đai, nhà cửa... tất cả tài sản của mình. Tôi đã có tất cả, có những gì mà mình hằng mong muốn và cũng đã mất tất cả. Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi.

- Thế sau đó cậu đã làm gì?

- Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tất cả những người đã từng sát cánh bên tôi thời hoàng kim giờ đều ngoảnh mặt lại. Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi. Tôi làm hết việc này đến việc khác nhưng chẳng việc nào làm được lâu cả. Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày. Tôi sống nhờ vào số tiền mọi người thưởng cho khi làm giúp họ những công việc lặt vặt. Và có lúc tôi đã phải nhận thức ăn thừa từ những người hàng xóm tốt bụng. Quả thật cuộc đời đã không mang lại cho tôi nhiều may mắn, mà kết cục lại bất hạnh như thế này đây.

Jim không muốn tiếp tục kể thêm chuyện về mình nữa nên quay sang hỏi Max:

- Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không?

Max mỉm cười trả lời:

- Chắc cậu còn nhớ là nhà tôi rất nghèo, nghèo hơn cả nhà cậu khi chúng mình sống ở khu phố đó. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào. Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Mười tuổi, tôi đã bắt đầu phải đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình, đúng ngay cái hồi nhà cậu biến mất một cách bí ẩn.

Max dừng lại, hồi tưởng một lúc rồi mới tiếp tục nói:

- Mới đầu tôi đi rửa xe. Sau đó tôi kiếm được chân xách hành lý ở một khách sạn lớn. Rồi tôi xin được làm bảo vệ ở một khách sạn hạng sang khác. Khi hai mươi hai tuổi, một cơ hội lớn đã đến với tôi.

Jim tò mò hỏi:

- Cơ hội gì thế?

- Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. Tôi đã dùng hết số tiền mình dành dụm được và chạy vạy đi vay khắp nơi mới mua được nó. Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Tôi đã từng nhìn qua hầu như tất cả các loại túi xách hồi còn làm ở các khách sạn sang trọng, vì thế tôi biết người giàu thích những loại túi nào. Thế là tôi chỉ việc làm lại những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiên đồ cho khách.

Max say sưa kể tiếp:

- Lúc đầu tôi vừa may vừa bán. Tôi làm việc hầu như không nghỉ, ngày cũng như đêm cả cuối tuần và ngày lễ. Năm đầu tiên công việc kinh doanh khá suôn sẻ, vì thế tôi đầu tư nhiều hơn vào việc sản xuất túi xách với các nguyên liệu da thật và đã đi khắp nơi để tìm hiểu về cách làm ăn của những cửa hàng da khác. Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. Tôi đã học hỏi rất nhiều khi đi quan sát những cửa hàng khác. Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào về những điểm họ thích cũng như không thích khi dùng giỏ xách da.

Max bồi hồi nhớ lại những ngày xưa. Ông tiếp tục:

- Doanh thu cứ thế tăng dần. Trong mười năm liên tục, tôi luôn tái đầu tư những gì mình đã có được. Tôi luôn tìm kiếm những cơ hội mới ở bất kỳ nơi nào có thể. Mỗi năm, tôi đều thay đổi những chiếc túi bán chạy nhất, tôi luôn chỉnh sửa lại kiểu dáng để chúng ngày càng hấp dẫn hơn. Tôi không bao giờ trì hoãn công việc của ngày hôm nay sang ngày hôm sau. Tôi luôn có trách nhiệm về tất cả những việc diễn ra quanh mình. Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, thứ tư, và cứ thế... Cho đến bây giờ, tôi đã có hơn 2000 công nhân làm việc cho 20 nhà máy của mình trên khắp thế giới. Tôi cũng giúp đỡ và chia sẻ với rất nhiều người còn khó khăn trong cuộc sống. Nói cho cùng thì mọi việc cũng đâu có dễ dàng gì. Tôi đã làm việc say mê với tất cả tâm huyết để có được ngày hôm nay và tôi tự hào với những gì mình đạt được.

Jim ngắt ngang lời Max:

- Thấy chưa, cậu đã may mắn hơn tôi. Đời chỉ là thế mà thôi.

Max nói to ngạc nhiên:

- Cậu nghĩ thế thật sao? Có thật cậu chỉ đơn giản nghĩ là tôi đã quá may mắn phải không?

Jim vội trả lời, giọng ôn hòa:

- Ồ, tôi không có ý làm cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Nhưng tôi không nghĩ sự thành công của cậu chỉ hoàn toàn nhờ vào bản thân cậu mà thôi. Số phận chỉ mỉm cười với những ai may mắn được nó chọn. Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, đúng vậy không?

Max im lặng suy nghĩ một hồi lâu rồi lên tiếng:

- Cậu nghe đây, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình. Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không?

- Không.

Jim trả lời nhưng không thật sự quan tâm lắm.

- Tôi đã học được điều khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự qua một câu chuyện kỳ lạ mà người ông quá cố thường kể cho tôi nghe. Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Nó luôn bên tôi trong những lúc sa cơ thất thế, lúc tôi sợ hãi, hoài nghi, mất niềm tin, thất vọng lẫn khi tôi thành công, hạnh phúc. Cũng nhờ vào câu chuyện này mà tôi đã quyết định dùng hết số tiền cật lực dành dụm suốt sáu năm để mua lại cái cửa hàng cũ kỹ đó. Câu chuyện cũng giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình.

Max kiên nhẫn nói tiếp trong khi Jim vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu:

- Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá già đến nỗi không còn cần nghe một câu chuyện hữu ích. Người ta thường nói còn nước còn tát, còn sống còn hy vọng. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện đó.

Jim im lặng không trả lời.

- Câu chuyện đặc biệt này đã giúp ích rất nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, ngành nghề, từ những vận động viên, nghệ sĩ, tới những nhà khoa học, nhà kinh doanh, sinh viên, cho mọi người ở mọi độ tuổi. Những người thấy được sự khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự đã đạt được những kết quả ngoài mong đợi trong công việc. Nó cũng giúp nhiều người tìm được điều họ hằng mơ ước. Tôi sẽ kể cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi. Và tôi cũng đã chứng kiến sự hiệu nghiệm của nó ở không biết bao nhiêu người.

Nghe đến đây, Jim không thể nào còn thờ ơ được nữa:

- Thôi được rồi, cậu hãy nói đi. Điểm khác biệt giữa sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự là gì?

Max trầm ngâm hồi lâu mới cất tiếng trả lời:

- Gia đình cậu đã may mắn khi bất ngờ được thừa hưởng một gia tài lớn. Nhưng sự may mắn đó không tùy thuộc vào chúng ta, đó là lý do tại sao nó không kéo dài lâu được. Ngược lại sự may mắn do chính cậu tạo ra, phụ thuộc vào cậu, mới chính là sự may mắn thật sự.

Jim nghe thế rất lấy làm ngạc nhiên:

- Có nghĩa là cậu không tin vào điềm may à?

- Được rồi, nếu cậu muốn thì tôi cũng công nhận rằng sự may mắn trên trời rơi xuống quả thật hiện hữu trên đời nhưng rất ít khi nó xảy đến với chúng ta và nếu có thì cũng chẳng kéo dài được mấy. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh trước đây trong vòng chưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. Chính vì vậy mà ta gọi nó là sự may mắn tốt lành, là điều mà ai trong chúng ta cũng đều mong ước.

- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?

- Cậu có muốn nghe câu chuyện đó không?

Jim lưỡng lự. Nhưng rồi ông chậc lưỡi đồng ý. Dẫu sao nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. Ông cũng thấy vui vui khi thấy người bạn thời niên thiếu của mình lại muốn kể cho ông nghe một câu chuyện cổ tích ở vào cái tuổi đã bạc trắng mái đầu. Đã lâu lắm rồi mới có người trò chuyện với ông như thể ông vẫn còn là một cậu bé vậy.

- Được rồi, cậu hãy kể đi. Tôi nghe đây.

BÍ MẬT ĐẦU TIÊN: Hãy tạo ra những may mắn cho mình. Sự may mắn do tình cờ mà đến không thể kéo dài bởi vì bạn sẽ có khuynh hướng ỷ lại và trông chờ vào may mắn tiếp theo mà không muốn làm gì hết. Sự may mắn do chúng ta tự tạo ra mới là may mắn thật sự, và nó sẽ có thể ở với chúng ta lâu dài.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4875
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Admin on Sat Nov 03, 2018 2:58 pm

2.

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi có một phù thủy tên là Merlin. Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩa hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục kính trọng. Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:

- Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. Một số đề nghị ta nên tổ chức một cuộc đấu kiếm dành cho tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc. Một số khác đề nghị tổ chức cuộc truy lùng kho báu hay đi săn thú dữ. Tuy nhiên hôm nay ta sẽ đưa ra một thử thách còn khó khăn hơn nhiều.

Các hiệp sĩ nghe thế đều háo hức. Merlin nói tiếp:

- Ta nghe nói có một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong vòng bảy ngày tới.

Các hiệp sĩ nhìn nhau. Tiếng thì thầm nổi lên khắp nơi. Một số người biết Merlin đang nói về cái gì. Một số khác thì không. Merlin ra hiệu mọi người im lặng nghe ông nói tiếp:

- Bình tĩnh, bình tĩnh nào. Để ta giải thích cho mọi người rõ. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có nó thì sẽ có được một món quà độc nhất vô nhị, đó là sự may mắn vĩnh cửu. Sự may mắn này không giới hạn về mặt không gian lẫn thời gian. Nó sẽ mang lại may mắn cho người nào sở hữu nó trong các trận chiến, trong kinh doanh, trong tình yêu, trong sự nghiệp... trong tất cả mọi thứ trên đời.

Sự phấn khích dâng cao trong các hiệp sĩ. Ai cũng muốn mình sẽ là chủ nhân của cây bốn lá thần kỳ đó. Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm:

- Cây bốn lá ở đâu? Ta thề sẽ mang về.

Một lần nữa Merlin lại hết sức vất vả mới làm cho mọi người im lặng để tập trung nghe ông nói tiếp:

- Mọi người bình tĩnh nào, ta vẫn chưa nói hết mà. Cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng Mê Hoặc. Các người phải băng qua mười hai ngọn đồi mới đến đó được. Ta không biết vị trí chính xác nằm ở chỗ nào nhưng nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng Mê Hoặc.

Nghe xong, tất cả sự hồ hởi phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. Một không khí im lặng bao trùm cả khu vườn, không ai nói với ai lời nào. Thậm chí người ta còn nghe những tiếng thở dài chán nản. Khu rừng Mê Hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn cây cối, thú dữ. Làm sao có thể tìm được một cái cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó. Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. Thế là các hiệp sĩ im lặng rời khỏi khu vườn hoàng gia. Họ bực bội trách cứ Merlin đã đưa ra một thử thách quá khó, hầu như không có hy vọng thực hiện nổi. Các hiệp sĩ lần lượt leo lên ngựa ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai hiệp sĩ mà thôi. Merlin hỏi:

- Thế nào? Các ngươi còn chưa về sao?

Nott, hiệp sĩ áo đen, một trong hai người còn lại lên tiếng:

- Đây quả là một thử thách hết sức khó khăn. Dù cho khu rừng Mê Hoặc vô cùng rộng lớn nhưng ta muốn tìm ra cây bốn lá thần kỳ, nó sẽ là của ta. Ta biết những người có thể giúp ta.

Sid, hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang nghĩ gì. Sid nói:

- Ta tin rằng có một cây bốn lá sẽ mang lại may mắn vô tận cho ai sở hữu nó như những gì ông nói. Và ta tin rằng ta sẽ bằng mọi cách để tìm ra nó. Ta sẽ mang nó về đây. Ta sẽ lên đường đến khu rừng Mê Hoặc.

Thế là tiếng vó ngựa dồn dập, hai chàng hiệp sĩ, một áo đen, một áo trắng, rạp mình trên lưng ngựa nhắm hướng khu rừng Mê Hoặc thẳng tiến, khởi đầu một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm và thú vị mà có lẽ cả hai sẽ không thể nào quên được trong cuộc đời mình.

BÍ MẬT THỨ HAI: Biết theo đuổi may mắn. Ai cũng mong muốn có được may mắn và thành công. Nhưng chỉ có một số ít người quyết tâm theo đuổi nó.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4875
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Admin on Sun Nov 04, 2018 6:55 am

3.

Hành trình tới khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường dài mệt mỏi. Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn. Như vậy, họ chỉ còn năm ngày để tìm ra cây bốn lá thần kỳ. Họ không được lãng phí thời gian. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đi theo con đường riêng của mình. Không ai gặp ai, ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng. Khu rừng Mê Hoặc thật hoang dã và tăm tối. Những tán lá dày đặc tầng tầng lớp lớp phủ lên nhau khiến ánh nắng không thể nào xuyên qua được, vì thế quanh năm khu rừng trông thật u tối ngay cả lúc ban ngày. Ban đêm, khu rừng im lặng và lạnh lẽo một cách đáng sợ, đó đây vang lên những tiếng hú, tiếng gầm gừ của những loài thú kỳ lạ bí hiểm. Tất cả cư dân của khu rừng đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây.

Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh giấc, Nott đã sẵn sàng bắt đầu cuộc tìm kiếm. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua anh đã ngủ trên một chạc cây cổ thụ. Anh nghĩ cây bốn lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Và ai là người biết rõ từng tấc đất trong khu rừng này? Thật dễ dàng, chính là thần Gnome, hoàng tử của lòng đất. Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả đường hầm xuyên khắp khu rừng này. Ông ấy hẳn biết cây bốn lá thần kỳ mọc ở đâu. Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư ngụ của thần Gnome. Mất gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta. Thần Gnome hỏi:

- Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen? Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp ta suốt cả ngày nay.

Nott nhảy xuống ngựa trả lời:

- Đúng vậy. Ta được biết là năm ngày nữa, một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này. Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất. Vì thế, là hoàng tử của lòng đất, chắc chắn ông biết nó sẽ mọc ở đâu. Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Ông biết rõ hơn ai hết gốc rễ của từng bụi cây ngọn cỏ. Nếu năm ngày nữa cây bốn lá thần kỳ mọc trong khu rừng này thì chắc hẳn ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu.

Thần Gnome trầm tư suy nghĩ. Nott tiếp tục nói:

- Ông cũng như ta đều biết cây bốn lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các hiệp sĩ mà thôi. Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong khu rừng này. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Ta chắc là ông biết mà.

Thần Gnome từ tốn trả lời:

- Ta biết sức mạnh của cây bốn lá thần kỳ, nhưng đối với riêng ta, một hoàng tử của lòng đất, thì ta đã có quá đủ sự may mắn rồi. Ta chưa hề nhìn thấy rễ cây bốn lá nào trong khu rừng này. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu rừng Mê Hoặc cả. Nó không thể nào mọc được ở đây. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi.

Nott nghe thế bèn la lên giận dữ:

- Ông đang nói dối ta phải không? Hay ông đã nói với Sid, gã hiệp sĩ áo trắng cưỡi con bạch mã, về cái cây đó rồi?

- Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi cái điều vớ vẩn này. Chưa bao giờ có cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí một cây ba lá cũng không. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là vì nó không thể. Thế thôi. Vì vậy hãy để ta yên. Ta sống trong khu rừng này hơn một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu ngu ngốc đến thế. Đừng làm mất thì giờ của ta. Nhà ngươi đi đi.

Nott nhận ra mình chẳng thể hỏi thêm được gì nữa, vì thế leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau. Cũng có thể Gnome nói đúng vì ông ta chẳng có lý do gì để nói dối, lỡ phù thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao. Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng những người khi biết may mắn đã không mỉm cười với họ. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ điều ấy không đúng. Vì thế Nott quyết định không tin lời thần Gnome. Anh dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau. Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid cũng có cùng suy nghĩ như Nott. Chàng cũng biết Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây bốn lá. Suốt ngày dài, chàng đi hỏi thăm rất nhiều sinh vật kỳ lạ trong rừng xem ông ta sống ở đâu. Cuối cùng chàng cũng gặp được thần Gnome đang đứng cằn nhằn trước cổng một hang động khổng lồ chỉ mấy phút sau khi Nott bỏ đi. Sid bước xuống ngựa kính cẩn lên tiếng:

- Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là hoàng tử của lòng đất không ạ?

- Đúng vậy. Người muốn gì ở ta?

- Thưa ngài, có người nói với tôi trong vòng năm ngày nữa một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc lên trong khu rừng này và...

Sid chưa kịp nói hết câu thì đã thấy mặt thần Gnome đỏ ửng lên như trái cà chua. Ông thở phì phò tức giận:

- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là chưa bao giờ có cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này hết. Đơn giản bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi. Ai nói với ngươi điều đó chắc chắn lầm rồi, hay cũng có thể hắn ta đang lừa gạt ngươi. Tốt nhất ngươi hãy nhanh chóng quay về hay đi cứu một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.

Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. Theo lời Merlin thì cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này, còn theo lời thần Gnome thì điều này không thể nào xảy ra. Có lẽ cả hai đều đúng. Vì thế cứ tiếp tục đi tìm hẳn sẽ là một điều vô ích. Nếu trong những điều kiện sẵn có như hiện nay mà cây bốn lá thần kỳ không thể nào mọc lên thì điều tốt nhất cần làm bây giờ là tìm ra những điều kiện cần thiết giúp cây bốn lá mọc được. Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:

- Xin ngài đừng tức giận. Ngài nói là chưa từng có cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này phải không ạ?

- Ta đã nói là chưa bao giờ rồi mà.

Thần Gnome bực bội hét lên rồi quay đầu bỏ đi. Sid khẩn khoản:

- Xin ngài đừng đi. Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Tôi chỉ cần biết vì sao cây bốn lá lại không thể mọc được trong khu rừng này.

- Dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Chưa bao giờ có ai thay đổi đất trong khu rừng này cả. Chẳng ai chịu canh tác mảnh đất này để làm nó thêm màu mỡ. Mà cây bốn lá thì cần đất đai tươi tốt mới có thể mọc lên.

- Vậy nếu tôi cải tạo đất ở đây thì cây bốn lá có thể mọc lên phải không ạ?

- Dĩ nhiên rồi. Ngươi không biết là chỉ khi ngươi thực hiện những điều mới mẻ thì ngươi mới có thể đạt được những kết quả mới hay sao? Nếu đất ở đây không được thay đổi thì mọi thứ vẫn như cũ và sẽ không bao giờ có cây bốn lá nào mọc lên cả.

- Thế tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào?

Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Bàn tay ông chuẩn bị sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid:

- Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Nó vốn là nơi vệ sinh của các chú bò lùn mười hai chân, vì thế nó rất tươi tốt nhiều phân bón. Ngươi có thể đến đó mà lấy.

Sid hết lời cảm ơn thần Gnome, vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân. Chàng biết cơ hội này rất mong manh nhưng ít ra chàng cũng đang làm một điều gì đó để cải thiện tình hình. Nó giúp chàng thắp lên hy vọng mới. Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời le lói những tia nắng cuối cùng. Nó quả thật là một mảnh đất màu mỡ, nhìn sơ qua cũng biết ngay rất giàu phân bón. Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu. Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng. Chàng dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại um tùm, sau đó hì hục đào hết đất cũ rồi phủ lên đó loại đất mới màu mỡ. Xong việc, chàng nằm xuống nghỉ lưng. Liệu đó có phải là mảnh đất mà cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc lên không? Thực tế một chút thì ai cũng nhận ra điều này là không thể. Chỉ mấy mét vuông đất trong khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong hàng tỉ cơ hội khác.

Tuy nhiên, Sid đã làm được một điều hết sức quan trọng chưa ai từng làm cho khu rừng này. Nếu trước giờ chưa ai tìm ra cây bốn lá nào mọc ở đây, thì đó là vì mọi người luôn lặp lại những điều cũ kỹ người trước từng làm. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều khác biệt, đó chính là bước đi đầu tiên dẫn đến thành công. Sid nằm ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa vun xới. Chàng thấy rằng thần Gnome đã nói thật, và phù thủy Merlin cũng chẳng hề nói dối. Hai sự thật rõ ràng rất mâu thuẫn, nhưng sau khi thực hiện những điều vừa rồi thì mâu thuẫn đã biến mất. Quá khứ chưa từng có cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩa trong tương lai nó sẽ không mọc. Giờ điều kiện đất đai đã khác. Sid dần dần chìm vào giấc ngủ. Chàng mơ thấy một cây bốn lá nảy mầm từ mảnh đất nhỏ chàng vừa tạo dựng. Giấc mơ giúp chàng quên đi khả năng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí cây bốn lá mọc lên trong vài ngày tới. Màn đêm buông xuống. Chỉ còn bốn ngày nữa thôi.

BÍ MẬT THỨ BA: Dám thay đổi để tạo điều kiện tốt hơn. Nếu bây giờ bạn không may mắn thì rất có thể là bạn đang duy trì những điều kiện, môi trường cũ sẵn có. Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4875
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Admin on Mon Nov 05, 2018 10:43 pm

4.

Buổi sáng thứ tư khu rừng chợt lạnh lẽo hơn mọi ngày. Tiếng hót của các loài chim như sơn ca, cổ đỏ, sẻ cánh vàng... dần dần át tiếng dế kêu râm ran khi đêm tối chuyển sang rạng ánh bình minh chiếu qua từng kẽ lá. Nott leo lên lưng ngựa bắt đầu một ngày mới không được lạc quan cho lắm. Những lời của thần Gnome vẫn ám ảnh anh. Nott nghĩ có lẽ thần Gnome nói dối. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật. Dù điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất cũng làm anh bình tĩnh trở lại. Nott quyết định hôm nay sẽ đi tìm hỏi thêm những người khác. Có thể anh sẽ gặp may thì sao. Sau năm tiếng đồng hồ rong ruổi trên lưng ngựa, Nott nghe văng vẳng đâu đây tiếng thác nước. Cảm thấy khát, Nott đi theo âm thanh của nước. Cuối cùng anh đến một cái hồ thật rộng cảnh sắc tuyệt đẹp. Ven bờ hồ mọc đầy những bông hoa ly trắng và đỏ tỏa hương thơm ngát. Nott ngồi xuống uống một ngụm nước trong khi con ngựa đen uống lấy uống để giòng nước trong lành. Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy.

- Ngươi là ai?

Giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng. Nott quay lại và nhận ra bà chúa hồ. Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. Cơ thể bà được tạo thành bởi một làn nước trong vắt mà ta có thể nhìn xuyên thấu. Nott đã từng nghe nói về bà chúa hồ. Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà.

- Ta là Nott, hiệp sĩ áo đen.

- Ngươi và con ngựa đen của mình đang làm gì bên hồ của ta? Các ngươi đã uống xong rồi. Còn cần gì nữa? Các ngươi có biết mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng không ca hát nữa. Giọng hát của chúng giúp hút bớt nước hồ vào ban đêm. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, hồ sẽ đầy ứ, và nếu hồ quá nhiều nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối, sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi.

- Khoan đã. Ta không quan tâm vấn đề của ngươi. Ta sẽ đi ngay thôi. Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc. Ngươi, bà chúa hồ, ngươi phân bố nước khắp khu rừng Mê Hoặc, tưới nước tất cả ngóc ngách của khu rừng, hãy nói cho ta biết cây bốn lá sẽ mọc ở đâu trong mấy ngày tới?

Bà chúa hồ nghe thế liền phá lên cười, một giọng cười nửa vui tươi nửa chế giễu, vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị:

- Không một cây bốn lá nào có thể mọc ở đây. Ngươi không thấy tất cả lượng nước ta phân phối cho khu rừng Mê Hoặc là do ngấm qua lòng đất hay sao? Nước của ta không chảy thành sông hay suối, nó ngấm từ bờ hồ tới mọi ngóc ngách trong khu rừng. Ngươi đã từng thấy vũng nước nào trong khu rừng này chưa? Mà cây bốn lá thì cần rất nhiều nước. Nó cần một giòng suối lúc nào cũng tuôn chảy để cung cấp nước cho nó. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này.

Nói xong, bà chúa hồ biến mất trong giòng nước. Làn nước tạo nên hình dáng bà đột ngột rơi xuống tan thành hàng ngàn giọt nước li ti bắn tung tóe trên mặt hồ. Nott hầu như chẳng thèm để ý gì tới cảnh tượng kỳ diệu anh vừa chứng kiến. Anh cảm thấy mệt mỏi khi nghe mọi người đều nói những điều như nhau về cây bốn lá. Anh đứng thẫn thờ ra đó mà suy nghĩ. Chuyện gì đang xảy ra thế? Anh bắt đầu nhận ra rằng chắc chắn may mắn sẽ không đứng về phía anh. Điều này khiến anh cảm thấy sợ hãi, nỗi sợ hãi này còn tồi tệ hơn cả lần anh vừa nói chuyện xong với thần Gnome. Nott lầm bầm tự nhủ:

- Ta phải tìm ra ai đó nói khác đi mới được. Ta phải tìm ra ai đó khẳng định với ta rằng cái cây bốn lá may mắn đó sẽ mọc trong khu rừng này.

Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn. Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Và Nott không thể chịu đựng nổi cảm giác đó. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ đó là điều duy nhất Nott có thể làm. Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng mình bỗng nhiên may mắn phát hiện cây bốn lá thần kỳ ở đâu đó. Cũng ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Tối qua chàng đã phải thức khuya làm việc, vì thế chàng quyết định cho phép mình ngủ thêm một chút để lấy lại sức khỏe. Cho chú ngựa trắng ăn cỏ xong, chàng suy nghĩ về những việc sẽ làm hôm nay:

- Mình đã có đất rồi, bây giờ mình cần biết mảnh đất đó cần bao nhiêu nước thì đủ. Mình biết khả năng chọn đúng vị trí cây sẽ mọc là rất thấp, nhưng biết đâu mình may mắn thì sao? Vì thế mình cần phải bảo đảm mảnh đất đó có đủ lượng nước nó cần.

Chàng chẳng cần suy nghĩ lâu cũng biết mình cần tìm nước ở đâu. Bất cứ hiệp sĩ nào cũng biết nguồn nước tốt nhất trong khu rừng Mê Hoặc là nước của bà chúa hồ. Chàng đến bờ hồ chỉ vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ. Chàng đi rất khẽ, rất khẽ nhưng đột nhiên chàng vô tình dẫm phải một con ốc sên vàng làm nó ré lên một tiếng thất thanh. Ngay lập tức, bà chúa hồ từ giữa hồ trồi lên, lộng lẫy trong bộ xiêm y bằng nước tuyệt đẹp của mình. Bà lại bực bội càu nhàu:

- Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Ta phải nhắc lại, ngươi có biết mình đang đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp của ta không? Giờ đang là giờ ngủ trưa của chúng. Những bông hoa ly của ta ngủ vào ban ngày và thức dậy ca hát vào ban đêm. Nếu ngươi đánh thức chúng dậy thì đêm nay chúng sẽ không hát nữa. Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, hồ quá đầy nước sẽ gây ra ngập lụt, rất nhiều cây cối, hoa quả, sinh vật trong rừng sẽ bị chết. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Đừng có đánh thức những bông hoa ly của ta nữa.

Sid vẫn chưa hết bàng hoàng khi chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đó thì lại thấy bối rối trước vấn đề mình vừa gây ra cho bà chúa hồ. Sid cần nước cho mảnh đất của mình, nhưng nếu chàng ở đây lấy nước suốt cả ngày thì sẽ đánh thức những bông hoa ly xinh đẹp ấy. Sự việc trở nên phức tạp rồi đây. Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng nơi nào có nước ngoại trừ nơi đây. Chàng phải làm gì bây giờ? Vì Sid cũng chẳng biết phải làm gì hôm nay nữa nên chàng chuyển hướng quan tâm của mình đến những vấn đề của bà chúa hồ. Biết đâu chàng có thể giúp bà.

- Thưa bà chúa hồ, tại sao nước lại không chảy khỏi hồ? Tất cả hồ đều có mạch nước lưu thông mà.

Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa. Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn:

- Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông. Không có giòng suối hay mạch nước nào bắt nguồn từ đây cả. Nước chỉ đổ xuống hay chảy vào ta mà thôi. Ta chỉ nhận nước vào mà chẳng tạo ra bất cứ giòng chảy nào lấy nước từ ta cả. Vì thế ta luôn phải đảm bảo những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Thế nên ban ngày ta đâu có được ngủ, còn ban đêm thì tiếng ca của chúng cứ đánh thức ta mãi. Ta là nô lệ cho nước của ta. Thôi, ngươi hãy đi đi và chớ đánh thức chúng dậy nữa.

Sid nhận thấy cái mà bà thiếu lại chính là cái mà chàng đang cần: một giòng suối. Sid đề nghị:

- Tôi có thể giúp bà. Nhưng bà có biết một cây bốn lá cần bao nhiêu nước không ạ?

- Nó cần rất nhiều nước, chính xác là nó cần nguồn nước trực tiếp từ một giòng chảy nào đó. Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước.

- Thế thì trong trường hợp này, tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi.

- Suỵt. Đừng nói to như thế chứ. Ngươi đánh thức một bông hoa ly của ta rồi kìa. Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi.

- Nếu bà cho phép, tôi sẽ đào một đường rãnh bắt nguồn từ hồ. Nước sẽ chảy theo rãnh đó tạo ra một giòng suối, như vậy nước không còn tích mãi trong hồ nữa. Tôi sẽ không làm ồn đâu. Bà sẽ không còn phải lo lắng về những bông hoa ly của mình nữa. Bà có thể ngủ bất cứ lúc nào bà muốn.

Bà chúa hồ hơi bất ngờ và suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đồng ý:

- Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé.

Nói xong, bà biến mất. Không một giây lãng phí, Sid leo lên lưng ngựa. Chàng rút kiếm và nghiêng người xuống bên hông ngựa. Chàng cắm mạnh kiếm xuống đất, hai tay nắm chặt chuôi kiếm. Chàng điều khiển con ngựa chạy từ từ về mảnh đất của mình. Khi ngựa chạy, cây kiếm cắt một đường sâu. Tay Sid mỏi nhừ, có lúc thanh kiếm gặp phải rễ cây run lên bần bật, nhưng chàng cố hết sức giữ chặt kiếm. Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc. Sau đó chàng quay lại làm thêm lần nữa, cách đường kiếm khi nãy khoảng nửa gang tay. Rồi chàng kiên nhẫn tạo một rãnh sâu giữa hai đường kiếm. Chàng đào tới đâu, nước len lỏi ùa theo đến đó làm đất mềm hơn. Chàng tiếp tục công việc đến tận chiều tối. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất. Sau cùng Sid đã thành công, chàng mang được nước đến mảnh đất của mình, đồng thời làm giảm phần nào lượng nước ứ đọng trong hồ. Chàng vừa rửa kiếm vừa vui vẻ nhìn giòng nước trong vắt chảy. Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng những gì mình làm được.

Sid nhớ lại lời dạy của người ông quá cố. Cuộc sống sẽ mang lại cho ta những gì ta đã cho đi. Những vấn đề của người khác thường là giải pháp cho chính ta. Nếu ta sẵn sàng sẻ chia, ta sẽ nhận được nhiều hơn thế. Điều này chính xác vừa xảy ra với Sid. Chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nước để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi chàng tìm cách chia sẻ nỗi khổ của bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết việc của mình. Kỳ lạ thay, bây giờ Sid thấy ít lo lắng hơn về mảnh đất mình chọn. Có những lúc trong tâm trí chàng cảm thấy mình bỏ quá nhiều thời gian và công sức để chăm sóc một nơi mà chưa chắc là chỗ cây bốn lá sẽ mọc. Nhưng chàng luôn tự nhủ mình đã làm những việc nên làm. Điều này còn quan trọng hơn việc chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không. Tại sao? Chàng cũng không biết. Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng. Và điều này mang lại cho chàng cảm giác dễ chịu, ít phải bận tâm lo lắng những điều khác. Thật ra Sid hiểu rất rõ khả năng hiếm hoi của mình khi chọn vị trí ngẫu nhiên này.

Thế nhưng chàng đã biết được hai lý do vì sao cây bốn lá thần kỳ chưa bao giờ mọc trong khu rừng Mê Hoặc, và chàng tin chắc mình sẽ còn biết nhiều hơn nữa vào ngày mai. Sid cố vỗ về giấc ngủ. Lâu lâu, chàng ngồi dậy ngắm nhìn mảnh đất nhỏ bé vừa được tưới bởi giòng suối mát. Đêm nay chàng lại một lần mơ về cảnh tượng cây bốn lá đang nhú mầm vươn mình lên cao. Chàng cảm thấy hạnh phúc làm sao. Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc. Chỉ còn ba ngày nữa thôi.

BÍ MẬT THỨ TƯ: Biết chia sẻ, giúp đỡ người khác. Tìm kiếm những điều kiện tạo nên sự may mắn không có nghĩa là chỉ nhằm vào lợi ích của riêng mình. Khi bạn cho đi nghĩa là bạn đang nhận về. Vừa tìm kiếm để tìm ra những điều kiện của may mắn, vừa biết chia sẻ, giúp đỡ người khác sẽ khiến may mắn đến với bạn nhanh hơn.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4875
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Admin Yesterday at 12:14 am

5.

Sáng hôm sau, Nott thức dậy trong tâm trạng chán nản. Theo lời thần Gnome và bà chúa hồ thì rõ ràng anh đang lãng phí thời gian của mình ở đây. Anh có nên tiếp tục ở lại hay không? Ý nghĩ bỏ cuộc bắt đầu nhen nhúm trong đầu. Nott chẳng biết phải làm gì nữa. Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết đi đâu. Trên đường, Nott gặp không biết bao nhiêu sinh vật kỳ lạ chỉ có ở khu rừng Mê Hoặc nhưng anh chẳng buồn để mắt tới. Giờ đây, anh chỉ chăm chú mỗi một điều, căng mắt tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào giúp anh tìm thấy cây bốn lá. Nott chợt nhớ ra mình chưa nói chuyện với Sequoia, nữ hoàng của các loài cây. Bà là cư dân đầu tiên của khu rừng, chắc hẳn bà phải biết điều gì đó về cây bốn lá. Nott chạy ngay đến trung tâm khu rừng. Sequoia là gốc cổ thụ mọc sừng sững ngay giữa rừng. Nott nhảy xuống ngựa đi tới phía trước bà, cất tiếng chào:

- Thưa Sequoia, nữ hoàng của các loài cây. Bà có thể nói chuyện với ta không?

Không có tiếng trả lời. Nott thử thêm lần nữa:

- Hỡi Sequoia, ta đang nói chuyện với bà. Hãy trả lời ta. Bà có biết ta là ai không? Ta là hiệp sĩ Nott đây.

Sequoia bắt đầu lắc lư thân hình vĩ đại của mình, cất lên tiếng nói nặng nề:

- Tất nhiên ta biết mi là ai. Ngươi không biết là ta biết mọi loài cây trong khu rừng này sao? Ngươi không biết là tất cả cây trong khu rừng này đều liên lạc thường xuyên với nhau qua các lá cây hay sao? Thông tin được truyền đi nhanh chóng qua các nhánh cây đan xen lẫn nhau. Hãy hỏi ta điều ngươi muốn biết rồi hãy đi đi. Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. Đừng dài dòng nhiều chuyện làm ta mệt.

- Ta sẽ nói ngắn gọn thôi. Ta được biết là hai ngày nữa một cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này. Thế nhưng thần Gnome lẫn bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả. Bà sống ở đây đầu tiên. Bà biết mọi thứ diễn ra ở đây vì bà thường xuyên nói chuyện với tất cả loài cây. Câu hỏi của ta rất đơn giản. Có thật là chưa từng có cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không?

Seqouia im lặng suy nghĩ. Bà bắt đầu lần giở lại ký ức xưa cũ của mình từ hai ngàn năm trước, từng năm từng năm một được lưu trữ trong từng sớ gỗ. Và việc này cần phải có thời gian. Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột:

- Nào, bà hãy trả lời ta đi. Ta đang rất vội.

- Ta còn đang suy nghĩ. Ta đang cố nhớ lại đây. Ngươi cũng giống như hầu hết mọi người, thật thiếu kiên nhẫn. Ngươi cần học tập tính kiên nhẫn của các loài cây.

Năm phút nữa lại trôi qua. Nott không còn chịu được nữa. Anh quay đầu định bỏ đi vì nghĩ nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời. Nhưng ngay khi Nott chuẩn bị leo lên lưng ngựa thì Sequoia bắt đầu lên tiếng. Giống như một người thủ thư phải lục tìm hai ngàn quyển sách trong thư viện, bà chỉ trả lời một khi đã tìm xong:

- Đúng như vậy, chưa từng có cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua. Chưa bao giờ.

Một nỗi thất vọng to lớn chiếm lấy lòng Nott. Rõ ràng Merlin đã nhầm. Hay thậm chí còn tệ hơn, biết đâu ông ta đang cố tình gạt mình. Nott thật sự chán nản. Đây đã là cư dân thứ ba trong khu rừng này nói rằng may mắn không ở bên cạnh anh, mà toàn là những người rất đáng tin cậy. Anh quá bị ám ảnh bởi thực tế đó đến nỗi không thể nào nhìn sự việc một cách toàn diện và sáng suốt hơn. Nghe đi nghe lại một điều khiến anh ngày càng tin chắc là nó đúng. Vì thế Nott trở nên vô cùng khốn khổ. Trái ngược với Nott, sáng hôm đó, Sid tỉnh dậy trong sảng khoái và đầy hy vọng hơn bao giờ hết. Chàng nghĩ về những điều mình đã đạt được: đất mới với thật nhiều nước. Nếu đó là nơi mà cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc lên thì bây giờ chàng muốn biết nó cần bao nhiêu ánh sáng thì đủ. Sid là một hiệp sĩ chứ không phải là một người làm vườn chuyên nghiệp, vì thế chàng cần phải hỏi xin ý kiến của một người hiểu biết về cây cối. Chàng tự hỏi không biết nên gặp ai đây. Một ý nghĩ chợt lóe lên:

- Dĩ nhiên rồi. Còn ai khác hơn Sequoia nữa chứ. Bà ta là chúa các loài cây và là cây thông thái nhất khu rừng này. Bà chắc chắn sẽ giúp được ta.

Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng. Một cái cây khổng lồ già cỗi chiếm lấy tầm mắt chàng khi đến nơi. Chàng biết ngay đó chính là Sequoia. Chàng liền xuống ngựa, quỳ xuống và kính cẩn lên tiếng:

- Thưa thần Sequoia, nữ hoàng của các loài cây. Người có thể nào dành chút thời gian nói chuyện với con không?

Y như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả. Sid khẩn khoản:

- Thưa thần Sequoia đáng kính. Nếu người không quá mệt thì con xin hỏi người đôi điều ạ. Còn nếu người không muốn nói chuyện bây giờ thì con sẽ quay lại sau.

Thật ra Sequoia không định trả lời thêm một câu hỏi xấc xược của một gã hiệp sĩ kiêu căng nào khác nữa, thế nhưng qua lời nói và điệu bộ của Sid, bà thấy chàng không phải là một hiệp sĩ loại đó. Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng:

- Quả tình ta rất mệt. Nhưng hãy nói đi, ngươi muốn hỏi ta điều gì?

- Cảm ơn người đã trả lời con. Câu hỏi của con rất đơn giản. Một cây bốn lá thì cần bao nhiêu ánh sáng là đủ ạ?

Sequoia trầm ngâm. Nhưng lần này bà không nghĩ ngợi lâu vì bà biết câu trả lời quá rõ:

- Nó cần thật nhiều ánh sáng. Nhưng ngươi sẽ không tìm được nơi nào như thế trong khu rừng này đâu. Ngươi thấy đó, khu rừng này nơi nào cũng bị bao phủ bởi những tán lá rậm rạp. Đó là lý do tại sao chẳng có cây bốn lá nào mọc ở đây cả. Ta đã trả lời câu hỏi của ngươi. Giờ thì tạm biệt. Hãy bảo trọng nhé, chàng trai.

Nhưng Sid không dễ dàng nản chí:

- Khoan đã, thưa người. Chỉ một câu hỏi nữa thôi, con xin người. Thưa nữ hoàng của các loài cây, xin người cho phép con tỉa bớt một số nhánh cây trong rừng này được không ạ?

- Ngươi không cần sự cho phép của ta. Hãy cắt bớt những nhánh cây chết và lá khô đi. Chưa có ai trong khu rừng này chịu làm việc để giữ cho khu rừng sạch đẹp và khỏe mạnh. Chẳng ai thèm cắt bớt những nhánh cây già cỗi, vì thế không có một tí ánh sáng nào nơi đây cả, khiến cây không thể tươi tốt được. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng, chỉ thích rong chơi suốt ngày và luôn để việc cần làm hôm nay đến ngày mai mới làm. Vì thế hãy cứ làm điều ngươi muốn. Bất cứ cái cây nào cũng rất vui mừng nếu ngươi làm điều đó cho nó.

- Cảm ơn người rất nhiều.

Sid kính cẩn lùi lại rồi mới quay mình leo lên lưng ngựa phi thẳng đến mảnh đất nhỏ tươi tốt và sẵn nước của mình. Chàng có thể nghỉ ngơi và ngày hôm sau mới bắt đầu chặt bớt các nhánh cây cũng chẳng sao. Nhưng Sid nhớ tới lời của Sequoia. Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm. Và Sid cũng nhớ lại một lời khuyên luôn hữu dụng với chàng: Hãy hành động ngay đừng trì hoãn nữa. Đúng là chàng có thể để việc này vào ngày mai, nhưng nếu chàng làm ngay bây giờ, chàng sẽ có thêm một ngày trống nữa và biết đâu nó sẽ giúp thêm gì cho chàng thì sao. Vì thế Sid quyết định tranh thủ thời gian trời còn sáng để làm luôn vào hôm nay. Sid bắt đầu leo lên các cây trong khu vực đã chọn. Chàng không chắc chắn ánh sáng sẽ rọi vào đâu nên quyết định lần lượt leo lên mười hai cái cây lớn quanh đó và dùng kiếm chặt bớt các nhánh. Chàng làm việc miệt mài không ngơi nghỉ cứ như thể điều có ý nghĩa nhất trên đời bây giờ với chàng là tỉa cây vậy. Và kết quả cuối cùng thật tuyệt vời.

Những tia sáng đã xuyên qua những tán lá dày tỏa xuống vùng đất, làm sáng cả một góc rừng. Sid vô cùng vui mừng. Thật lạ thay, càng làm việc, chàng càng không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi cây bốn lá thần kỳ sẽ mọc hay không. Chàng đã biết những yêu cầu của một cây bốn lá và chàng đã cung cấp đầy đủ những đòi hỏi đó. Thế ngày mai chàng sẽ làm gì đây? Biết đâu còn có những việc rất cần thiết mà chàng chưa làm. Chàng đã làm việc suốt đêm để dự phòng cho điều đó. Dù chỉ ngủ được trong chốc lát, nhưng trong giấc ngủ chàng lại mơ thấy cây bốn lá thần kỳ. Chàng thấy nó vươn lên mạnh mẽ từ mảnh đất ẩm ướt và tươi tốt của mình. Chàng thấy bốn lá hình trái tim của nó mở bung ra hứng lấy những tia nắng mặt trời rực rỡ. Vậy là chỉ còn lại hai ngày nữa mà thôi.

BÍ MẬT THỨ NĂM: Đừng trì hoãn, hãy hành động ngay. Nếu bạn trì hoãn việc tạo ra những điều kiện mới thì may mắn có thể sẽ không bao giờ đến. Đôi khi tạo ra những điều kiện mới là một công việc thật nhọc nhằn nhưng hãy thực hiện nó ngay khi có thể.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4875
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện dài: Good luck

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết