Tập thơ: Từ ấy

Trang 2 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3  Next

Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Wed Nov 15, 2017 9:32 am

Tiếng sáo Ly Quê

Ly Quê trên súng thần công
Xinh xinh như một tiên đồng Bồng Lai
Trăng khuya len xuống rừng dài
Đường non thăm thẳm đá gài lô nhô
Hồng quân mê mải sông hồ
Đêm nay tạm nghỉ bên bờ suối reo

Đêm nay như những chiều chiều
Đôi con chim đứng lưng đèo ngẩn ngơ
Ly Quê nâng ống tre tơ
Thổi bài Quốc tế dưới cờ Hồng quân
Hồng quân bên suối xoa chân
Chân rơm rớm máu, Hồng quân không giầy!

Ra đi từ ấy Giang Tây
Nước non vạn lý đêm ngày trường chinh
Quản chi lên thác xuống ghềnh
Một vầng cờ đỏ đinh ninh lời thề
Can trường trải với sơn khê
Bước đi đã hẹn ngày về thành công

Sáo kêu vi vút trên không
Sáo kêu dìu dặt bên lòng Hồng quân
Sáo kêu réo rắt xa gần
Sáo kêu giục giã bước chân quân Hồng
Ly Quê trên súng thần công
Nghe con chim hót trong lồng tim xanh

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 18, 2017 4:11 pm

Những người không chết

Anh với tôi giữa bốn tường vôi lạnh
Lặng nhìn nhau lựa phải nói năng chi
Anh nghe thu rứt lá gọi đời đi
Tôi thấy cả một mùa xuân bước lại
Anh là một thủy thủ già vững lái
Tôi bên anh là bạn mới cầm chèo
Gần nhau đây mà xa biết bao nhiêu
Giữa hai đứa mênh mông là biển rộng

Thuyền anh đã bao lần leo ngọn sóng
Trôi điêu linh trên vực mặn không cùng
Cánh buồm xưa kiêu hãnh gạt cuồng phong
Nay tơi tả rủ dòng trên cột lỏng
Và mạn ván miên man theo nhịp sóng
Chiều hôm nay giông tố giạt vô bờ
Chiều hôm nay trên bãi đá chơ vơ
Tôi đứng ngó thuyền anh trơ xác chết
Ôi trong đó biết bao ngày oanh liệt

Chết hay không, nhân loại, những linh hồn
Đã từng đau khổ lắm, đã tiêu non
Tất cả máu của một thời trai trẻ
Để đem lại cho người ngày mới mẻ
Không! Không! Không! Anh không chết. Trong tôi
Ý đời anh đã nảy lộc đâm chồi
Trong cân não của một loài cơ cực
Anh đương sống với bao nhiêu sinh lực
Của thân cây đương buổi nhựa lên cành

Kim nam châm đang hướng dẫn đời anh
Tôi sẵn có trong tay từ thuở ấy
Đường đi đó nhổ sào lên tôi lái
Chiếc thuyền tôi vui lướt giữa muôn thuyền
Nào cần chi biển rộng dẫu bình yên
Hay ghê gớm nổi cồn cào sóng dữ
Tôi cứ lái cho tới ngày mệt lử
Một chiều kia dù lại cũng như anh
Trở về đây trong mạn ván tan tành
Giữa lúc những thuyền kia lướt tới

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 18, 2017 7:30 pm

Chiều

Lão ngồi bên cửa sổ
Trong nắng nhạt chiều thu
Còng lưng đan chiếc rổ
Mai bán lấy vài xu

Bàn tay khô lẩy bẩy
Kéo mũi lạt tre vàng
Theo điệu buồn run rẩy
Trên làn môi khô khan

Cho tới khi chiều tắt
Đôi ngọn lá vàng rơi
Vô tình qua trước mắt
Lão buông lạt trông trời

Từ lâu như thế mãi
Vẫn không nói không cười
Lão ngồi đan chậm rãi
Hy vọng của ngày mai

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 18, 2017 8:32 pm

Ý xuân

Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới
Bạn đời ơi vui chút với trời hồng

Hết lạnh rồi gió bắc với mưa đông
Đây nắng tới với chim ca lanh lảnh
Thì vui chút cho hồn thêm nhựa mạnh
Gân thêm săn và máu hận thêm nồng
Đời lạt mùi và đau đớn bất công
Là để việc cho thời xuân sức khỏe
Kiêu hãnh chút bạn đời ơi tuổi trẻ
Say tương lai là tuổi của anh hùng
Đứng lên đi xây dựng cuộc đời chung
Nắm tay sắt quyết đồng tâm lật đổ
Cả chế độ hung tàn gây thống khổ
Và tị hiềm và gian dối điêu vong
Đứng lên đi hỡi tuổi trẻ xung phong
Sóng cách mạng đang gầm rung thế giới

Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới
Bạn đời ơi vui lắm cả trời hồng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 19, 2017 8:49 am

Tâm tư trong tù

Cô đơn thay là cảnh thân tù
Tai mở rộng và lòng sôi rạo rực
Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức
Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu
Đây âm u đôi ánh lạt ban chiều
Len nhè nhẹ qua rào ô cửa nhỏ
Đây lạnh lẽo bốn tường vôi khắc khổ
Đây sàn lim manh ván ghép sầm u

Cô đơn thay là cảnh thân tù
Tai mở rộng và lòng sôi rạo rực
Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức
Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu
Nghe chim reo trong gió mạnh lên triều
Nghe vội vã tiếng dơi chiều đập cánh
Nghe lạc ngựa rùng chân bên giếng lạnh
Dưới đường xa nghe tiếng guốc đi về

Ôi hôm nay sao nhựa sống tràn trề
Trong những tiếng nghe chừng quen thuộc quá
Nghe gió xối trên cành cây ngọn lá
Nghe mênh mang sức khỏe của trăm loài
Tôi mơ hồ nghe tất cả bên ngoài
Đang ríu rít giữa một trời rộng rãi
Đang hút mật của đời say hoa trái
Hương tự do thơm ngát cả ngàn ngày

Ôi bao nhiêu ảo tưởng của hồn ngây
Tôi phút bỗng như quên đời thê thảm
Ở ngoài kia biết bao thân tù hãm
Đọa đầy trong những hố thẳm không cùng
Tôi chiều nay giam cấm hận trong lòng
Chỉ là một giữa loài người đau khổ
Tôi chỉ một con chim non bé nhỏ
Vứt trong lồng con giữa một lồng to
Chuyển đời quay theo tiếng gọi tự do
Tôi chỉ một giữa muôn người chiến đấu
Vẫn đứng thẳng trên đường đầy lửa máu
Chân kiêu căng không thoái bộ bao giờ
Tôi hôm nay dầu xa tạm ngọn cờ
Hồn tranh đấu vẫn còn thôi thúc não
Nơi đày ải là Đắc Pao, Lao Bảo
Là Côn Lôn, thế giới của ưu phiền?

Tôi sẽ cười như kẻ sẵn lòng tin
Giữ trinh bạch linh hồn trong bụi bẩn
Tôi chưa chết nghĩa là chưa hết hận
Nghĩa là chưa hết nhục của muôn đời
Nghĩa là còn tranh đấu mãi không thôi
Còn trừ diệt cả một loài thú độc

Có một tiếng còi xa trong gió rúc...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 20, 2017 9:04 am

Con chim của tôi

Nó chết rồi, con chim của tôi
Con chim se sẻ mới ra đời
Hôm qua nó hãy còn bay nhảy
Chỉ một ngày giam đã chết rồi

Tôi muốn cô đơn dịu bớt sầu
Nên tôi yêu nó có gì đâu
Tình thương vô ý gây nên tội
Tôi đã tù, sao bắt nó tù?

Sao nỡ dù trong giây phút thôi
Bắt con chim nhỏ hận câm lời
Sao không trả nó về mây gió
Cho nó say sưa uống ánh trời

Tôi dẫu dành cơm mớm nó ăn
Đủ làm sao được: thiếu không gian
Sao tôi không hiểu, sao không hiểu?
Để tội tình chưa, nó chết oan!

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 20, 2017 5:08 pm

Nhớ người

Khi con hổ thênh thang trong rú rậm
Say hương cây bỗng mắc cạm giăng thầm
Nằm dài lưng trong cũi sắt trăm năm
Nó có nhớ buồn chăng, xa bóng núi

Cũng như nó, sa chân vào ngục tối
Sao mà ta tha thiết nhớ rừng người
Nhớ bạn đời trai trẻ dậy xuân tươi
Trong nét rắn của thân hình vạm vỡ
Nhớ những mắt thơ ngây nhìn bỡ ngỡ
Dưới hàng mi mở rộng chân trời hồng
Nhớ những lời mong ước tỏa lên không
Ôi đẹp đẽ những linh hồn hăm hở
Săn đón bạn không cần chi mặc cả
Nhọc bao nhiêu và giá bạn bao nhiêu
Miễn thêm đông, thiệt mấy cũng lời nhiều
Ôi ngạo mạn là lòng người tuổi trẻ
Tiêu hoang thế vẫn dồi dào sức khỏe
Giàu đức tin nên vẫn thấy đời vui
Cả tương lai ngào ngạt vị thơm bùi
Bước một bước tưởng thêm gần thế giới
Của bình đẳng, tự do và bác ái
Ồ những trái tim trong tựa thuỷ tinh
Giống nhau sao những gương mặt hiền lành

Ta nhớ lắm hỡi bạn đời yêu dấu
Con muôn thuở của tinh thần chiến đấu
Kiến trúc sư của xã hội ngày mai
Cháy lòng ta nỗi nhớ bạn đời ơi
Chim trên mái kêu nhau về tổ ở
Chừ đây một mình ta sau cánh cửa
Đi vẩn vơ theo bốn vách xà lim
Ôi cô đơn thấm lạnh cả tâm tình
Nghe bên cạnh tiếng ngáp dài ngao ngán...

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 21, 2017 8:18 am

Trưa tù

Đây thu gọn giữa thành cao bưng bít
Một mùa hè vây riết một hồn thơ
Mặt trời lên trên những ngọn bàng tơ
Bóng thưa thớt từ từ thu ngắn lại
Người hàng xứ về lao đi lải rải
Áo quần lam rách rưới dáng bơ phờ
Múc gió vàng trong những nón vàng khô
Và uể oải hắt vào lưng khét cháy
Mồ hôi. Mệt. Môi không buồn mấp máy
Mắt đờ cay sợ nắng khép lim dim
Mà ngoài sân tất cả cũng im lìm
Buồn không gió hai hàng cây đứng ngủ
Đàn vịt nhỏ nằm ngây trên liếp cỏ
Đôi bồ câu trốn nắng dưới bờ mương
Đằng xa kia nắng gắt dọc chông tường
Người lính đứng gục đầu trên vọng gác

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Fri Nov 24, 2017 10:08 pm

Quanh quẩn

Có ngang dọc mới hiểu buồn quanh quẩn
Khổ vô biên của ngày tháng khô khan

Đây con tàu im lặng vượt thời gian
Toa lớn nhỏ quanh năm vừa chật chỗ
Khách chen chúc trên hai hàng sập gỗ
Một lối đi vừa rộng giữa bờ xai
Những tường cao và những chắn song gài
Chuồng tiêu giữ hai ô phòng nhỏ nhỏ
Giản tiện quá: chơi, nằm, ăn, ỉa đó
Đủ ba mùi: vôi, cứt với mồ hôi
Trộn vào nhau làm nên một thứ mùi
Cay nồng nặc của bọn người khốn nạn
Mà muỗi rệp cũng hè nhau đốt cắn
Mà đến loài chí rận cũng không tha
Mỗi người đi khi lãnh vé vào toa
Là cảm thấy mình sa vào địa ngục
Nơi phải nuốt chua cay và tủi nhục
Trọc lóc đầu, số áo đã thay tên
Bàn tay trơn còn đâu nữa tự quyền
Còn đâu nữa mênh mông trường hoạt động
Thân giam cấm như con thuyền biển rộng
Sống loanh quanh trong một vũng ao tù
Đời lặng thầm không một tiếng vang to
Trăm ý nghĩ không ngoài khuôn chật hẹp
Ngày cứ thế, vươn lên rồi cửa khép:
Nghĩa là trưa, lại mở: nghĩa là chiều
Rồi là đêm, cửa khóa. Ngọn đèn treo
Bật cháy sáng. Thì thầm rồi yên tĩnh
Toa tàu đổi làm một căn phòng bệnh
Những chăn đơn phủ kín những hình hài
Rồi lại mai, trưa, chiều, tối: một ngày mai
Tuy khác đến nhưng để rồi lại cũ
Mùa đổi áo trên những cành gội nhỏ
Một khung trời mưa nắng, bốn tường câm

Ga thời gian, từng chặng, mắt vừa tầm
Khách đôi kẻ trông ra ngoài tính nhẩm
Ngày đi chóng bởi không chờ, tháng chậm
Khách dài lâu ngao ngán rủa bâng quơ
Ở ngoài kia bao kẻ đợi người chờ
Bao đồng chí những ai còn ai mất?
Trái đất hỡi sao mà mi vẫn chật
Đừng ai vô thêm nữa bạn đời ơi
Rát mắt trông ra, cửa sắt ngăn trời
Ôi đêm tối những nơi nào lửa đỏ?

Nếu đôi lúc ta hát thầm nhỏ nhỏ
Dưới gầm xai, hay cười nói huyên thuyên
Như một thằng trẻ dại, một thằng điên
Là để khổ trong những giờ im lặng
Để nuốt bọt với bao nhiêu mật đắng
Của một đời cách biệt khối đời chung
Để nao nao với những mộng không cùng
Để cháy ruột mơ những ngày hoạt động

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 25, 2017 12:38 am

Khi con tu hú

Khi con tu hú gọi bầy
Lúa chiêm đương chín, trái cây ngọt dần
Vườn râm dậy tiếng ve ngân
Bắp rây vàng hạt đầy sân nắng đào
Trời xanh càng rộng càng cao
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không

Ta nghe hè dậy bên lòng
Mà chân muốn đạp tan phòng, hè ôi!
Ngột làm sao, chết uất thôi
Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 25, 2017 7:40 am

Nhớ đồng

Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò

Đâu gió cồn thơm đất nhả mùi
Đâu ruồng tre mát thở yên vui
Đâu từng ô mạ xanh mơn mởn
Đâu những nương khoai ngọt sắn bùi

Đâu những đường con bước vạn đời
Xóm nhà tranh thấp ngủ im hơi
Giữa giòng ngày tháng âm u đó
Không đổi nhưng mà trôi cứ trôi

Gì sâu bằng những trưa hiu quạnh
Ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi

Đâu những lưng cong xuống luống cày
Mà bùn hy vọng nức hương ngây
Và đâu hết những bàn tay ấy
Vãi giống tung trời những sớm mai

Đâu những chiều sương phủ bãi đồng
Lúa mềm xao xác ở ven sông
Vẳng lên trong tiếng xe lùa nước
Một giọng hò đưa hố não nùng

Gì sâu bằng những trưa thương nhớ
Hiu quạnh bên trong một tiếng hò

Đâu dáng hình quen, đâu cả rồi
Sao mà cách biệt quá xa xôi
Chao ôi thương nhớ, chao thương nhớ
Ôi mẹ già xa đơn chiếc ơi

Đâu những hồn thân tự thủa xưa
Những hồn quen dãi gió dầm mưa
Những hồn chất phác hiền như đất
Khoai sắn tình quê rất thiệt thà

Đâu những ngày xưa tôi nhớ tôi
Băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời
Vẩn vơ theo mãi vòng quanh quẩn
Muốn thoát, than ôi, bước chẳng rời

Rồi một hôm nào tôi thấy tôi
Nhẹ nhàng như con chim cà lơi
Say đồng hương nắng vui ca hát
Trên chín tầng cao bát ngát trời

Cho tới chừ đây, tới chừ đây
Tôi mơ qua cửa khám bao ngày
Tôi thu tất cả trong thầm lặng
Như cánh chim buồn nhớ gió mây

Gì sâu bằng những trưa hiu quạnh
Ôi ruộng đồng quê thương nhớ ơi

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 25, 2017 11:45 am

Song thất

Phát súng nổ Lư Câu kiều rên rỉ
Dưới giày đinh xâm lược nước non Tàu
Toán quân lùn hống hách bước qua cầu
Gươm khát máu khua nhau reo rùng rợn
Chúng kiêu hãnh mơ những ngày ghê gớm
Mà bao nhiêu thành quách đổ tan tành
Mà sông hồ đồng núi với sinh linh
Bốn trăm triệu của Trung Hoa dân quốc
Dưới gót sắt phải nghiêng mình khuất phục
Phải rạp đầu trong máu bụi tro than
Phải chung thân giữa một cảnh điêu tàn
Làm chó ngựa dưới ngai vàng Nhật Bản

Chúng đã tưởng sức oai hùng súng đạn
Của Nhật hoàng chúa tể của phương Đông
Sẽ bừa tan Hoa Bắc, xé Hoa Trung
Đốt luôn cả Hoa Nam trong chớp nhoáng
Hỡi Tùng Tỉnh tên cướp lùn ngạo mạn
Chương trình mi ba tháng đã xong chưa?
Chương trình mi giày đạp cả Trung Hoa
Mi lại tính đến bao giờ xong nhỉ?
Thấy chưa mi tất cả nguồn huyết khí
Khối tinh thần sắt đá của Trung Hoa
Quyết không lùi một bước, quyết không hòa
Hăng đánh bạt giặc thù, không gớm chết
Thấy chưa mi cả Trung Hoa đoàn kết
Đã xô nhào mộng ác của loài mi
Đã đào sâu ngăn cản bước mi đi
Một huyệt mả chôn loài mi tất cả

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Nov 25, 2017 8:45 pm

14 tháng 7

Tung ngục tù ra, tung ngục tù ra
Ai đâu giam cấm được hồn ta
Ai đâu giam cấm được lời ca
Thuở oanh liệt của muôn đời tắt nghỉ
Ta nhắm mắt để thời gian trên mí
Chở thuyền hồn lên những bến bờ qua
Bữa nay ta lại tới cắm thuyền ta
Giữa những tiếng reo hò dân nước Pháp

Tháng bảy nóng, bụi mờ và nắng ngập
Tất cả Paris nổi dậy tưng bừng
Không gian xanh dội tiếng hát vang lừng
Hồn cách mệnh đã châm ngòi thuốc nổ
Người hỗn loạn đổ xô ra đường phố
Vạn gia đình căm hận đạp lồng ra
Và lớn, và bé, đàn ông, đàn bà
Tất cả chiếm, mỗi người đôi khí giới
Anh hàng thịt vung con dao sáng chói
Người lính già quắc thước múa chuôi gươm
Và anh hàng giày quần áo rách tươm
Anh thợ dệt đang nằm sau cửa xưởng
Cùng trỗi dậy oai nghi như võ tướng
Giật thanh đao, khẩu súng nhảy ra ngoài
Những thằng con bé bỏng cũng giương oai
Phồng má thổi kèn vang sau gót bố
Những bà cụ tưởng không hề biết sợ
Và những nàng con gái dáng thơ ngây
Chạy lăng xăng bên những cỗ xe đầy
Kho thuốc đạn mà toán người hì hục
Đẩy nhanh lên hướng thành cao cửa ngục
Nơi muôn người vô tội rục nhừ xương
Nơi dung thân cả chế độ bạo cường
Giết giết sạch cả một bầy bạo chúa

Cửa ngục đổ, cả Paris rầm rộ
Kéo nhau về tràn ngập điện hoàng gia
Muôn cánh tay xây dựng cộng hòa
Xô xuống đất chiếc ngai vàng mục nát
Cùng lúc đó từ đồng xa tiếng hát
Tiếng hò reo vang dậy đất bùn lầy
Lời hoan hô của nước Pháp dân cày
Vang giọng sấm: "Chúng ta chào cách mệnh"
Toàn dân tộc, một loài chim trói cánh
Đang âm thầm náo nức khát không gian
Bỗng vươn lên trên chế độ điêu tàn
Nghe rạo rực trong tim đời mới dậy
Nghĩa bình đẳng, tự do và bác ái
Từ hôm nay chói lọi với ba màu
Ôi ngọn cờ dân chủ đẹp làm sao!
Ôi những sắc diệu huyền gây phấn khởi!

Dân tộc Pháp hỡi! Dân tộc Pháp hỡi!
Cho hồn ta theo hưởng phút vui điên
Ta muốn nghe tiếng hát dập ưu phiền
Ta muốn nhảy lên ngọn cờ dân chủ
Để ta trộn hồn ta trong sắc đỏ
Để đôi màu xanh trắng quấn làn da
Ta muốn bay ra ánh sáng bao la
Mà thịt vẫn nằm lì trong ngục tối
Hồn mi hỡi bao giờ ta thoát khỏi
Bastille này và những xích xiềng đây
Còn bao lâu mi hỡi bảo ta hay?

Đêm đang biến nghĩa là ngày đang dậy

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 26, 2017 12:48 am

Giờ quyết định

Không thể nữa, lưng chừng hay tính toán
Trọn đời ta rút gọn ở giờ này
Bão đã rốc thổi già trên biển loạn
Sống là đây mà chết cũng là đây

Không thể nữa, lơi chèo hay quay lái
Đằng sau kia còn bãi cát nào đâu
Chỉ ghê gớm núi chồm trên sóng dại
Chực quăng ta vào mỏm đá nhô đầu

Không thể nữa, cầu xin êm gió nước
Gió vô tri và nước cũng điên cuồng
Phật vẫn lặng như ngàn năm thủa trước
Và trời hay thiên chúa chỉ hư không

Không thể nữa, không bao giờ được nữa
Đoàn ghe ta chỉ sống ở trăm tay
Bão cố xé cho đoàn ta tan rã
Thì mau lên riết chặt mối ngàn dây

Xích sát lại, cập kề nhau vững chắc
Dẫu sóng tung hay gió quật thâm người
Da rét, mặc! Tả tơi quần áo, mặc!
Phải gắng lên mỗi đứa chúng mình ơi

Tay bình tĩnh cứ ghì ôm vững lái
Còn bao nhiêu cứ cắm cổ bơi chèo
Không một tiếng thở dài buông rã rượi
Không một lời để chán nản thầm gieo

Dầu phải chết một phần ta, cứ chết!
Không kêu ca, không tiếc hối than phiền
Quyết không để cả đoàn tan nát hết
Bạn thuyền ơi nỗ lực bơi chèo lên

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 26, 2017 3:47 pm

Dậy lên thanh niên

Hỡi những con khôn của giống nòi
Những chàng trai quý, gái yêu ơi
Bâng khuâng đứng trước đôi giòng nước
Chọn một giòng hay để nước trôi?

Hỡi những con khôn của giống nòi
Đã từng đau tự thuở trong nôi
Đã từng thấy mẹ lăn trong máu
Lệ đã chua cay ngấm nụ cười

Mẹ đã vì con khổ vạn đời
Hận thù đế quốc quyết không nguôi
Còn chi đâu nữa nuôi con lớn
Vú mẹ giờ đây cạn sữa rồi

Há để ai bênh vực lợi quyền
Dậy lên tất cả những thanh niên
Dậy lên hỡi những linh hồn thép
Dân tộc lưu đây vạn tập truyền

Phất ngọn cờ lên, tung bước lên
Với kho hùng khí của thanh niên
Vang lừng mặt trận rung trăm trống
Cách mạng quân ta cướp chính quyền

Cờ tự do bay rợp chiến đài
Bốn phương cờ đỏ rực tương lai
Dậy lên hỡi những linh hồn trẻ
Máu của con yêu nhuộm thắm đời

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Nov 26, 2017 8:46 pm

Tranh đấu

Tôi đã sống những ngày điên phẫn uất
Nhưng chưa hề một bữa như hôm nay
Tôi đã nghe ran nóng máu hăng say
Rung cơ thể khắp đầu tay ngọn tóc
Nhưng chưa biết có bao giờ lại mọc
Ở trong tôi một núi lửa hơi đầy
Thét vang trời ghê gớm như hôm nay

Tôi bước giữa một đoàn quân dũng mãnh
Tuy rất ít nhưng tinh thần cách mệnh
Đủ làm cho nó hóa một sư đoàn
Trán gân mo nhuộm tím máu căm hờn
Chân đánh nhịp vang một gian khám hẹp
Mà song kín, tường cao và cửa thép
Vẫn không ngăn tiếng thét của tâm hồn
Tôi sợ gì sức yếu với cô đơn
Lúc tay nắm thành những thanh chùy sắt
Đoàn quân nhỏ, một tinh thần thống nhất
Hai mươi lăm người chỉ một đầu thôi
Nghiến chặt răng và sủi bọt quanh môi
Rít lên những tiếng kêu dài ghê rợn:
"Đả đảo tra tấn! Đả đảo tra tấn!"
Những tiếng kêu từ đáy ruột dồn lên
Xé gan khô, cắt đứt những thanh huyền
Và mạch máu tưởng tuôn trào khóe mắt

Cần chi biết đây là gian khám chật
Hay thênh thang đất rộng của muôn người
Tôi chỉ gào và chỉ nhớ còn tôi
Tôi cố thét sao vẫn còn nhỏ quá!
Những tức tối, trời ơi, không thể hả
Như một con chó dại bỗng lên cơn
Tôi lồng lên, tôi cố hét to hơn
Để căm giận trút ào trong tiếng phổi
Tôi chẳng biết cũng không cần tự hỏi
Bao lâu rồi. Cho đến lúc tàn hơi
Cho đến khi cuống họng vỡ toang rồi
Và huyết quản đứt giòng, tim hộc máu
Tôi sẽ chết sau những giờ chiến đấu
Cần biết chi gươm súng của quân thù
Chĩa vào đầu cách mạng vẫn cao hô:
"Chống khủng bố! Chống khủng bố!"
Và giữa lúc những giày đinh man rợ
Dùi cao su và những ván dần lưng
Quăng mình theo chiến đấu với đoàn quân
Tôi ngạo nghễ với trăm dòng tư tưởng…

Trong đoàn thể đi tìm kho lực lượng
Phải, đây rồi, đang những phút nguy nan
Không gì hăng bằng sức một quân đoàn
Giương mắt chĩa vào quân thù ác độc
Những ánh lửa xanh le và hằn học
Hận trào lên khinh cái chết kề bên
Chỉ miên man theo ý nghĩ lưu truyền
Phải đạp đổ cường quyền quân đế quốc
Dù chăng nữa để hồi sinh dân tộc
Phải tan đầu, nát óc, ta cần chi?
Và tự hào, trong những phút đê mê
Tôi thấy cả một đoàn quân chiến thắng
Mà lũ khốn đang già tay đánh mắng
Vẫn than ôi, một lũ chó đê hèn!
Trong niềm vui nóng hổi bốc hơi men
Tôi vụt thấy một ảnh hình: Lê Chưởng
Đang quằn quại bỗng nghiêng tai sung sướng
Riết câm môi nhận cái chết không lời

Lúc ngoài kia dân chúng ở trăm nơi
Nghe tiếng réo hận thù vang mặt đất
Như đám cháy trong gió lồng rần rật
Muôn nghìn trái tim một ngọn lửa thiêng
Triển gân lên rung chuyển cả dây xiềng
Đồng đứng dậy đạp đầu quân khốn nạn

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 27, 2017 12:13 am

Năm xưa

Năm xưa tôi tới chốn này
Trông vời ngọn núi, đá xây thành trì
Băng ngàn lớp lớp mây đi
Gió lay từng trận, rừng cây sóng dồi

Rồi bỗng bao nhiêu mối hận sầu
Trong lòng tôi khoét vết thương sâu
Giữa miền địa ngục trần gian ấy
Ôi đã hy sinh biết mấy đầu

Tôi nhớ đàn anh tự thuở xưa
Thiết tha tuy chửa gặp bao giờ
Tôi hình dung những linh hồn ấy
Để tặng tình thương trong cõi mơ

Năm nay lại tới chốn này
Trông vời ngọn núi, đá xây thành trì
Băng ngàn lớp lớp mây đi
Gió lay từng trận, rừng cây sóng dồi

Xưa cũng trời đây, đất đá đây
Khách qua đường cũ cũng tôi rày
Cũng từng ấy cảnh chi đâu khác
Duy chỉ đời tôi đã đổi thay

Tôi thấy lòng tôi sao dửng dưng
Vô tâm như một khách quen đường
Những hình ảnh cũ treo lên đó
Song chẳng làm tôi khóc cảm thương

Có phải chi đâu gió bụi đời
Đã làm khô cạn suối tình tôi?
Phải đâu vì lệ không gieo nữa
Mà hận cừu chung đã dập rồi

Tôi khóc năm xưa những kiếp tù
Bởi đời tôi đã khổ chi đâu
Đứng ngoài đau khổ ta thường khổ
Hơn lúc vào trong cảnh khổ đau

Tôi của năm nay lại chốn này
Thân đày, xích sắt nặng còng tay
Trên đường theo dấu chân muôn bạn
Gót rỗ hằng quen dẫm bước gai

Đau đớn làm tôi hóa dạn dày
Như giòng sông giá buốt tê tay
Lòng không muốn khóc rên than nữa
Tôi chỉ cười thôi, ôi đắng cay!

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Nov 27, 2017 11:19 am

Con cá, chột nưa

Năm sáu ngày mệt xỉu
Thuốc làm khuây mấy điếu
Vài ba hớp nước trong
Suy nghĩ chuyện bao đồng
Vẫn không ngoài chuyện đói
Đầu sàn canh bốc khói
Chén cá nức mùi thơm
Lên họa với mùi cơm
Sao mà như cám dỗ
Muốn ngủ mà không ngủ
Cái bụng cứ nằn nì:
"Ăn đi, thôi ăn đi
Chết làm chi cho khổ!"
Nghe hắn thầm quyến rủ
Tôi đỏ mặt bừng tai:
"Im đi cái giọng mày
Tao thà cam chịu chết"
Hắn nằm im đỡ mệt
Rồi tha thiết van lơn:
"Đời mới hai mươi xuân
Chết làm chi cho khổ!"
Hắn nói to nói nhỏ
Kể lể chuyện đê hèn
Tôi vẫn cứ nằm yên
Hắn liền thay chiến thuật:
"Thôi thì thôi cứ vật
Nhưng phải ráng cầm hơi
Theo với bạn với đời
Cho đến ngày kết quả
Ăn đi vài con cá
Năm bảy cái chột nưa
Có ai biết ai ngờ
Thế vẫn tròn danh dự
Không can chi mà sợ
Có hôi miệng hôi mồm
Còn có nước khi hôm
Uống vô là sạch hết"
Lần này tôi thú thiệt
Lời hắn cũng hay hay
Lý sự cũng đủ đầy
Nghe ra chừng phải quá!
Ăn đi vài con cá
Năm bảy cái chột nưa
Có ai biết ai ngờ
Thế vẫn tròn danh dự
Nhưng mà tôi lưỡng lự
Suy nghĩ rồi lắc đầu
Đành không ai biết đâu
Vẫn không làm thế được
Từ khi chân dấn bước
Trên con đường đấu tranh
Tôi sẵn có trong mình
Đôi mắt thần: chủ nghĩa
Đã đứng trong đoàn thể
Bênh vực lợi quyền chung
Sống chết có nhau cùng
Không được xa hàng ngũ
Không thể gì quyến rủ
Mua bán được lương tâm
Danh dự của riêng thân
Là của chung đồng chí
Phải giữ gìn tỉ mỉ
Như tròng mắt con ngươi
Đến cạn máu tàn hơi
Không xa rời kỷ luật
Phải trải lòng chân thật
Không một nét quanh co
Không một bóng lờ mờ
Không một nhăn ám muội
Bụng nghe chừng biết tội
Từ đó hết nằn nì
Không dám thở than chi
Và tôi cười đắc thắng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 28, 2017 12:44 am

Đôi bạn

Một đêm tối không mưa mà gió lạnh
Thổi hiu hiu vào những chấn song dày
Tôi nằm rên, đói lắm, đã năm ngày
Đèn đợi tắt. Bỗng bên ngoài lặng lẽ
Có tiếng bước chân ai dặt dè nhẹ nhẹ
Rồi âm thầm hiện trước cửa xà lim
Một bóng đen. Người lính gác đi rình?
Tôi nghĩ thế và làm thinh chỉ ngó

Cái bóng sẽ nghiêng đầu qua cửa sổ
Rồi kêu vô bằng giọng cổ: "Tường ơi!"
Tiếng quen quen. À phải, bạn đây rồi
Tôi nhổm dậy tới gần se sẽ đáp:
"Bác đấy bác? Tường đây, mai lại gặp
Đêm lạnh rồi, cơ khổ bác mang tơi!"
Cái tơi gà xích lại ngó vào tôi
Rồi nức nở: "Tường ơi, anh đói lắm?
Tôi chỉ sợ qua đây đà quá chậm
Mất anh rồi tôi khổ biết bao nhiêu!"

Cả lòng tôi khi ấy rối trăm chiều
Tôi muốn nói một đôi lời an ủi
Nhưng lại sợ động lòng anh quá vội
Nên nghẹn ngào chỉ ấp úng: "Bác ơi!
Thôi bác đừng khóc nữa khổ lòng tôi!"
Người lính sẽ đưa tay chùi nước mắt
Tôi những tưởng nỗi lòng anh tạm tắt
Nhưng mà không, anh mếu máo: "Tường này!
Mới khi mai cụ sứ tuốt lên đây
Hắn nói rứa: Chết thì cho manh chiếu"
Rồi không đợi tôi phân trần anh hiểu
Người bạn già lại nức nở trong tơi
Biết làm sao ngăn cản được bằng lời
Tiếng khóc của chân tình đau đớn ấy
Tôi chỉ đợi cơn buồn anh dịu lại
Mới nên lời khuyên giải một vài câu:
"Bác đừng nên khóc nữa, đã chi đâu
Đói chỉ mới dăm ngày chưa đến liệt
Mà dẫu phải mai đây rồi sức kiệt
Anh em tôi có chết một đôi người
Chết đôi người nhưng để được ngày mai
Quyền lợi cướp giành lui cho kẻ sống
Thì chết đó có chi đâu là uổng
Dứt đời đi mà vẫn cứ yên lòng
Đời chúng ta còn lắm nỗi lao lung
Mà muốn sống phải xông vào cái chết
Phải tranh đấu đến kỳ cùng quyết liệt
Còn một giây, còn một chút tàn hơi
Là phải còn tranh đấu mãi không thôi
Lấy xương máu mà chọi cùng sắt lửa"

Người lính gác đứng im không khóc nữa
Chỉ nghẹn ngào kể lể với lòng tôi:
"Rồi anh em nếu chết một đôi người
Đau đớn thế tôi cầm sao nước mắt?"
Tôi chẳng nói chuồi tay qua cửa sắt
Và ngậm ngùi: "Bác cầm lấy tay cho"
Cái bàn tay lính riết cái tay tù
Đôi cơ thể ôi tưởng hòa trộn máu
Với tất cả bao nhiêu tình ngọc báu
Của đôi linh hồn khổ tối hôm nay
Phút đậm đà tôi sẽ kéo bàn tay
Dày dạn đó nghe chuyển đầy sức mạnh
Và cúi xuống hôn nồng trong tay lạnh

Rồi bâng khuâng đôi bạn dưới đêm mờ
Trông lên trời le lói ánh sao sa
Cùng im lặng để nghe lòng chung điệu

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Tue Nov 28, 2017 11:14 am

Trăng trối

Từ thuở ấy quăng thân vào gió bụi
Đến hôm nay phút chết đã kề bên
Đến hôm nay kiệt sức tôi nằm rên
Trên ván lạnh không mảnh mền manh chiếu
Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là phải chịu tù đày
Là gươm kề cận cổ, súng kề tai
Là thân sống chỉ coi còn một nửa
Bao khổ ấy thôi cần chi nói nữa
Bạn đời ơi ta đã hiểu nhau rồi

Nếu mai đây có chết một thân tôi
Hai mươi tuổi tim đang dào dạt máu
Hai mươi tuổi hồn quay trong gió bão
Gân đang săn và thớ thịt căng da
Đời mặn nồng hứa hẹn biết bao hoa
Hai mươi tuổi mới qua vòng thơ bé
Dù phải chết, chết một đời trai trẻ
Liệm thân tàn bằng một mảnh chiếu con
Rồi chôn xương rục thối dưới chân cồn
Hay phơi xác cho một đàn quạ rỉa
Tôi chẳng tiếc chỉ cười trông mai mỉa
Bao nhiêu hình ảnh đó vẽ quanh tôi

Tiếc làm chi? Thế cũng đã sống rồi
Trường giông tố mấy năm trời vật lộn
Với cách mạng tôi chưa hề đùa bỡn
Và không hề dám chối một nguy nan
Dẫu bao nhiêu thành quả của thanh xuân
Tôi mới hái một đôi lần ít ỏi
Và bên bạn, chỉ là tên lính mới
Gót chân tơ chưa dày dạn phong trần
Tôi vẫn hằng tự nghĩ: Miễn quên thân
Dâng tất cả để tôn thờ chủ nghĩa
Thế cũng được, lựa chi nhiều tài trí
Mới là tên lính quý của đoàn quân
Và lòng vui, trí nhẹ đủ trăm phần
Tôi sẽ chết bình yên không hối hận
Tôi sẽ chết như bao nhiêu số phận
Nẻo đường xa đã mạnh dấn chân vào
Đã từng lăn trong máu dưới gươm trào
Thân đã nặng bởi bao gông xiềng xích
Tôi sẽ chết tuy chưa về tới đích
Nhưng cần chi, đã có bạn chung đời
Tung hoành trên mặt đất bốn phương trời
Trường giao chiến không một giờ phút lặng
Rồi chiến thắng sẽ về ta, chiến thắng
Và tương lai ta sẽ chiếm về ta
Trường đấu tranh là một bản hùng ca
Ta sẽ chết trong điệu đàn tranh đấu

Đây là tiếng, hỡi bạn đời yêu dấu
Của một người bạn nhỏ trước khi đi
Đây là lời trăng trối để chia ly
Hãy đón nó, bạn đời ơi, đón nó
Đường tranh đấu không một giờ thoái bộ
Sống đã vì cách mạng, anh em ta
Chết cũng vì cách mạng, chẳng phiền hà
Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng
Lòng khỏe nhẹ anh dân quê sung sướng
Ngửa mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành
Và trong mơ thơm ngát lúa đồng xanh
Vui nhẹ đến trên môi cười hy vọng

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Dec 02, 2017 3:06 pm

Châu Ro

Châu Ro ơi xa rừng quê núi cũ
Tù nơi đây buồn lắm phải không anh?
Người Thượng già đương mải ngó xa xanh
Với đôi mắt dại đờ trong tuyệt vọng
Bỗng quay lại cơ chừng nghe xúc động
Cả một lòng thương nhớ dưới chiều đi
Anh nhìn tôi, đau đớn rồi thầm thì:
"Tôi nhớ lắm, chui cha, tôi nhớ lắm!"

Ôi tiếng nhớ sao mà nghe buồn thảm
Nó kéo dài như một tiếng dê kêu
Lạc bầy đi ngơ ngác dưới sương chiều
Tôi để lặng nghe nỗi lòng đau khổ
Của anh bạn trong khi sầu não đó
Kể bên tai bằng một giọng rừng non:
"Mấy năm rồi xa cái vợ cái con
Tôi nhớ lắm! Nhớ cái nhà cái cửa
Nhớ cái rẫy nhiều khoai nhiều bắp lúa
Nhớ con bò to, nhớ mấy con heo
Không biết còn hay ông bắt chết queo
Để con đói với vợ nghèo trong núi"

Rồi bỗng lặng trầm ngâm anh rã rượi
Há hốc mồm như để gió rừng xa
Của quê hương đem lại chút hơi nhà
Và dưới bóng mày đen, trong hộc tối
Như hang đá chiều hôm dày khí núi
Đọng sương mờ trên đôi mắt chứa chan
Bao nhớ nhung thờ thẫn ngó lên ngàn
Anh không khóc nhưng vì đâu chẳng biết
Có lẽ bởi bao nhiêu điều nhớ tiếc
Trong lòng anh hun lại khối căm hờn
Những bàn tay độc ác đã chia tan
Tổ yên ấm trên đầu ngàn ngọn núi
Tôi bỗng thấy chớp lòe lên dữ dội
Lửa thù trong đôi mắt tối chiều đông
Đôi vành môi thành một lưỡi dao cong
Anh nghiến chặt hai hàm răng lẩm bẩm:
"Đau cái bụng, ui chui cha, tức lắm!"

Và hồi lâu bên ngưỡng cửa song tù
Tôi còn nghe tiếng nói của Châu Ro:
"Đau cái bụng, ui chui cha, tức lắm!"

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Dec 02, 2017 5:25 pm

Đông

Đêm nay gió biển đông về
Mùa thu chừng đã tái tê đất trời
Non quanh chừng đã lạnh rồi
Rừng sâu run rẩy xa vời tiếng rung

Sân lao mấy cội vông đồng
Lá cành xao xác buồn đông não nề
Một mình nằm tựa đêm nghe
Lạnh lùng gió lọt vào khe cửa buồng

Mền không mà chiếu cũng không
Một mình trơ trọi giữa phòng xà lim
Nằm nghe mình chuyện với mình
Mênh mông nhớ bạn gởi tình trăm phương

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sat Dec 02, 2017 7:56 pm

Quyết hy sinh

Các anh chị bước lên đài gươm máy
Đầu sắp rơi mà môi vẫn cười tươi
Chỉ còn đây một giây sống nữa thôi
Mà mắt đó vẫn trông đời bình thản
Giữa lúc giặc hằm hằm tay lắp đạn
Anh hùng lên tấm ván vẫn hiên ngang
Vẫn oai nghi, như bao thuở, đường hoàng
Hơi chiến sĩ vẫn rền vang dõng dạc:
"Hỡi giặc Pháp tám mươi năm tội ác
Trên đầu bây. Sống thác ta cần chi
Giết ta đi, lũ khốn, giết ta đi
Máu ta thấm vào muôn lòng rên xiết
Bây sẽ thấy cả Việt Nam đoàn kết
Đứng phắt lên giết chết cả loài bây
Đứng phắt lên chặt đứt xích xiềng này
Một thây ngã, một trăm đầu xốc tới
Trăm đầu rụng thì muôn chân lính mới
Sẽ xông lên! Cờ phấp phới bay cao
Sẽ không rơi xuống đất một giây nào
Kèn xung trận kêu gào muôn chiến sĩ
Quyết chiến thắng hỡi đồng bào đồng chí
Nước Việt Nam độc lập..."
Ôi thương đau!
Lời chưa xong chiến sĩ đã rơi đầu
Các anh chị
Hãy ngàn năm yên nghỉ
Bao lời ngọc chúng tôi ghi xương tủy
Và xin thề trước bóng dáng thiêng liêng
Quyết hy sinh phá tan hết gông xiềng
Cho tổ quốc muôn muôn năm độc lập

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Sun Dec 03, 2017 4:14 pm

Bà má Hậu Giang

Trời Hậu Giang tù và dậy rúc
Phèng la kêu, trống giục vang đồng
Đường quê đỏ rực cờ hồng
Giáo gươm sáng đất, tầm vông nhọn trời
Quyết một trận quét đời nô lệ
Quăng máu xương phá bẻ xiềng gông
Hỡi ôi việc chửa thành công
Hôm nay máu chảy đỏ đồng Hậu Giang
Giặc lùng giặc đốt xóm làng
Xác xơ cây cỏ tan hoang cửa nhà
Một vùng trắng bãi tha ma
Lặng im không một tiếng gà gáy trưa
Có ai biết ai ngờ trong đó
Còn chơ vơ một ổ lều con
Đạn bom qua, hãy sống còn
Núp sau lưng rộng một hòn đá to
Có ai biết trong tro còn lửa
Một má già lần lữa không đi
Ở đây sóng gió bất kỳ
Má ơi má ở làm chi một mình?
Rừng một dải U Minh tối sớm
Má lom khom đi lượm củi khô
Ngày đêm củi chất bên lò
Ai hay má cất củi khô làm gì?
Hay má lẫn quên vì tuổi tác
Hay má liều một thác cho yên?

Bỗng đâu một buổi mai lên
Trên đường quê ấy qua miền nghĩa quân
Một toán quỷ rần rần rộ rộ
Mắt mèo hoang, mũi chó, râu dê
Súng trường nhọn hoắt lưỡi lê
Khét nồng khí chết tanh dề máu oan
Chúng rảo bước. Lính quan nện gót
Mắt nhìn quanh lục mót dạng người
Đồng không lạnh vắng im hơi
Chỉ đôi bóng quạ ngang trời loáng qua
Ách là! Thằng quan ba dừng bước
Rút ống nhòm và ngước mắt nheo
Xa xa sau lớp nhà xiêu
Một tia khói nhỏ ngoằn ngoèo bay lên
Hắn khoái trá cười điên sằng sặc
Nhe hàm răng sáng quắc như gươm
Vẫy tay lũ tớ gườm gườm
Như bầy chó đói chực chồm miếng ăn
Rồi lặng lặng bước chân hùm sói
Tiến dần lên tia khói, vây quanh
Má già trong túp lều tranh
Ngồi bên bếp lửa đun cành củi khô
Một mình má một nồi to
Cơm vừa chín tới, vùi tro, má cười...

Chết! Có tiếng gì rơi sột soạt?
Má già run, trán toát mồ hôi
Chạy đâu? Thôi chết, chết rồi!
Gót giày đâu đã đạp rơi liếp mành
Một thằng cướp mắt xanh mũi lõ
Đốc gươm dài tuốt vỏ cầm tay
Rung rinh bậc cửa tre gầy
Nghênh ngang một ống chân đầy lối đi
Hắn rướn cổ giương mi trợn mắt
Như hổ mang chợt bắt được mồi
Trừng trừng trông ngược trông xuôi
Trông vào bếp lửa một nồi cơm to
Hắn rống hét: "Con bò cái chết
Một mình mày ăn hết này sao?
Đừng hòng che mắt được tao
Khai mau, du kích ra vào nơi đâu?
Khai mau, tao chém mất đầu"
Má già lẩy bẩy như tàu chuối khô
Má ngã xuống bên lò bếp đỏ
Thằng giặc kia đứng ngó trừng trừng
Má già nhắm mắt rưng rưng:
"Các con ơi ở trong rừng U Minh
Má có chết, một mình má chết
Cho các con trừ hết quân Tây"
Thằng kia bỗng giậm gót giày
Đạp lên đầu má: "Mẹ mày, nói không?"
Lưỡi gươm lạnh toát kề hông
"Các con ơi! Má quyết không khai nào!"
Sức đâu như ngọn sóng trào
Má già đứng dậy ngó vào thằng Tây
Má hét lớn: "Tụi bây đồ chó!
Cướp nước tao, cắt cổ dân tao
Tao già không sức cầm dao
Giết bây có các con tao trăm vùng
Con tao gan dạ anh hùng
Như rừng đước mạnh như rừng tràm thơm
Thân tao chết, dạ chẳng sờn"
Thương ôi lời má lưỡi gươm cắt rồi!
Một giòng máu đỏ lên trời
Má ơi con đã nghe lời má kêu
Nước non muôn quý ngàn yêu
Còn in bóng má sớm chiều Hậu Giang

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Admin on Mon Dec 04, 2017 4:58 pm

Dậy mà đi

Dậy mà đi! Dậy mà đi!
Đừng tiếc nữa, can chi mà tiếc mãi?
Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu
Thì đứng dậy, xoa tay và tự bảo
Chí còn đây, sức lực hãy còn đây
Lòng không nghèo tin tưởng ở tương lai
Chân có ngã thì đứng lên, lại bước
Thua ván này ta đem bày ván khác
Có can chi, miễn được cuộc sau cùng
Dậy mà đi, hy vọng sẽ thành công
Rút kinh nghiệm ở bao lần thất bại
Một lần ngã là một lần bớt dại
Để thêm khôn một chút nữa trong người
Dậy mà đi, hỡi bạn dân nghèo ơi

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 4662
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Tập thơ: Từ ấy

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3  Next

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết