Tập thơ: Từ ấy

Trang 1 trong tổng số 3 trang 1, 2, 3  Next

Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Wed Nov 01, 2017 9:10 pm

Mồ côi

Con chim non rũ cánh
Đi tìm tổ bơ vơ
Quanh nẻo rừng hiu quạnh
Lướt mướt dưới lòng mưa

Con chim non chiu chít
Lá động khóc tràn trề
Chao ôi buồn da diết
Chim ơi biết đâu về?

Gió lùa mưa rơi rơi
Trên nẻo đường sương lạnh
Đi về đâu em ơi
Phơi thân tàn cô quạnh

Em sưởi trong bàn tay
Cho lòng băng giá ấm
Lìa cành lá bay bay
Như mảng đời u thảm

Con chim non không tổ
Trẻ mồ côi không nhà
Hai đứa cùng đau khổ
Cùng vất vưởng bê tha

Rồi ngày kia rã cánh
Rụi chết bên đường đi
Thờ ơ con mắt lạnh
Nhìn chúng: "Có hề chi"

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Wed Nov 01, 2017 10:02 pm

Hai đứa bé

Tôi không muốn mời anh đi xa lạ
Tìm đau thương trong xã hội điêu tàn
Kể làm sao cho hết cảnh lầm than
Lúc trái ngược đã tràn đầy tất cả

Này đây anh một bức tranh gần gũi
Nó thô sơ? Có lẽ. Nhưng trung thành
Nó tầm thường? Nhưng chính bởi hồn anh
Chê chán kẻ bị đời vui hất hủi

Hai đứa bé cùng chung nhà một tuổi
Cùng ngây thơ khờ dại như chim con
Bụi đời dơ chưa vẩn đục hồn non
Cùng trinh tiết như hai tờ giấy mới

Ồ lạ chửa! Đứa xinh tròn mủm mỉm
Cười trong chăn và nũng nịu nhìn me
Đứa ngoài sân trong cát bẩn bò lê
Ghèn nhầy nhụa ruồi bu trên môi tím

Đứa chồm chập vồ ôm ly sữa trắng
Rồi cau mày: "Nhạt lắm em không ăn!"
Đứa ôm đầu trước cổng đứng tréo chân
Chờ mẹ nó mua về cho củ sắn

Đứa ngây ngất trong phòng xanh mát rượi
Đây ngựa ngà đây lính thổi kèn tây
Đứa kia thèm giương mắt đứng nhìn ngây
Không dám tới e đòn roi tiếng chưởi

Vẫn chưa hết những cảnh đời đau khổ
Nhưng kể làm chi nữa bạn lòng ơi
Hai đứa kia như sống dưới hai trời
Chỉ khác bởi không cùng chung một tổ

Đứa vui sướng là đứa con nhà chủ
Và đứa buồn con mụ ở làm thuê

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 05, 2017 11:59 am

Tương tri

Anh không hỏi từ đâu
Em lạc loài trôi tới
Hỏi mà chi em hỡi
Càng thêm tủi lòng nhau

Anh đã biết rằng em
Sống rày đây mai đó
Trong bụi đường sương gió
Bên xó chợ chân thềm

Chiều hôm nay gió lạnh
Đẩy em tới buồng anh
Em ơi nghèo không bánh
Anh chỉ có chút tình

Anh nhìn em không nói
Nhẹ nhẹ để bàn tay
Trên đầu non tóc rối
Rũ rượi xõa ngang mày

Nhìn anh không chớp mắt
Em chẳng nói năng gì
Hai đứa con phiêu bạt
Bữa ni thành tương tri

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 06, 2017 6:51 pm

Đi đi em

Rứa là hết! Chiều ni em đi mãi
Còn mong chi ngày trở lại Phước ơi
Quên làm sao em hỡi lúc chia phôi
Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói

Em len lét cúi đầu tay xách gói
Áo quần dơ, cắp chiếc nón le te
Vẫn chưa thôi lời day dứt nặng nề
Hàng dây tiếng rủa nguyền trên miệng chủ

Biết không em nỗi lòng anh khi đó
Nó tơi bời đau đớn lắm em ơi
Bàn chân em còn luyến tiếc không rời
Nơi em đã cùng anh vui phút chốc

Những đêm tối anh viết bài em học
Cho em quên bớt nỗi nhọc ban ngày
Nơi bao nhiêu âu yếm tuổi thơ ngây
Anh đã trút cho lòng em tất cả

Em ngoái cổ nhìn anh: ta chỉ trả
Thầm cho nhau đôi mắt ướt ly sầu
Biết làm sao em hỡi nói cùng nhau
Tiếng chưởi mắng vẫn phun hoài nhục nhã

Thì em hỡi đi đi đừng tiếc nữa
Ngại ngùng chi? Nấn ná chỉ thêm phiền
Đi đi em, can đảm bước chân lên
Ừ đói khổ phải đâu là tội lỗi

Anh mới hiểu càng ngậm ngùi khổ tủi
Càng dày thêm uất hận của lòng ta
Nuôi đi em cho đến lớn đến già
Mầm hận ấy trong lồng xương ống máu

Để thêm nóng mai kia hồn chiến đấu
Mà hôm nay anh đã nhóm trong lòng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 06, 2017 10:20 pm

Tháp đổ

Ai lẩn thẩn đem màu tươi hoa lá
Rắc trên cành khô chết nhựa trong cây
Ai khờ dại nhặt từng viên gạch rã
Băng bó sườn cổ tháp đã lung lay

Cây dù gượng xanh lại ngày xuân cũ
Tháp dù mong hàn lại vết phong sương
Mộng ảo tất! Gió lùa cây xiêu đổ
Tháp chênh vênh tan sập dưới chân tường

Thi sĩ hỡi đi tìm chi vơ vẩn
Trong hồn già đã chết những yêu mơ
Có lành đâu vết thương đầy oán hận
Có tan đâu khí uất tự bao giờ

Này hãy nghe cả lâu đài xã hội
Chuyển rung trong biển máu ngập tràn trề
Này hãy nghe một thời đang hấp hối
Trong mồ đêm dĩ vãng sắp lui về

Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát
Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua
Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát
Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 06, 2017 11:25 pm

Hãy đứng dậy

Người ta lớn bởi vì ta quỳ xuống
Có gì đâu ta cầu khẩn van lơn
Có gì đâu ta ôm mãi căm hờn
Hãy đứng dậy ta có quyền vui sống

Ai đi gõ vào cửa lòng lạnh ngắt
Và thiết tha năn nỉ với hồn say
Trên muôn thây tiệc rượu máu tràn đầy
Không! Không thể sống như bầy hành khất

Hãy đứng dậy ta có quyền vui sống
Cứ tan xương cứ chảy tủy cứ rơi đầu
Mỗi thây rơi sẽ là một nhịp cầu
Cho ta bước đến cõi đời cao rộng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 12:22 am

Hồn chiến sĩ

Em hãy vặn dây đàn lên tí nữa
Và hãy cao giọng hát khúc sầu bi
Đưa ngón tay nhỏ mềm em hãy lựa
Tiếng đàn sao cho nức nở lâm ly

Em không khóc nhưng sao anh muốn khóc
Em không than anh lại những buồn đau
Con chim non không đợi chờ cánh mọc
Cơ khổ em mới ngần ấy tuổi đầu

Vui sao được hở em thân gầy gõ
Ôm đàn đi chưa vững trên đường mòn
Trí vẩn vơ nghĩ đến đàn em nhỏ
Vây quanh giường mẹ ốm ngóng chờ con

Trẻ nhà sang nô đùa trong bóng mát
Em lạnh lùng nhìn chúng, bước chân qua
Em mạnh bạo chống bất công tàn ác
Không cầu xin không cất tiếng kêu ca

Em sẵn có linh hồn người chiến sĩ
Ngạo nghễ cười với nắng sớm sương đêm
Buông tiếng dây não nùng em mai mỉa
Cả một thời dưới ách nặng nằm im

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 2:11 am

Ly rượu thọ

Mã Chiếm Sơn buông cương và ngẫm nghĩ
Ngựa rung đầu hí lạnh giữa tàn quân
Đồi phong xa bốc khói, đỉnh non gần
Đã khuất phục dưới lá cờ binh Nhật
Trán kiêu hãnh lần đầu trông xuống đất
Mã nghẹn ngào: "Thôi hết, Mãn Châu ơi!"
Và quân binh cúi lặng chẳng nên lời...

Rồi từ đó và gươm vàng võ phục
Và cừu hận và lòng sôi rửa nhục
Mã chôn sâu trong một cõi trời riêng
Buông hồn đau liễu rũ suối ưu phiền
Cốt oanh liệt đã khoác màu ẩn sĩ
Rượu cứ rót cho say sưa lạc hỉ
Đàn ca lên cho át tiếng đầu rơi
Dưới gươm bay vun vút loáng xanh trời
Mãn Châu quốc đang những giờ hấp hối
Gượng kêu lên hỡi ôi lời trăng trối:
"Chiếm Sơn đâu, cứu nước, Chiếm Sơn ơi!"
Thì nơi kia Mã vén trướng tươi cười
Cúi lạy mẹ chúc mừng ly rượu thọ
Đào xuân thắm dâng hương vào cửa sổ
Bạc xuân trong rắc trắng mái hành lang
Mẹ ngồi yên như cốc nước e tràn
Không dám động và nhìn con lặng lẽ
Nhưng mắt yếu bỗng rưng rưng ngấn lệ
Trán nhăn nheo bỗng ửng máu tim già
Và bàn tay run rẩy đỡ ly ngà
Bỗng quật xuống nền hoa: ly rượu vỡ
Ly rượu vỡ tan tành. Ôi bỡ ngỡ
Ôi hãi hùng Mã tướng run toàn thân

Lần đầu tiên Mã tướng run toàn thân
Ngoài chiến địa Chiếm Sơn hằng ngạo nghễ
Trông lửa đạn là trò chơi con trẻ
Mà hôm nay Mã tướng run toàn thân
Mà hôm nay Mã tướng chết hai phần
Nét nghiêm khắc cong vòng cung môi mỏng
Nghe sôi sục cả linh hồn nóng bỏng
Người mẹ già hét lớn: "Mã Chiếm Sơn!
(Mã run lên) Đâu giọt rượu căm hờn?
Mãn Châu quốc nghe không mày, rên rỉ
Dưới gót sắt của Phù Tang ích kỷ
Đang mang quân giày xéo cả Trung Hoa
Nước Trung Hoa yêu dấu của lòng ta
Đã thống khổ bởi bao xiềng ngoại quốc
Chưa vừa ư những tai ương thảm khốc
Đã đè trên dân tộc nước non mày
Có vui chi sông núi đỏ tràn thây
Mà Mã tướng ngày nay dâng rượu cúc?
Rượu cúc ấy, Chiếm Sơn, là rượu nhục!"

Rừng phong xa loáng bạc nắng lung lay
Hoa đào bay, trước cửa, hoa đào bay
Trong hoa tuyết trắng ngần rơi lả tả
Và xuân ấy năm nghìn quân của Mã
Đánh tan xương của Nhật một sư đoàn

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 4:36 pm

Xuân lòng

Nắng xuân tưới trên thân dừa xanh dịu
Tàu cau non lấp loáng muôn gươm xanh
Ánh nhởn nhơ đùa quả non trắng phếu
Và chảy tan qua kẽ lá vườn chanh

Gió nhẹ nhẹ, hương cỏ cây nhẹ nhẹ
Thoảng bay lên hương mạ dưới đồng xa
Tự đâu đó hương muôn hoa mới hé
Như khói trầm từ đỉnh rộng bao la

Hơi xuân ấm trả cho trời đất lặng
Tiếng reo ca nhí nhảnh và ngây thơ
Của đàn sáo say phơi mình dưới nắng
Chim nghệ vàng rỉa cánh trên nhành tơ

Xuân trong sáng, xuân thơm, xuân ríu rít
Nhưng xuân đâu tươi đẹp, không xuân lòng?
Ôi xuân nay chỉ là xuân lạnh chết
Trong hồn đau phẫn uất của công nông

Xuân nay chỉ một màu tang đẫm máu
Lòng người đang thét nỗi bi ai
Đứng phắt dậy hỡi muôn hồn phấn đấu
Phá bất bình mưu sống cho ngày mai

Rồi xuân ấy cả nhân quần vui vẻ
Nắm tay nhau tuy khác tiếng, màu da
Giẫm chân lên những núi sông chia rẽ
Và ôm nhau thân ái cùng vang ca

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 6:06 pm

Dửng dưng

Du khách bảo đây vườn kín đáo
Với hương dìu dịu ý ngàn xưa
Thời mây xanh nhạt màu hư ảo
Đây xứ mơ màng đây xứ thơ

Cô gái thẫn thờ vê áo mỏng
Nghiêng nghiêng vành nón dáng chờ ai
Ven bờ sông phẳng con đò mộng
Lả lướt đi về trong gió mai

Thành quách trăm năm sầm mặt lạnh
Ngọn cờ uể oải vật vờ lay
Lâu đài đường bệ màu kiêu hãnh
Áo gấm hài nhung cánh phượng bay

Ta nện gót trên đường phố Huế
Dửng dưng không một cảm tình chi
Không gian sặc sụa mùi ô uế
Mà nước giòng Hương mãi cuốn đi

Ý chết đã phơi vàng héo úa
Mùa thu lá sắp rụng trên đường
Mơ chi ảo mộng ngàn xưa nữa
Cây hết thời xanh đến tiết vàng

Ai tưởng ngàn năm nương đất ấy
Mầm non thêm nhựa, lá thêm tươi
Ôi mỉa mai hồn ta chỉ thấy
Rêu hèn sống gửi nhánh khô thôi

Ai tưởng thiên đường sao nhấp nhánh
Tài hoa tinh kết ngọc long lanh
Ta chỉ thấy nơi đây mồ lạnh
Chôn linh hồn đắm đuối hư danh

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 8:33 pm

Đông Kinh nhuộm máu

Nhật hoàng! Nhật hoàng!
Trên ngai vàng chễm chệ
Uất hận của Phù Tang
Đã vang cùng sóng bể

Trong lầu son lộng lẫy
Phe phẩy quạt ngà xinh
Nghe không ngươi huyết chảy
Trên đường sắt Đông Kinh

Nghe không ngươi lời van
Từ đáy lòng tha thiết
Thôi bàn tay hung tàn
Bắt chồng con ta chết

Biết bao nhiêu quả phụ
Nhăn trán nhìn wagon
Bao nhiêu nàng ủ rũ
Run rẩy đứng trông chồng

Bỗng lay động ngàn binh
Còi tàu vang tiếng thét
Và đoàn xe rùng mình
Sắp lăn vào cõi chết

Và khối người kinh hãi
Xúc động bởi tình thương
Như một đoàn hổ dại
Cùng tuôn đổ ra đường

Tung cao muôn bàn tay
Những bàn tay rối loạn
Hỡi thiên tử cao dày
Vì chúng tôi cứu nạn

Lần thứ hai còi thét
Mặc! Chúng tôi nằm đây
Hỡi thiên hoàng soi xét
Chiến địa đã tràn thây

Còi lại thét. Không thôi
Vẫn những lời nức nở
Trả chồng con chúng tôi
Hỡi thiên hoàng muôn thuở

Thiên hoàng trong cung điện
Lạnh ngắt, nghe gì đâu?
Và đoàn xe cứ nghiến
Tan nát những xương đầu

Nhật hoàng! Nhật hoàng!
Trên ngai vàng chễm chệ
Uất hận của Phù Tang
Đã vang cùng sóng bể

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 10:05 pm

Vú em

Nàng gởi con về nương xóm cũ
Nghẹn ngào trở lại đẩy xe nôi
Rồi từ hôm ấy ôm con chủ
Trong cánh tay êm luống ngậm ngùi

Nàng nhớ con nằm trong tổ lạnh
Không chăn, không nệm ấm, không màn
Biết đâu trong những giờ hiu quạnh
Nó gọi tên nàng tiếng đã khan

Rồi từ hôm ấy dưới đêm sâu
Hồi hộp nàng ra vịn cửa lầu
Nhìn xuống ven trời dày bóng nặng
Tìm nghe trong gió tiếng con đâu

Gió vẫn vô tình lơ đãng bay
Những tàu cau yếu sẽ lung lay
Xạc xào động cánh đau lòng mẹ
Nghe tiếng lòng con vẳng tới đây

Ta thấy nàng nghiêng mình rũ rượi
Gục đầu thổn thức trong bàn tay
Bạn ơi nguồn thảm sầu kia bởi
Số phận hay do chế độ này?

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 07, 2017 11:53 pm

Lao Bảo

Đèo cao vút vươn mình trong lau xám
Đá uy nghiêm trầm mặc dưới trời tro
Gió nói gì với rừng sâu u ám
Đường sao run tê tái cả hồn thơ

Xe dừng lại. Tường ai xây tháp núi
Một thành trì đổ nát những ngày xưa
Của một giống dân vùi trong máu bụi
Nay điêu tàn, khối đá đứng chơ vơ

Vũng nước đọng ven bờ hoen sắc gạch
Đàn muỗi rừng huyên náo vù vù bay
Chao hiu quạnh trên vùng khô đỏ chạch
Không vết chân không một dấu đường cày

Là Lao Bảo, chốn này đây, Lao Bảo
Tên đun sôi sùng sục tủy xương tàn
Là nơi đây nấm mồ bao khối não
Là nơi đây huyết ứ dưới lời than

Là nơi đây pháp trường thân chiến sĩ
Nát bầm da quằn quại là nơi đây
Roi đế quốc, báng súng trường quất xé
Thịt hy sinh của những kiếp đi đày

Nhắm mí mắt chờn vờn trong đêm tối
Nhánh xương khô khua rợn cả lòng tôi
Tim không khóc nhưng sôi lên dữ dội
Sóng máu hờn trào uất khí tanh hôi

Hỡi chiến sĩ rữa tan trong mả loạn
Hãy về đây trong đáy giếng hồn tôi
Hãy về đây những ảnh hình ly tán
Nấu sôi niềm oán hận của muôn đời

Cho tôi hưởng tinh thần hăng chiến đấu
Cho da tôi dày dạn với ngày mai
Cho tôi hiến đến cuối cùng suối máu
Để nhuộm hồng bao cảnh xám bi ai

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Wed Nov 08, 2017 8:51 am

Lão đầy tớ

Lão trương hai bàn tay
Nhìn tôi và trắng trợn:
"Tôi không hay đùa bỡn
Làm việc quá trâu cày

Đến già còn bửa củi
Gánh nước, cuốc vườn cau
Đất bụi lấm đầy đầu
Mà chủ còn hất hủi

Như cái kiếp ăn mày
Ngồi ăn trong góc xó
Buồn thiu như con chó
Áo rách chẳng ai may

Quần rách không mảnh vá
Lạnh thì nằm chòng queo
Trơ trụi như con mèo
Không có vài tấm rạ"

Tôi riết chặt bàn tay
Của lão: "Bao nhiêu nỗi
Đau buồn và tức tối
Sẽ tan biến ngày mai

Ông đã nghe ai nói
Có một xứ mênh mông
Nửa tây và nửa đông
Mạnh giàu riêng một cõi

Nơi không vua không quan
Không hạng người ô uế
Không hạng người nô lệ
Sống đau xót lầm than

Nơi tiêu diệt lòng tham
Không riêng ai của cải
Hàng triệu người thân ái
Cùng chung sức nhau làm

Để cùng nhau vui sướng
Ai già nua tật nguyền
Thì cứ việc ngồi yên
Đã sẵn tiền nuôi dưỡng"

Lão ngơ ngác nhìn tôi
Rối rít: "Ồ hay nhỉ!
Ai già nua được nghỉ
Cũng no ấm trọn đời

Ai cũng có nhà cửa
Cũng sung sướng bằng nhau
Đã không ai đè đầu
Làm chi có đầy tớ

Cậu bảo cũng không xa
Nước Nga?"
"Ờ nước ấy"
Và há mồm khoan khoái
Lão ngồi mơ nước Nga...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Fri Nov 10, 2017 12:45 am

Hầm người

Bao nhiêu hy vọng đem ngày mới
Với cả trời vui phủ địa cầu
Tôi đã nuôi trong lòng phấn khởi
Từ ngày chân bước xuống hầm sâu

Nơi rộng mênh mông không giới hạn
Cơ chừng xây trải mấy muôn năm
Hồn tôi ôi đã theo đèn bạn
Trông thấy xương khô trắng đất hầm

Và bên hài cốt khô vàng ấy
Nhung nhúc trời ơi một khối người
Đang mải cuốc cày cưa kéo đẩy
Như nhau, không biết một ngày vui

Đây một thân rơi thành xác chết
Hàng ngàn thây khác nối nhau rơi
Ngổn ngang sương lạnh đầy ao huyết
Giữa lúc tầng cao dội tiếng cười

Tôi đã nghe trong bầu uất nặng
Hơi trời không thể lọt vào đây
Sặc nồng khí hận rung hầm lặng
Và khối người kia bỗng đứng ngay

Cùng tung muôn nắm tay sừng sộ:
"Sao chúng ta còn mãi ở đây?
Đời ta đâu phải đời trâu chó
Không, chúng ta không ở chốn này!

Này phá, dô ta, này ta phá
Dô ta! Cho mở cửa hầm sâu"
Đó nghe không bạn hầm đang rã
Bởi khối người kia đã ngẩng đầu

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Fri Nov 10, 2017 9:00 pm

Tình thương với chiến tranh

Hỡi những bà mẹ hiền
Hỡi những bà đáng kính
Đang não nuột ưu phiền
Nỗi chồng con đi lính

Các bà đã từng trải
Biết bao nhiêu ngày đêm
Trong một trời sợ hãi
Riết chặt những bầu tim

Các bà đã từng trông
Qua tình thương vô hạn
Bao nhiêu cảnh đau lòng
Sặc nồng hơi khói đạn

Đây những thành quách đổ
Đây những tháp đền tan
Tất cả, xưa, đồ sộ
Tất cả, nay, điêu tàn

Đây, cời đống gạch lên
Phải chăng các bà hỡi
Những thi thể non mềm
Hồng tươi như nắng mới

Ngày xưa trong tay mẹ
Nằm ngủ giấc mơ êm
Ngày xưa còn thơ bé
Ríu rít như đàn chim

Ngày xưa của tình yêu
Hai trái tim nồng ấm
Ca hát những ban chiều
Hai đầu xuân đằm thắm

Ngày xưa là hy vọng
Của bao mẹ hiền từ
Ngày xưa là tiên động
Của mỗi lòng ưu tư

Nhìn sâu xuống vào đây
Hỡi những bà yêu nước
Phải chăng những hình hài
Của chồng con hôm trước

Nếu đôi nơi chưa phải
Thì trong cõi mênh mông
Hỡi linh hồn rộng rãi
Để giây phút mà trông

Phải không bên trời kia
Hàng muôn người đi lại
Trên mộ địa tìm bia
Như các bà ban nãy

Rồi u sầu rũ rượi
Họ sẽ tới tìm đây
Nước mắt trào như tưới
Nức nở ôm ngàn thây

Vì cũng như các bà
Họ thương chồng con chết
Cũng yêu nước yêu nhà
Cũng giận loài quân phiệt

Như các bà đau đớn
Sông núi có biên cương
Biển trời dầu giới hạn
Đâu cản được tình thương

Ôi tình thương muôn năm
Trong cõi lòng dào dạt
Sao lại hóa tình câm
Để thêm dày tội ác

Các bà không bom đạn
Diệt loài buôn máu xương
Thì sao không ngăn cản
Binh lính với tình thương

Sao không bảo chồng con
Về thôi! Quay mũi súng
Bắn chết cho kinh hồn
Cả một phường lợi dụng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 11, 2017 1:06 am

Hỏi cụ Ngáo

Nghe nói ngày xưa lão chặt đầu
Đầu xanh đầu bạc tội gì đâu?
Sao không chặt hết đầu bao đứa
Mũ mão rồng bay, áo phượng chầu?

Nay lão vác tròng đi thịt chó
Chó vàng chó mực tội gì đâu?
Sao không thịt hết bao con đó
Liếm gót giày Tây béo mượt đầu?

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 11, 2017 6:55 am

Liên hiệp lại

Khóc là nhục. Rên, hèn. Van, yếu đuối
Và dại khờ là những lũ người câm
Trên đường đi như những bóng âm thầm
Nhận đau khổ mà gởi vào im lặng

Đời ta đã chứa bao nhiêu cay đắng
Bao nhiêu xương, bao nhiêu máu oan hồn
Chưa vừa ư, những xác không mồ chôn
Những thi thể khô gầy đương mòn mỏi

Đời đói lạnh bởi không hề đòi hỏi
Ngậm căm hờn mà chuốc những ưu tư
Nẻo đường ra đã vạch tự bao giờ
Mời chân bước mà vẫn còn e ngại

Quyết chiến đấu! Nào, ta liên hiệp lại
Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng
Ngày mai đây tất cả sẽ là chung
Tất cả sẽ là vui và ánh sáng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 11, 2017 7:19 am

Từ ấy

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim

Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời

Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm cù bất cù bơ

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 12, 2017 2:47 pm

Hy vọng

Liên Xô nở trước đời tôi ba tuổi
Hai mươi xuân gội nhựa ướt đầu xanh
Có bao nhiêu đem khởi cuộc hành trình
Tôi chất cả vào rương còn lưng lẻo
Ồ vui quá rộn ràng trên vạn nẻo
Bốn phương trời và sau dấu muôn chân
Cũng như tôi, tất cả tuổi đương xuân
Chen bước nhẹ trong gió đầy ánh sáng
Tay hái sắc giàu như trăm móng ráng
Đường thơm tho như mật bộng trưa hè
Không gian hồng như giấc mộng đê mê
Tim bồng bột hát những lời âu yếm

Anh bước lại cùng tôi, ta sẽ nếm
Bên đường đây đôi ba trái ngọt hiền
Vui ăn đi! Có lẽ một bà tiên
Đã để đó cho những hồn thanh khiết
Khoan khoái chút như trong ba bữa tết
Rồi đứng lên ta lại bước vang đường
Tỏa đầy nơi hơi mát của muôn sương
Và của gió nhịp tưng bừng linh hoạt

Cứ như thế cho tới ngày giải thoát
Cả loài ta. Và khi đó, Tự nhiên
Sẽ trố nhìn, ngơ ngác, lớp thanh niên
Xây thế giới cao quá trời xa thẳm

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 12, 2017 10:50 pm

Tiếng hát sông Hương

Trên giòng Hương giang
Em buông mái chèo
Trời trong veo
Nước trong veo
Em buông mái chèo
Trên giòng Hương giang

Trăng lên trăng đứng trăng tàn
Đời em ôm chiếc thuyền nan xuôi giòng
Thuyền em rách nát
Mà em chưa chồng
Em đi với chiếc thuyền không
Khi mô vô bến rời giòng dâm ô

Trời ơi em biết khi mô
Thân em hết nhục giày vò năm canh
Tình ôi gian dối là tình
Thuyền em rách nát còn lành được không?

Răng không, cô gái trên sông
Ngày mai cô sẽ từ trong tới ngoài
Thơm như hương nhụy hoa lài
Sạch như nước suối ban mai giữa rừng
Ngày mai gió mới ngàn phương
Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân
Ngày mai trong giá trắng ngần
Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ
Ngày mai bao lớp đời dơ
Sẽ tan như đám mây mờ đêm nay
Cô ơi tháng rộng ngày dài
Mỏ lòng ra đón ngày mai huy hoàng

Trên giòng Hương giang...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 13, 2017 12:35 am

Đi Tây

Một mảnh khăn đen trùm mái tóc
Nàng bồng con lủi thủi ra ga
Tơi bời mưa lá, nàng không khóc
E lệ tình khô phút tiễn đưa

Hàng cây lay động, nàng run rẩy
Không hiểu vì đâu sợ vẩn vơ
Như những nàng kia cùng cảnh ấy
Cũng khăn trùm tóc cũng bơ phờ

Lạ lùng, nàng có biết ai đâu
Mà lũ người kia dáng thảm sầu
Ôm gối thẫn thờ bờ cỏ ướt
Lặng nhìn như hiểu nỗi lòng nhau

Rồi bỗng cùng tuôn lệ dạt dào
U tình nàng đã những nao nao
Buồn không ai hẹn, thầm nên một
Nàng cúi nhìn con khóc nghẹn ngào

Đi Tây đi lính là đi chết
Ai biết rồi đây cuối xóm xa
Ly biệt hôm nay thành vĩnh biệt
Đôi hàng sùi sụt gọi chồng... ma

Nỗi tình đau đớn nào ai thấy
Mà chính lòng kia dẫu nhớ thương
Có hiểu đâu trường chinh chiến ấy
Do bàn tay máu lũ buôn xương

Và mỗi thây rơi ngoài trận địa
Càng gây thêm vững núi vàng dơ
Của loài đế quốc, ôi mai mỉa!
Say máu cười trông lũ dại khờ

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 13, 2017 1:23 am

Lạnh lùng

Với gió bắc đi về rét mướt
Nương chuối già nghe lạnh sẽ rùng mình
Vài chim quen thưa thớt ở đầu cành
Còn lưu luyến ngày tàn trong nắng yếu

Tìm chi em trong sương chiều thất thểu
Chân ngại ngùng e lạnh của ngày đông
Chờ chi em mà vơ vẩn buồn trông
Cây xơ xác chìa tay khô gầy gỏ

Em run rẩy thầm nghe trong tiếng gió
Mùa thu qua, qua hết những tình thương
Mà tim em khao khát lượm trên đường
Rồi đây lạnh, đây mưa và lặng lẽ
Em sẽ bước mình em trong vắng vẻ
Còn ai đâu ái ngại đứng nhìn em
Còn ai đâu buông nhẹ một lời êm
Cửa gài then sẽ thờ ơ chẳng mở
Như bao cửa lòng khô không hé nữa

Biết chăng em, hỡi bạn chơ vơ
Anh từng phen ngừng bước thẫn thờ
Chạnh lòng tưởng chốn phương trời xa vắng
Một tấm lòng yêu thương trong yên lặng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 14, 2017 2:52 am

Hai cái chết

Thôi đã hết ngượng ngùng và bỡ ngỡ
Ôi dịu dàng êm ấm phút tình thân
Làn môi khô sẽ mấp máy đôi lần
Lão đau đớn trông tôi mà nức nở:

Anh có hiểu cô đơn là nỗi khổ
Của lòng tôi? Thất thểu giữa muôn người
Vẫn thấy mình trơ trọi muốn tìm nơi
Đầy nắng rát vẫn còn nghe tái lạnh

Mùa thu trước hai tay gầy mỏng mảnh
Còn dắt bồng hai đứa cháu mồ côi
Tôi buồn lo ngày chẳng đủ cơm nuôi
Và dại nghĩ thà xong đi một đứa

Thì ra... thật! Non ngày con khát sữa
Chết chiều mai. Tôi không khóc lại mừng
Chính đời tôi đã giết chết tình thương
Mà khốn khổ vẫn đọa đày xác héo

Ôi lạt lẽo là những ngày lạnh lẽo!
Mùa đông sang băng giá cả lòng ai
Tôi bảo thầm không nhẽ chết chùm hai
Và vui nguyện về mồ cho cháu sống
Nó chẳng sống! Ngày hôm sau, trước cổng
Một lầu cao, nó chết trong lòng tôi
Giữa tình thương lưu luyến của... đàn ruồi

Rồi từ đấy một mình, tôi mới biết
Cái đáng buồn đáng sợ nhất: cô đơn
Và đây anh, cả một khối căm hờn
Mà tôi đã vui vì hai cái chết

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 14, 2017 12:21 pm

Như những con tàu

Khi ta đã say mùi hương chân lý
Đời đắng cay không một chút ngọt bùi
Đời đau buồn không một tiếng cười vui
Đời đen tối phải đi tìm ánh sáng

Ta bước tới. Chỉ một đường: Cách mạng
Vững lòng tin sẽ nắm chắc thành công
Như những con tàu giữa biển mênh mông
Còn xa đất vẫn tin ngày cập bến

Cũng có lẽ, hỡi bạn đời yêu mến
Bờ đương mờ, hải cảng hãy còn xa
Có lẽ nhiều mỏm đá với phong ba
Sẽ đánh đắm một đôi tàu mỏng mảnh

Đời tranh đấu có bao giờ yên tĩnh
Bạn đời ơi! Nhưng nếu chí bình sinh
Ta đem phơi trải với dạ chung tình
Với huyết khí của tinh thần mãnh liệt?

Sự sống đã phát sinh từ cái chết
Thì gian nguy hiểm nạn có hề chi
Ta hãy là đoàn chiến hạm ra đi
Hùng dũng tiến đạp muôn đầu ngọn sóng
Tương lai đó trước mặt ta biển rộng
Trên đầu ta lồng lộng gió trời cao

Rồi mai đây giữa một buổi xuân đào
Ta sẽ tới ru mình trong vịnh bạc

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4751
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 3 trang 1, 2, 3  Next

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết