Truyện dài: La Thông tảo bắc

Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Fri Mar 09, 2018 9:56 am

1.

Năm Trinh Quán thứ ba, Đường Thái Tôn định an ngôi báu, thiên hạ thâu về một mối, mưa thuận gió hòa, muôn dân lạc nghiệp. Ngày nọ vua lâm triều, bá quan đồng chầu chực, xảy thấy huỳnh môn quan quỳ tâu trước điện:

- Muôn tâu bệ hạ, có sứ Bắc Phiên xin vào yết kiến, hiện đang đứng hầu tại ngọ môn.

Đường Thái Tôn nghe tâu liền phán:

- Hãy cho hắn vào.

Huỳnh môn quan vâng chỉ lui ra. Bắc Phiên sứ thần vào, đầu đội mũ ô sa, mình mặc áo đỏ, mặt chằm vằm vác hất, râu đen dài lăng quăng, tay cầm lá sớ quỳ xuống tâu:

- Tôi, Bắc Phiên sứ thần Châu Cang đến chầu Nam trào thánh chúa, chúc bệ hạ sống lâu muôn tuổi. Nguyên tôi vâng lệnh Xích Bích Bửu Khương vương La Sào Hớn và nguyên soái Tô Xa Luân, đệ tờ biểu chương này kính dâng bệ hạ.

Châu Cang hai tay dâng sớ, thị thần tiếp lấy trải lên long án. Đường Thái Tôn xem qua, thấy đề bài thơ như vầy:

- Ta là Xích Bích Bửu Khương vương. Nghe nói Thái Tôn của nhà Đường. Lập đế ba năm dân tận oán. Đói nghèo trăm họ khóc thảm thương. Soán đoạt Tùy trào chưa kể tội. Tiếm quyền cha ruột mới vô lương. Sát huynh diệt đệ càng hung ác. Đức bạc ngôi cao khó đảm đương. Ta nay tuân ý trời hành đạo. Binh hùng tướng mạnh vượt biên cương. Đánh tới Trường An cầm ngụy chúa. Cứu độ dân lành khỏi tai ương.

Vua xem dứt, hơi giận tràn hông, đại nộ vỗ long án quở:

- Quân Bắc Phiên quá ư vô lễ, dám khinh khi quả nhân thái thậm. Võ đao quân! Mau kéo sứ thần ra ngọ môn chém đầu răn chúng.

Võ đao quân nghe lệnh dạ vang một tiếng, áp đến quyết ra tay. Châu Cang kinh hồn mất vía, la hoảng lên:

- Xin bệ hạ rộng dung cho ngu thần còn chút mạng, sớ này của Xích Bích Bửu Khương vương chớ chẳng phải của tôi. Mong bệ hạ mở lượng hải hà tha thứ, tôi đội ơn vạn bội.

Bá quan văn võ đều không hiểu việc chi, Từ Mậu Công mới bước ra quỳ xuống tâu:

- Muôn tâu bệ hạ, chẳng hay Xích Bích Bửu Khương vương dâng sớ nói chuyện chi khiến bệ hạ giận dữ như vậy?

Vua cầm lá sớ đưa cho Từ Mậu Công:

- Quân sư xem qua thời rõ.

Từ Mậu Công tiếp lãnh, xem xong rồi tâu:

- Cứ theo lời lẽ trong này, đây là chiến thơ chứ không phải sớ. Nếu bệ hạ dạy chém sứ, chúng nó sẽ khinh mình nhát sợ. Chi bằng tha nó về báo tin cho mau là hay hơn.

Vua gật đầu khen phải, phán dạy võ đao quân cắt tai sứ thần mà thôi. Võ đao quân đắc lệnh rút gươm bước đến thẻo hai tai Châu Cang trụi lủi, máu chảy ròng ròng. Châu Cang đau quá la khóc vang rần. Đường Thái Tôn chỉ mặt Châu Cang nạt lớn:

- Mi về bảo Xích Bích Bửu Khương vương rửa sạch cổ đợi ta kéo đại binh đến thâu thủ cấp.

Châu Cang cúi đầu lạy tạ, lui ra ngọ môn, lên ngựa tót về Bắc Phiên một nước. Châu Cang lui rồi, vua mới phán hỏi Từ Mậu Công:

- Bắc Phiên hạ chiến thơ khiêu khích, chẳng hay quân sư tính lẽ nào?

Từ Mậu Công tâu:

- Thường chỉ có nước lớn phạt nước nhỏ, chưa thấy nước nhỏ khiêu khích nước lớn bao giờ. Nay Bắc Phiên dám trái lẽ thường chắc đã chuẩn bị kỹ càng, vậy bệ hạ kíp mau phát binh tảo trừ cho dứt đường hậu hoạn.

Vua nghe qua mười phần đẹp ý, triệu Tần Thúc Bảo đến:

- Tần vương huynh, từ mai phải lo thao luyện nhân mã, nội trong nửa tháng hoàn thành đặng hưng binh tảo bắc.

Tần Thúc Bảo lãnh chỉ lui về, Từ Mậu Công lại tâu:

- Tướng Bắc Phiên hiện thời nhiều kẻ anh hùng, thường nhơn khó địch, cần bệ hạ ngự giá thân chinh mới đặng.

Đường Thái Tôn nói:

- Khi trước phụ vương còn trị vì, trẫm thường hay đi chinh phạt. Nay Bắc Phiên khích trẫm, vậy trẫm cũng nên thân chinh, một là cho chúng nó biết oai, hai nữa cho tướng sĩ hết lòng hết dạ.

Vua phán dứt lời liền cắt quan sai đi vận lương các sở, chở về triều cho kịp hạn kỳ nửa tháng. Kế đó bãi triều, chúa lui về dinh, tôi lui về phủ. Còn Tần Thúc Bảo lãnh chỉ rồi, sang ngày lập tức đến giáo trường lo thao luyện quân sĩ, chưa hết nửa tháng binh tướng tập dợt đã làu thông, bèn vào chầu tâu cùng thiên tử. Vua mới phán hỏi Từ Mậu Công:

- Từ quân sư định ngày nào khởi binh?

Từ Mậu Công tâu:

- Mai chính là ngày tốt thích hợp khởi binh.

Vua y lời, truyền dạy chư tướng về dinh điểm soạn, mai này xuất binh. Hôm sau, bá quan vào triều chầu chực. Vua phong Tần Thúc Bảo làm Tảo Bắc đại nguyên soái, ban cho ba chung ngự tửu. Tần Thúc Bảo uống rồi lạy tạ lui ra, thẳng tới giáo trường. Khi gần đến nơi, chúng tướng lớn nhỏ mang khôi mặc giáp, xách thương vác búa, cầm kích đề đao, hăm hở kéo ra nghênh tiếp nguyên soái vào, rồi phân đứng hai hàng tả hữu hầu hạ. Tần Thúc Bảo ngồi trên trướng cao điểm tướng chia binh, phong Trình Giảo Kim làm tiên phuông, cấp cho một vạn binh mã, dặn:

- Hễ gặp sông bắc cầu, gặp núi mở đường, gặp rừng dọn nẻo. Đến biên giới Bắc Phiên, phải đóng trại chờ đại binh bổn soái đến mới giao phong, tướng nào vi lệnh sẽ xử theo quân pháp.

Trình Giảo Kim tuy tuổi quá lục tuần, tóc râu râm râm bạc phếu, mà sức lực tráng kiện như trẻ thành niên, nhanh nhẹn xách búa đồng, nhảy lên ngựa dẫn binh đi. Cùng lúc, Đường Thái Tôn giao cho điện hạ Lý Trị và thừa tướng Ngụy Trưng chưởng quản việc nước, rồi cùng quân sư Từ Mậu Công ra khỏi ngọ môn. Tần Thúc Bảo đón rước vào giáo trường bày đồ tế cờ, vua tự thân rót rượu cúng lễ. Xong, chúa tôi cùng ăn uống. Đúng giờ, Tần Thúc Bảo truyền nổ ba phát súng, dắt hai mươi vạn binh rần rộ rời Trường An, nhắm Bắc Phiên tấn phát. Bên Bắc Phiên, ải địa đầu là Bạch Lang quan giáp giới Nhạn Môn quan của Đường trào, tướng trấn thủ họ Lưu tên Phương hiệu Quốc Trinh, mình cao một trượng, lưng lớn mười vây, miệng rộng răng hô, mặt sần đen hắc, thiện nghệ cây xà mâu dài mười tám thước, mỗi khi thượng mã chiến chinh nhìn như Trương Phi tái thế. Ngày kia Lưu Quốc Trinh đang ngồi trong ải bàn luận việc quân gia, bỗng thấy thám tử chạy về báo:

- Thưa, chúng tôi thám thính, thấy vua Đường ngự giá thân chinh sang phạt nước mình, đem theo nhiều tướng giỏi, binh mã hai mươi vạn, Tần Thúc Bảo làm nguyên soái, Trình Giảo Kim đi tiên phuông hiện đã gần tới Nhạn Môn quan, nên chúng tôi lật đật chạy về phi báo.

Lưu Quốc Trinh vuốt râu coi mòi tự đắc:

- Thật có vua Đường đi nữa sao?

Thám tử thưa:

- Bẩm lão gia, chúng tôi dò xem thật chắc, nào dám nói sai.

Lưu Quốc Trinh cười ngất:

- Chúng nó kéo hai mươi vạn binh đặng hộ tống vua Đường nạp mạng đó.

Chư tướng thấy thế ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng hay lão gia mừng chuyện chi? Binh nó đông binh mình ít, lão gia chắc toàn thắng hay sao?

Lưu Quốc Trinh nói:

- Bởi chúng tướng chưa rõ. Chúa ta thấy bờ cõi Đại Đường rực rỡ như hoa, đẹp xinh tợ gấm, mới sai Châu Cang đem chiến thơ qua khiêu khích. Nếu nó không sang đánh, mình cũng chẳng biết làm sao, vì cử binh đến đó thì mình phải thất. May trời xui khiến, lùa hết chúa tôi nó một lượt vào lưới rập, ta chẳng vui mừng sao được.

Chúng tướng nói:

- Tuy chúa tôi chúng nó sang đây hết, nhưng lão gia chưa đánh trận nào, biết thắng bại làm sao mà sớm mừng cho được?

Lưu Quốc Trinh nói:

- Bởi các tướng chưa rõ nên tìm chuyện hỏi hoài. Bên Đường bấy lâu chỉ cậy nhờ Tần Thúc Bảo với Uất Trì Cung là tướng giỏi, còn bao nhiêu toàn lũ cáo bầy chồn, nhưng vì lầm tưởng bên ta không có tướng tài mới đem binh qua ăn hiếp. Chúng nó chẳng dè chúa ta hiện thời có biết bao trang anh dũng thì sợ chi hai tên Tần Thúc Bảo với Uất Trì Cung. Để chúng nó lủi đến đây, ta thộp bắt hết cho rồi.

Chúng tướng nghe qua thảy đều vui mừng hớn hở.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Fri Mar 09, 2018 10:01 am

2.

Trình Giảo Kim dẫn một vạn binh theo ngã Hà Bắc qua khỏi Nhạn Môn quan, đang đi rầm rộ bỗng thấy tiền quân trở lại báo:

- Phía trước đã gần Bạch Lang quan, xin lão gia liệu định.

Trình Giảo Kim truyền quân an dinh hạ trại, rồi dặn:

- Chúng bây hãy thám thính xem, hễ đại binh phía sau đến gần phải báo cho ta biết.

Quân sĩ đồng vâng lệnh. Ít ngày sau, đại binh đã đến, Trình Giảo Kim nghe quân báo lật đật ra nghinh tiếp:

- Phía trước là Bạch Lang quan, xin nguyên soái liệu định.

Tần Thúc Bảo nói:

- Chức tiên phuông là đầu dọc cả ba quân bốn trại, cần đánh trước một trận làm gương cho mọi người noi dấu.

Đường Thái Tôn nghe vậy liền phán:

- Này Tần vương huynh, chúng ta đường xa mới đến, sức còn mỏi mệt, nghỉ cho khỏe mai sáng hãy ra binh.

Tần Thúc Bảo nghe lời dồn binh nghỉ lại. Bên Bạch Lang quan, quân sĩ vào phi báo cho Lưu Quốc Trinh hay:

- Binh Đường đã đến đóng trại gần phía trước ải.

Lưu Quốc Trinh chẳng chút e sợ:

- Giỏi thay cho chúng nó, để chừng nào chúng đến khiêu chiến sẽ hay.

Quân sĩ thấy chủ tướng nói hơi sắt hơi đồng cũng vững lòng lo tuần canh kiên thủ. Ngày thứ, Tần Thúc Bảo thăng trướng hỏi:

- Hôm nay xuất binh, có tướng tài nào ra trận?

Tần Thúc bảo vừa dứt lời, Trình Giảo Kim ứng tiếng nói lớn:

- Tôi xin lãnh mệnh.

Tần Thúc Bảo nói:

- Xuất chiến lần đầu cần trọn thắng. Tướng Bắc Phiên dữ lắm, ngươi đánh xuể chăng?

Trình Giảo Kim vốn tánh nhát, nghe nói tướng dữ thì thất kinh, sụt êm xuống làm thinh không dám đòi đi nữa. Uất Trì Cung thấy vậy bước ra thưa:

- Xin nguyên soái cho tôi xuất trận.

Tần Thúc Bảo cả mừng:

- Tướng quân đi chắc mười phần thủ thắng, song phải cẩn thận.

Uất Trì Cung đắc lệnh, đề thương lên ngựa, nổ súng kéo quân thẳng ra trước ải. Quân Bắc Phiên thấy Đường tướng kéo binh đến, hè một lượt bắn tên vãi như mưa. Uất Trì Cung chẳng sợ, vói tay ra sau lấy cây roi sắt rồi tay mặt cầm giáo, tay trái cầm roi hươi múa vo vo, bao nhiêu tên đều vẹt rơi xuống hết. Quân Bắc Phiên xem thế thất kinh, nói với nhau tăng lăng tíu líu. Uất Trì Cung xốc tới nạt:

- Quân chết xẻ, có Thái Tôn hoàng đế ngự giá thân chinh, hãy mau vào kéo cổ chủ tướng bây ra đây chịu chết.

Quân sĩ vào phi báo, Lưu Quốc Trinh liền mặc giáp mang khôi, hươi xà mâu lên ngựa dẫn chúng tướng ra thành, thấy Uất Trì Cung mặt đen như lọ, mũi lớn râu rìa, mặc giáp sắt màu than, cưỡi ngựa ô truy, đứng sừng sững một đống tối thui như núi. Uất Trì Cung nhìn Lưu Quốc Trinh cổ cao mày lửa, mặt xám răng hô, râu bó hàm lún phún, hình thù quái dị, mới chống giáo hỏi:

- Phiên tướng hãy mau báo tên họ ra rồi chịu chết.

Lưu Quốc Trinh nói:

- Ta là Lưu Quốc Trinh bộ hạ Tô nguyên soái, ngươi có biết cây xà mâu của ta lợi hại thế nào chưa mà nói phách?

Uất Trì Cung nói:

- Ngươi tài cán bực nào dám khoe khoang lớn lối. Hôm nay ta quyết đạp bằng hết thành quách của Phiên tặc mi đây.

Lưu Quốc Trinh hơi giận tràn hông, trợn mắt trợn mày hét lớn:

- Thằng lọ nồi vô danh tiểu tốt dám buông lời vô lễ, hãy mau xưng tên ra cho ta lấy thủ cấp.

Uất Trì Cung cười nói:

- Thằng quỷ sứ hãy lóng tai mà nghe cho rõ. Ta là Hắc quốc công Uất Trì Kính Đức đây.

Lưu Quốc Trinh bật cười:

- Uất Trì Cung đấy sao? Bấy lâu nghe danh cứ tưởng ba đầu sáu tay chi, nào dè là cục than hầm mà cũng khoe khoang cho rộn.

- Chớ nhiều lời, hãy nếm thử ngọn giáo của ta cho biết sức.

Uất Trì Cung đâm tới một giáo. Lưu Quốc Trinh liền cử xà mâu hất ra, chẳng dè sức giáo quá mạnh, cánh tay bị dần gần xuội, thất kinh chắc lưỡi khen:

- Cha chả, thằng này mạnh thiệt!

Uất Trì Cung đâm bồi tới. Lưu Quốc Trinh né khỏi, ráng sức đấu trên mười hiệp. Uất Trì Cung càng đánh càng hăng, Lưu Quốc Trinh càng ngày càng đuối, mệt thở không kịp, cứ lo thủ mãi mà quên công. Uất Trì Cung thấy vậy, rút roi sắt đánh ngang lưng địch. Lưu Quốc Trinh tránh sao cho khỏi, bị một roi hộc máu quăng xà mâu bại tẩu. Uất Trì Cung thúc ngựa đuổi theo. Lưu Quốc Trinh chạy về đến ải, quân sĩ trên thành thả điếu kiều xuống cứu kịp, rồi hè nhau bắn tên quăng đá như mưa. Uất Trì Cung thấy thế khó cướp thành bèn quay ngựa dẫn quân trở lại, vào thưa cùng Tần Thúc Bảo:

- Tướng trấn Bạch Lang quan là Lưu Quốc Trinh, bị tôi đánh một roi hộc máu chạy về bế ải.

Tần Thúc Bảo khen:

- Tướng quân thiệt đại tài! Nay thắng trận đầu, chắc trong ít ngày ta sẽ lấy đặng Bạch Lang quan.

Nói rồi truyền quân dọn tiệc khánh công đặng ngày mai tái chiến. Lưu Quốc Trinh về đến ải, cởi giáp ra, than:

- Uất Trì Cung thiệt dữ, đánh ta rêm nhức cả mình lại móp hết giáp.

Nói xong nằm xuống thở dài. Bỗng có một viên tiểu tướng mặt đen miệng rộng mày rậm tai lớn, tuổi độ mười chín, cao trên chín thước, từ trong trướng bước ra, hỏi:

- Cha chiến đấu thắng bại thế nào, sao nằm đây buồn bực?

Lưu Quốc Trinh nghe hỏi ngóc đầu lên nói:

- Cha ra trận hôm nay gặp Uất Trì Cung, bị nó đánh một roi hộc máu, thiếu chút nữa vong mạng đó con.

Lưu Bửu Lâm nghe qua giận lắm, bước tới trước mặt cha, thưa:

- Con xin xuất trận báo thù, lấy đầu Uất Trì Cung về nạp.

Lưu Quốc Trinh nói:

- Con tưởng đầu hắn dễ lấy lắm ư? Cha chinh chiến đã quen vẫn đánh không lại, huống hồ con còn thơ ấu sao đương địch nổi.

Lưu Bửu Lâm nói:

- Con nay đã mười chín tuổi, sức đang mạnh mẽ, bấy lâu tập binh thuần thục, đánh roi đánh giáo tinh thông, thua kém chi ai mà sợ.

Dứt lời liền lấy thiết giáp mặc vào, hươi roi sắt chạy băng ra trận. Lưu Quốc Trinh thất kinh lật đật nai nịt kéo binh theo, dặn:

- Con ra đó, hễ nghe giục trống thì xông tới, gióng mả thì lui về, chớ mê sa trận đồ bị thằng lọ nồi nuốt sống đa.

Lưu Bửu Lâm vâng lời, giục ngựa thẳng riết đến trước trại Đường kêu lớn:

- Bớ quân Đường hãy mau vào báo, có Lưu Bửu Lâm đến, bảo Uất Trì Cung kíp ra dâng thủ cấp.

Chúng quân nghe rõ liền phi báo Tần nguyên soái. Tần Thúc Bảo hỏi chư tướng:

- Uất Trì tướng quân vừa thắng Lưu Quốc Trinh, giờ con hắn tới khiêu chiến, có tướng nào ra bắt nó lập công?

Trình Giảo Kim bước ra thưa:

- Đến trận thứ nhì rồi, xin nguyên soái cho tôi xuất chiến, dẫu không thắng cũng chẳng hề chi.

Uất Trì Cung vội vã tiếp nói:

- Tiểu Phiên kêu đích danh tôi, tôi không ra chắc nó cười tôi sợ. Xin nguyên soái để tôi đi, trận thứ ba sẽ nhường Trình huynh.

Trình Giảo Kim giận nói:

- Lão khi tôi quá, trận thứ nhất đã giành, trận này cũng muốn cướp đoạt. Thiệt rất tham công, sẵn ấn tiên phuông đây hãy giựt luôn cho tiện, chớ tiên phuông gì mà cứ ủ trong dinh mãi.

Uất Trì Cung nói:

- Trình thiên tuế đừng phiền, bởi nó kêu tên tôi nên tôi cực chẳng đã phải ra hội chiến, chớ ham hố chi đâu. Nếu đắc thắng, công ấy sẽ nhượng lại thiên tuế, thiên tuế bằng lòng không?

Trình Giảo Kim khoát tay:

- Vậy để tôi theo lược trận, như có thất thế tôi đỡ thương cho.

Tần Thúc Bảo hạ lệnh cho đi. Hai tướng phát pháo điểm binh rầm rộ kéo ra. Nhìn Lưu Bửu Lâm mặt mũi đen sì, đầu đội mão sắt, mình mang giáp sắt, tay cầm roi sắt, bộ tướng giống hệt Uất Trì Cung, khiến Trình Giảo Kim cười ngất:

- Bớ Hắc quốc công, hãy mau đến nhận con của lão kìa.

Uất Trì Cung cười nói:

- Người giống người xin thiên tuế chớ có nói chơi.

Lúc ấy hai bên đều giục trống, Uất Trì Cung hươi giáo xốc tới đâm bừa, Lưu Bửu Lâm cử roi đỡ hất ra rồi hỏi:

- Ngươi là Uất Trì Cung?

Uất Trì Cung nói:

- Phải. Đã biết danh lão tướng, mi còn dám mời ra, bộ muốn tìm nẻo chết hả?

- Bởi mi đánh cha ta, nên ta kêu mi ra mà đáp lễ.

Lưu Bửu Lâm dứt lời liền giắt roi sắt vào lưng, truyền quân trao giáo. Uất Trì Cung cười nhạo:

- Cha mi còn bị ta đập cho hộc máu, sá chi thứ trẻ ranh nhà mi. Trước khi chết hãy thông tên họ cho ta biết.

Lưu Bửu Lâm cả giận:

- Ta là Lưu Bửu Lâm, tài lực ta Bạch Lang quan không ai địch nổi. Ngươi may mắn thắng được hùm già nên làm phách, giờ gặp cọp trẻ ắt bị nhai xương. Khá mau hạ mã quy hàng kẻo chẳng toàn tính mạng.

Uất Trì Cung múa giáo đâm vào mặt đối phương, Lưu Bửu Lâm gạt ra rồi đâm nhầu trở lại. Hai tướng một già một trẻ đánh nhau đến khi mặt trời gần lặn, cầm đồng trên sáu mươi hiệp. Lưu Bửu Lâm đỡ giáo Uất Trì Cung xong, la lên:

- Dừng tay lại.

Uất Trì Cung nói:

- Mi sợ rồi à?

Lưu Bửu Lâm nói:

- Chớ nói phách, ta cùng ngươi đánh giáo cả ngày đồng sức, bây giờ thử giản chơi.

Uất Trì Cung cười:

- Chà, bộ mi giỏi môn giản lắm sao, nhè sở trường của ông mà khích.

Hai bên đều trao giáo cho quân, đoạn rút roi đánh vùi, đánh thôi bụi bay mù mịt lửa chiếu sáng lòa, đánh đến tối mò vẫn không chịu nghỉ. Lưu Quốc Trinh thấy trời đã tối, sợ con mình sơ suất, liền truyền quân gióng mả thâu binh. Lưu Bửu Lâm nghe hiệu lệnh, nói:

- Uất Trì Cung, bữa nay đúng ra lấy đầu ngươi, ngặt vì cha ta đánh mả thâu quân, đành cho ngươi lui về sống thêm một đêm nữa đó.

Uất Trì Cung nói:

- Cha mi sợ mi chết mới kêu mi về, vậy ta đợi mai lấy đầu mi cũng được.

Dứt lời, hai bên đều thâu quân trở lại. Uất Trì Cung về dinh thưa với Tần nguyên soái:

- Thằng tiểu Phiên ấy võ nghệ cao cường, tôi ra hết tuyệt chiêu vẫn không hơn đặng.

Tần Thúc Bảo nói:

- Không dè bên Phiên cũng có tướng tài đến thế!

Uất Trì Cung nói:

- Xin nguyên soái chớ nhọc lòng lo, tôi quyết đem thủ cấp nó về đây dâng nạp.

Còn bên Bạch Lang quan, Lưu Bửu Lâm về thưa với Lưu Quốc Trinh:

- Uất Trì Cung giỏi thiệt, hôm nay con báo oán chưa xong, ngày mai phải cố sức hạ cho đặng nó.

Lưu Quốc Trinh nói:

- Giờ mới biết tài con thật nên trang dũng tướng, cha sánh không lại rồi. Con hãy ra sau ngơi nghỉ, đặng sang ngày tái chiến mà bắt tướng Đường.

Lưu Bửu Lâm vâng lời, lui ra sau nhà giải giáp. Mẹ Lưu Bửu Lâm là Mai phu nhân, lúc ấy ngồi trong phòng than khóc, hai bên thế nữ an ủi mãi không thôi. Lưu Bửu Lâm bước vào thấy mẹ đang tuôn tràn lệ phiền, bèn thẳng đến trước mặt, hỏi:

- Vì cớ nào mà hôm qua mẹ bỗng nhiên phát buồn rầu, hôm nay lại bực mình than khóc, xin vui lòng tỏ cho con rõ với.

Mai phu nhân nói:

- Bữa nay con ra trận đánh với ai bên Đường?

Lưu Bửu Lâm thưa:

- Hôm nay con ra trận đánh với Đường tướng Uất Trì Cung, cái tên đã đánh cha hộc máu đó. Mặt nó đen như lọ, sức lực mạnh quá trâu, con đánh trọn ngày vẫn không hơn đặng.

Mai phu nhân nghe dứt càng than khóc mùi mẫn, lệ đào cuộn chảy như chan. Lưu Bửu Lâm thấy thế ngạc nhiên, vội hỏi:

- Việc chi làm mẹ khóc lóc quá như vậy, xin nói cho con biết, dầu khó khăn bậc nào con cũng ráng lo chu tất.

Mai phu nhân ngước mặt lên nhìn Lưu Bửu Lâm:

- Con ôi, chuyện này dù có nói rõ ra, chắc con lo cũng không tròn đặng. Hổm rày mẹ có việc sầu riêng, mà lũ a hoàn cứ theo khuyên giải hoài, làm mẹ càng thêm tủi…

Lưu Bửu Lâm nghe qua trợn mắt nạt lũ a hoàn:

- Mẹ ta đang buồn rầu, ai cầu chúng bây khuyên giải cho rầy tai vậy hử. Lui ra hết cho mau.

Lũ a hoàn thấy công tử thịnh nộ bèn sợ hãi kéo nhau đi hết. Bấy giờ Mai phu nhân mới lấy khăn lau nước mắt:

- Con ôi, trọn hai mươi năm mẹ vì con cam chịu điều uất ức, ráng nuôi con đến lúc trưởng thành nên vóc nên vai, con không lo báo oán trả cừu, lại bênh kẻ thù mà đánh cùng cha ruột.

Lưu Bửu Lâm ngơ ngẩn chẳng rõ ra sao bèn quỳ xuống thưa:

- Xin cắt nghĩa cho con được rõ, chớ mẹ nói tắt thế này sao con hiểu.

Mai phu nhân rơi lệ nói:

- Ngày nay con khôn lớn rồi, mẹ cũng nên thuật rõ điều cừu hận cho con biết, song báo cừu hay không tự nơi con, chớ thân mẹ giờ đã định xuống chốn diêm đài, chẳng còn lưu luyến cõi hồng trần này làm chi nữa. Hôm nay con ra trận đánh cùng ai, con có biết không?

Lưu Bửu Lâm nói:

- Con hôm nay ra trận đánh với Uất Trì Cung, khi nãy con đã thưa cùng mẹ rồi, sao bây giờ mẹ còn hỏi chi vậy?

Mai phu nhân nói:

- Bởi con không biết, Uất Trì Cung mới chính là cha ruột của con đó.

Lưu Bửu Lâm nghe nói thất kinh, lật đật hỏi:

- Vì sao như thế, xin mẹ giải thích tận tường cho con hiểu.

Mai phu nhân nói:

- Con vào lấy cây roi sắt đem ra đây.

Lưu Bửu Lâm vâng lời lấy roi sắt để trước mặt. Mai phu nhân nói:

- Roi này vốn có một cặp, cây nhỏ này là trống, còn cây lớn là mái thì cha con đang cầm. Con hãy xem qua mấy chữ dưới cán roi ắt tường chân giả.

Lưu Bửu Lâm cầm cán roi lên xem, thấy khắc mấy chữ Uất Trì Bửu Lâm. Mai phu nhân nói:

- Mẹ sợ nói sớm con sẽ nghi ngại không tin, nên trước tiên đưa ra vật chứng. Cha con xưa là thợ rèn ở huyện Ma Y bên Trung thổ. Thuở ấy vua Đường chiêu binh mãi mã đánh dẹp nhà Tùy, cha con tham chữ công danh quyết tới Thái Nguyên đầu quân. Mẹ đang có thai không tiện đi theo mới bảo cha con để lại vật làm tin, sau này hội ngộ. Cha con quý nhất cặp roi này, cây mái đã chạm hai chữ Kính Đức, nên khắc bốn chữ Uất Trì Bửu Lâm vào cây trống trao cho mẹ, dặn ngày sau sinh gái thì thôi, nếu sinh trai thì đặt tên theo đó. Cha con từ ấy biệt vô âm tín. Ít tháng sau, Lưu tặc kéo binh đánh phá xóm làng, bắt mẹ đem về ép duyên cầm sắc. Mẹ cũng muốn liều mình tử tiết, nhưng e tuyệt tự bên chồng, đành cam chịu nhục đặng sanh con ra nuôi nấng cho đến lớn khôn. Con ôi! Nếu con có thương mẹ mà tưởng tình cha, thì kíp lo việc phụ tử nhận nhau, giết kẻ cừu báo oán.

Bửu Lâm nghe xong như người say mới tỉnh, vùng la lớn lên rằng:

- Mẹ ôi, con là con bất hiếu, bênh kẻ đại cừu mà đánh với cha. Thôi để con đi chém đầu thằng Phiên cẩu này rồi lạy cha tạ tội.

Thấy con rút gươm chạy ra khỏi cửa, Mai phu nhân lật đật kêu lại:

- Bửu Lâm chớ nóng nảy. Chỗ Lưu tặc nhiều tướng giữ gìn, con cầm gươm vào ắt khó toàn mạng, chi bằng tính kế rồi hãy thi hành.

Bửu Lâm dừng chân lại hỏi:

- Chẳng hay mẹ tính kế chi?

Mai phu nhân nói:

- Mai con ra trận dụ cha con đến nơi vắng vẻ trần tỏ sự tình, rồi trá bại về phá nát cửa thành rước tướng Đường vào bắt sống cừu nhân, chừng ấy mặc lòng phân thây xẻ thịt. Kế ấy có ba điều lợi. Một là trả đặng cừu cho mẹ, hai là phụ tử đoàn viên, ba là lấy ải giúp cha con thăng thêm công trạng.

Bửu Lâm nói:

- Tuy kế ấy hay thật, nhưng làm sao con chịu thấu đêm nay.

Mai phu nhân nói:

- Thế thường dục tốc bất đạt, nếu con thương mẹ thì phải ráng chờ.

Bửu Lâm cực chẳng đã dẹp giận nuốt hờn lui ra. Trọn đêm ấy Bửu Lâm nằm lăn qua trở lại, thao thức mãi. Trời đông vừa rạng, Bửu Lâm vào phòng thưa với mẹ:

- Lát đây con ra trận, quyết dắt cha về đoạt ải tận sát cừu nhân.

Mai phu nhân nói:

- Con có đi thì phải cẩn thận mà làm, chớ lỗ mãng e lụy đến thân, cố ghi nhớ mấy điều hôm qua mẹ dặn.

Bửu Lâm vâng lời, đội khôi mang giáp, giắt roi sắt vào lưng, xách giáo xông ra phía trước. Lưu Quốc Trinh đang cùng chư tướng bàn luận việc binh cơ, thấy Bửu Lâm hăm hở bước ra liền hỏi:

- Sớm như vậy con đã chuẩn bị xuất trận à?

Bửu Lâm ráng dằn cơn giận đáp:

- Quyết báo thù, chặt đầu cừu nhân nội hôm nay, chẳng đợi bữa nào nữa hết.

Nói xong bỏ đi thắng ngựa. Lưu Quốc Trinh kêu quân sĩ lại dặn:

- Ta bệnh chưa lành nên phải tịnh dưỡng, vậy chúng bây ra đó xem, hễ thấy công tử thất thế thì mau gióng mả.

Quân sĩ vâng lệnh kéo nhau theo Bửu Lâm xuất trận. Bửu Lâm thót lên lưng ngựa hươi giáo giục riết qua dinh Đường, kêu lớn:

- Bớ quân sĩ nhà Đường, mau bảo lão Uất Trì ra đây chiến đấu với ta.

Quân sĩ lật đật vào báo lại. Tần nguyên soái nghe qua chưa kịp nói chi, Uất Trì Cung đã bước tới thưa:

- Bẩm nguyên soái, tôi có hứa với nó hôm nay quyết trận tử sanh, xin nguyên soái cho tôi đi kẻo nó khi rằng thất tín.

Tần nguyên soái nói:

- Được, nhưng tướng quân khá nên cẩn trọng.

Uất Trì Cung đề thương lên ngựa kéo binh xông ra:

- Thằng Phiên con, bộ chưa ghê tài lão tướng sao mà đòi đánh nữa?

Bửu Lâm làm thinh, giục ngựa xông tới đánh nhầu. Đánh chừng sáu hiệp, Bửu Lâm trở giáo nói lớn:

- Tướng già ngủ một đêm lại mạnh hơn tướng trẻ. Thôi ta chịu thua ngươi đó.

Dứt lời quay ngựa chạy tuốt vô rừng. Uất Trì Cung thúc ngựa đuổi riết theo:

- Đố mi trốn đâu cho khỏi tay ta.

Bửu Lâm chạy một hồi cách ải thật xa, liền quăng giáo nhảy xuống ngựa quỳ lạy:

- Cha đừng giết con.

Uất Trì Cung nói:

- Ta không giết đâu. Nếu ngươi có sợ thì đầu hàng, và mau về dâng ải đặng còn công lớn.

Bửu Lâm nói:

- Con đã nhìn cha mà cha không biết sao?

Uất Trì Cung nói:

- Ngươi nhìn lầm rồi, ta làm sao có con ở Phiên quốc.

Bửu Lâm nói:

- Chuyện cách đây mười chín năm, cha còn làm thợ rèn ở huyện Ma Y, mẹ con là Mai thị vừa có thai con thì cha đi đầu quân, lẽ nào cha quên phức?

Uất Trì Cung nghe nói sực nhớ lại:

- Phải phải. Khi ta đi đầu quân thì vợ ở nhà đang có thai, vậy ngươi hãy đưa tín vật cho ta tường chân giả.

Bửu Lâm rút cây roi trống dâng lên. Uất Trì Cung nhìn xem đã đúng, bèn nhảy xuống ngựa nắm tay Bửu Lâm:

- Trời khiến cha con gặp gỡ, thật là điều may mắn vô cùng. Khi trước cha đi đầu quân vừa được chữ công danh liền sai người về rước mẹ con mà không gặp, nay mẹ con mạnh giỏi thế nào và ai đem mẹ con về Bắc Phiên vậy?

Bửu Lâm thưa:

- Cha đi đầu quân rồi, mẹ ở nhà rất nghèo nàn cơ cực. Sau Lưu Quốc Trinh sang bắt mẹ con, mẹ cũng muốn tử tiết hủy mình, nhưng e tuyệt tự bên chồng, đành chịu nhục đặng nuôi con khôn lớn. Hôm nay mẹ bảo con ra trận nhìn cha, xin cha hãy tha tội cho mẹ con con.

Uất Trì Cung nghe qua mừng quá hỏi:

- Bây giờ làm sao gặp mẹ con?

Bửu Lâm nói:

- Mẹ có dặn khi nào gặp cha thì trá bại về mở cửa thành rước binh Đường vào, nội công ngoại kích bắt Quốc Trinh mà dâng ải.

Uất Trì Cung nói:

- Kế ấy rất hay. Vậy cha giả chạy, con cứ đuổi theo, đặng về dinh viện thêm binh tướng.

Uất Trì Cung dứt lời quay ngựa chạy tuốt về dinh, còn Bửu Lâm thì rượt theo diệu võ giương oai giả đò khiêu khích. Khi Uất Trì Cung vào đến dinh trung, mới thưa với Tần Thúc Bảo:

- Ải Bạch Lang chắc mười phần lấy đặng.

Tần Thúc Bảo cười:

- Giặc còn kêu réo ngoài cửa mà tướng quân nói lấy ải cái nổi gì?

Uất Trì Cung mỉm cười đem hết tự sự thuật lại rồi nói:

- Xin nguyên soái cho thêm binh giúp sức ắt toàn thắng thành công.

Tần Thúc Bảo y lời phát lịnh tiễn cho chư tướng. Chư tướng hăm hở đề thương lên ngựa theo Uất Trì Cung xông ra. Uất Trì Cung ra đến cửa dinh giả đò nạt vang:

- Thằng Phiên con tài chi dám đến đây phách lối, hôm nay ta quyết bắt sống cho đặng mi.

Rồi múa giáo tới đâm. Bửu Lâm cử thương rước đánh. Đánh chừng sáu bảy hiệp, thấy bên Đường xông tới năm viên tướng nữa, Bửu Lâm bèn đỡ giáo Uất Trì Cung ra:

- Có giỏi đánh sức một với ta, chớ đông quá thì ai đánh lại.

Uất Trì Cung nói:

- Tại khi nãy mi khiêu khích, bây giờ còn kiếm chuyện trách ai?

Nói rồi kêu năm tướng áp lại phủ vây. Bửu Lâm liền quay ngựa bỏ chạy. Uất Trì Cung cùng năm tướng kéo binh mã rượt theo. Khi Bửu Lâm về đến ải, quân sĩ lật đật mở cửa rước vào. Bửu Lâm vào rồi chuyển thần lực phá cửa ải ngả hết. Quân sĩ thất kinh hỏi:

- Công tử làm gì lạ vậy? Không sợ binh Đường ào vô đây sao?

Bửu Lâm chẳng nói chẳng rằng rút roi đánh quân Phiên ngã lăn nhào hết. Kế sáu tướng Đường áp tới, binh gia rầm rộ tràn vào như thủy triều, chiêng trống vang trời, tiếng reo dậy đất, chém giết binh tướng Bắc Phiên chết thôi vô số hằng hà. Lưu Quốc Trinh nghe báo biết Bửu Lâm đã phản, lật đật mang giáp lên ngựa kéo binh ra, vừa gặp cha con Uất Trì Cung, đánh chưa đầy một hiệp đã bị Uất Trì Cung quất một roi té nhào hộc máu, quân sĩ bắt trói ké hai tay tréo sau lưng. Bao nhiêu binh tướng của Lưu Quốc Trinh đều bị quân Đường giết thôi tận tuyệt, tiếng la tiếng khóc rùm dậy vang trời, máu chảy thây chồng như sông như núi. Khi bình định xong, Uất Trì Cung mới ngồi vào trong điện kêu Bửu Lâm mời Mai phu nhân đến. Bửu Lâm vâng lệnh vào phòng. Thấy Mai phu nhân mặt ủ mày châu khóc than thảm thiết, Bửu Lâm thưa:

- Xin mẹ hãy an lòng, cha con thâu đặng ải quan rồi, dạy vào mời mẹ ra gặp mặt.

Mai phu nhân nói:

- Cha con thâu đặng ải quan, song có bắt được cừu nhơn không vậy?

Bửu Lâm thưa:

- Nó đã bị trói bỏ nằm cù queo một đống phơi nắng ngoài sân.

Mai phu nhân nói:

- Con hãy dẫn nó vào đây rồi mẹ diện kiến cha con cũng không muộn.

Bửu Lâm vâng lệnh nắm cổ Lưu Quốc Trinh dẫn vào. Lưu Quốc Trinh vừa đi vừa than:

- Bởi dại dưỡng hổ nên ngày nay mới di họa.

Khi vào đến nơi Mai phu nhân điểm mặt Lưu Quốc Trinh mắng lớn:

- Mi là đồ khốn nạn, hại hư danh tiết của ta khiến miệng đời sỉ tiếu, bấy lâu chịu nhục ráng nuôi con khôn lớn, hôm nay lá rụng về cội, tội ác mi đáng xử trăm đao, chớ hòng than thở.

Dứt lời nói với Bửu Lâm:

- Con hãy bằm thây nó cho mẹ thấy nhãn tiền.

Bửu Lâm lập tức rút đao bằm thây kẻ thù như tương nát. Giết Lưu Quốc Trinh xong, Mai phu nhân mới bảo:

- Con mời cha vào đây cho mẹ nói chuyện.

Đợi Bửu Lâm lui ra rồi, Mai phu nhân khóc lớn:

- Bởi lang quân lo chữ công danh, để cho thiếp hư thân thất tiết, thế nên bây giờ liều mạng bạc, lưu luyến chi cõi trần mà chịu tiếng nhuốc nhơ. Lang quân ôi!

Mai phu nhân khóc than dứt lời, đập đầu vào tường tự sát. Thảm thương thay, đời người được mấy kẻ như vầy?

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Tue Mar 13, 2018 9:43 pm

3.

Uất Trì Cung thấy Bửu Lâm ra mời lấy làm mừng rỡ, lật đật theo vào phòng. Đến nơi, thấy Mai phu nhân bể đầu nằm chết trên vũng máu. Bửu Lâm khóc rống:

- Mẹ ôi, công dưỡng nuôi cực khổ, con chưa trả thảo đền ơn, hôm nay vừa gặp phụ thân lại lìa mẫu tử, thật đau đớn biết dường nào.

Uất Trì Cung cũng than khóc rơi lệ chứa chan. Bao nhiêu tướng sĩ đều sa nước mắt. Sau đó cha con Uất Trì Cung truyền quân tẩm liệm chôn cất, xong chọn tướng trấn ải, còn bao nhiêu trở về dinh Đường phục lệnh. Về đến nơi, Uất Trì Cung dắt Bửu Lâm vào thưa cùng Tần Thúc Bảo. Tần Thúc Bảo khen:

- Lấy đặng ải quan lại thêm tướng hùm, thật thánh thượng hữu phước vô cùng và công tướng quân lớn lắm.

Rồi cùng nhau bái yết Đường Thái Tôn tâu trước sau tự sự. Đường Thái Tôn cả đẹp phán:

- Nay trẫm may đặng cháu anh hùng, đường Bắc Phiên ngự điệt rõ thông dẫn binh rất tiện. Bao giờ đạp thành đoạt ải có công, trẫm sẽ định thấp cao mà phong chức.

Uất Trì Bửu Lâm y chỉ tạ ơn, sắp hàng đứng theo chư tướng. Tần Thúc Bảo truyền lệnh nhổ trại kéo vào Bạch Lang quan, coi xét lương hướng, thiết yến ăn mừng, định ở đó dưỡng sức ba ngày rồi thẳng đến ải thứ nhì Kim Linh quan mà thâu đoạt. Tướng trấn ải Kim Linh là Ngũ Quốc Long, mình cao vóc lớn, mặt xám râu hoe, cặp mắt thòi lòi, đầu to miệng rộng, tuy tướng tá dữ dằn như cọp mà lực tài thao lược tầm thường. Ngày kia Ngũ Quốc Long đang ở trong dinh, bỗng quân sĩ vào báo:

- Bẩm lão gia, hiện nay Đường chúa đem binh đánh bắc, đã giết Lưu Quốc Trinh thâu đặng Bạch Lang quan, có tàn binh thua chạy về đây, đang đứng chờ lệnh lão gia trước ải.

Ngũ Quốc Long kinh hoảng nói:

- Mau truyền chúng nó vào đây cho ta hỏi chuyện.

Quân sĩ vâng lệnh lui ra, giây lát tàn binh ải Bạch Lang vào quỳ lạy:

- Bẩm lão gia, tướng Đường mạnh hăng như cọp, trong nửa ngày đoạt phức Bạch Lang quan, sát hại binh ta hằng hà sa số, có lẽ chẳng bao lâu sẽ đến ải này.

Ngũ Quốc Long nghe qua rùng mình khiếp sợ, nói:

- Binh Đường mạnh mẽ như vậy làm sao ta cự nổi.

Liền sai quân đem rất nhiều gỗ đá lo kiên thủ thành trì, đồng thời phái người về Mộc Dương báo Bửu Khương vương biết. Tần Thúc Bảo dưỡng quân đủ ba ngày mới nổ ba tiếng súng, rầm rộ ra đi, chẳng mấy hôm đã đến gần Kim Linh quan. Đóng trại xong, Tần nguyên soái thăng trướng nhóm chư tướng lại hỏi:

- Có tướng nào dám đi lấy ải chăng?

Uất Trì Bửu Lâm thưa:

- Tôi mới đến chưa có công chi, xin nguyên soái cho tôi đi thâu ải này lập công chút ít.

Tần nguyên soái khen:

- Lời cháu nói rất phải! Đất Bắc Phiên cháu đã từng quen, chắc chiếm thành chẳng khó, nhưng phải cẩn thận chớ khinh địch quá.

Uất Trì Bửu Lâm lãnh lệnh đề thương lên ngựa dẫn binh xông ra, đến trước cửa ải kêu quân sĩ nói:

- Bớ quân giữ cửa, mau vào bảo Ngũ Quốc Long dâng ải đầu hàng, không thôi ta đạp thành thâu đoạt cũng như Bạch Lang quan vậy.

Quân sĩ lật đật vào phi báo. Ngũ Quốc Long liền đội khôi mặc giáp, đề đao lên ngựa, phát pháo dẫn binh ra, thấy Uất Trì Bửu Lâm không thèm hỏi chi hết, cứ hươi siêu đao xốc tới chém bừa. Uất Trì Bửu Lâm cử thương đón đỡ hất ra quá mạnh, làm siêu đao của Ngũ Quốc Long dội ngược, thiếu chút nữa xáng nhằm đầu. Ngũ Quốc Long hoảng kinh la lên:

- Không xong! Thằng dữ thiệt!

La vừa dứt tiếng, đã bị Uất Trì Bửu Lâm thưởng cho thương nữa nhào đầu xuống ngựa. Uất Trì Cung thấy con giết đặng tướng rồi liền xua binh ào đến cướp ải. Trình Giảo Kim và hai mươi chín vị tổng binh cũng xáp vào, gặp tướng chém tướng gặp binh giết binh, chết thây xếp lớp, kẻ cụt tay tìm đường trốn chạy, đứa đứt giò nằm đó khóc rên. Trình Giảo Kim đắc chí xách búa đồng chém tả chặt hữu tưng bừng, lưỡi đứt bảy mạng, sống đả ba thằng, quân Phiên thảy đều ghê mặt. Thâu ải xong rồi, chư tướng mới thỉnh Đường Thái Tôn nhập thành. Uất Trì Bửu Lâm vào thưa với Tần Thúc Bảo xin ghi công cho mình. Tần nguyên soái khen:

- Cháu thiệt anh hùng, giết tướng dường nháy mắt, lấy ải thể gió qua.

Đường Thái Tôn cũng khen:

- Không hổ con nhà tướng, tuổi đang trai muốn trội hơn cha.

Uất Trì Cung thấy vua khen tặng con mình thì khoái chí lắm, vội vã quỳ lạy tạ ơn. Tần Thúc Bảo truyền mở tiệc khao binh, nhổ cờ Bắc Phiên đổi cờ Đại Đường rực rỡ. Ngày thứ, Tần Thúc Bảo kéo quân trực chỉ Ngân Linh quan. Khi gần đến nơi, Tần Thúc Bảo dạy dừng binh đóng trại. Uất Trì Bửu Lâm bước ra thưa:

- Xin nguyên soái tạm đình, để tôi ra trận giết tướng đoạt ải rồi kéo binh vào luôn, như chẳng đặng sẽ an dinh cũng không muộn.

Tần Thúc Bảo nói:

- Nếu cháu tính như vậy thì ta sẽ đem binh theo tiếp ứng.

Uất Trì Bửu Lâm đắc lệnh, đề thương đến trước ải khiêu chiến. Đang chờ đợi ở ngoài, bỗng nghe súng nổ cửa thành mở toác, phía trong một tướng xông ra, mặt sậm râu hoe, đầu đội thiết khôi, tay cầm kim trượng. Uất Trì Bửu Lâm quát hỏi:

- Phiên tướng tên chi hãy thông cho ta rõ?

Phiên tướng nói:

- Ta là Vương Thiên Thọ chủ tướng ải Ngân Linh, ngươi chẳng nghe danh ta sao mà đến đây nạp mạng?

Uất Trì Bửu Lâm nói:

- Mi là Vương Thiên Thọ đó sao? Bấy lâu ta có nghe tiếng, nhưng tiếng là tiếng với Bắc Phiên, nay gặp ta hãy lãnh một thương cho biết.

Nói rồi đâm tới. Vương Thiên Thọ đưa gậy ra đỡ, đoạn đánh trả lại ngay. Uất Trì Bửu Lâm gạt gậy bạt tuốt ra phía sau, rồi đẩy một giáo trúng ngay yết hầu, Vương Thiên Thọ nhào đầu xuống ngựa. Quân Phiên thấy chủ tướng chết, thất kinh trốn hết về Dã Mã quan. Tần Thúc Bảo kéo binh vào, thấy thành không trống lỏng chẳng có một ai, bèn rước Đường Thái Tôn nhập quan. Vua thấy Uất Trì Bửu Lâm một mình đoạt hai ải liền khen:

- Ngự điệt quả anh hùng, trẫm phong làm thống chế, sau này lập đặng công nữa sẽ gia thêm.

Nói xong, truyền thay đổi cờ hiệu và mở tiệc khao quân, nghỉ ngơi ba ngày rồi cất binh thẳng đến Dã Mã quan. Tại Mộc Dương, Xích Bích Bửu Khương vương La Sào Hớn đang ngự triều, xảy thấy quân vào báo:

- Binh Đường đã đoạt ải Ngân Linh, đang kéo sang ải Dã Mã.

La Sào Hớn cả kinh nói:

- Nếu vậy thì binh Đường rất mạnh, trong mấy ngày mà đoạt luôn ba ải. Bây giờ chư khanh tính thế nào đây?

Nguyên soái Tô Xa Luân bước ra quỳ xuống tâu:

- Xin bệ hạ yên lòng, để tôi dợt binh tuyển tướng, đánh cùng nó một trận là xong.

La Sào Hớn nói:

- Vậy nguyên soái hãy lo liệu mau mau, kẻo nó đến bên thành rồi trở tay không kịp.

Tô Xa Luân vâng lệnh lui về tập tướng dợt binh. Binh Đường khi đến gần ải Dã Mã, Tần Thúc Bảo truyền lệnh dừng binh hạ trại. Đường Thái Tôn mới hỏi Uất Trì Bửu Lâm:

- Ngự điệt một mình đoạt luôn hai ải, cớ sao đến đây lại chẳng ra binh đầu tiên?

Uất Trì Bửu Lâm tâu:

- Bởi tôi biết hai ải trước tướng giữ ải tầm thường nên mới dám công phá một mình, còn tướng giữ ải này đã có tài lại có phép tiên, tôi thật chẳng dám khoe khoang như trước.

Đường Thái Tôn nghe qua giật mình hỏi:

- Chẳng hay tướng ấy tên chi, dùng tiên thuật gì?

Uất Trì Bửu Lâm tâu:

- Tướng ấy tên Thiết Bảng đạo nhân, hay dùng cây thiết bảng bề dài một thước bề ngang nửa tấc, khi quăng lên không, miệng lâm râm ít câu thần chú, tức thì biến hóa ra muôn cây thiết bảng đánh vãi xuống, trúng ai chết nấy.

Đường Thái Tôn than:

- Nó có phép thần như vậy, biết bao giờ mới đoạt ải xong?

Từ Mậu Công tâu:

- Tên đó dùng tà thuật. Bệ hạ là chánh vị đế vương, tà thuật không hại đặng. Ngày mai cứ ra trận ắt thành công.

Uất Trì Bửu Lâm nghe vậy liền xin cho mình ngày mai xuất trận. Ngày thứ, Uất Trì Bửu Lâm nai nịt hẳn hòi, lên ngựa dẫn binh ra khiêu chiến. Uất Trì Cung nghe trong ải có tướng tài phép, sợ con mình sơ thất, bèn thưa với nguyên soái:

- Xin nguyên soái cho tôi theo ứng tiếp, kẻo ngồi trong trại không yên.

Tần Thúc Bảo nói:

- Như vậy càng hay, để bổn soái dắt chư tướng cùng tướng quân ra đó giúp sức cho cháu.

Nói rồi đứng dậy cùng chúng tướng kéo binh theo. Khi Uất Trì Bửu Lâm đi gần đến cửa ải, quân Phiên trên thành hè nhau bắn vãi tên xuống như mưa. Uất Trì Bửu Lâm hươi giáo gạt tên, nạt lớn:

- Đừng bắn nữa, mau vào kêu chủ tướng bây ra đây.

Quân sĩ y lời vào phi báo. Thiết Bảng đạo nhân cười ha hả:

- Bọn này không sợ chết nên mới dám tới đây, bộ tưởng lấy đặng ba ải là hay lắm rồi sao, lầm lũi ăn quen nạp mạng, để ta trổ tài cho chúng nó biết danh.

Dứt lời truyền quân thắng ngựa rồi hươi gươm phép thót lên yên, dứt ba tiếng súng nhất nhân nhất mã ra thành. Thấy đối phương mặt mâm râu đỏ mắt lộ đầu to mỏ dài mũi dẹp, mình mặc áo đen tay cầm gươm báu, Uất Trì Bửu Lâm liền xông tới. Đánh chừng ba hiệp, Thiết Bảng đạo nhân cự địch chẳng nổi, quày ngựa bỏ chạy. Uất Trì Bửu Lâm quất ngựa đuổi theo. Thiết Bảng đạo nhân lấy cây thiết bảng niệm chú quăng tuốt lên không. Uất Trì Bửu Lâm hoảng kinh la lớn:

- Không xong rồi! Không xong rồi! Chắc chết! Chắc chết!

Uất Trì Cung ở phía sau lược trận, thấy Thiết Bảng đạo nhân liệng phép giết con mình thì kinh hồn mất vía, giục ngựa hươi giáo xông riết tới quyết sanh tử đánh nhầu. Đang đắc chí phi phép rượt Uất Trì Bửu Lâm, nên Uất Trì Cung xông đến gần mới ngó thấy, Thiết Bảng đạo nhân giựt mình lật đật thâu thiết bảng lại đặng chống cự. Nhưng thâu chưa kịp đã bị Uất Trì Cung ôm ngang, Thiết Bảng đạo nhân thất kinh dẫy khỏi, nhào xuống đất độn thổ trốn mất. Cha con Uất Trì hiệp với chúng tướng kéo quân vào ải, bọn tiểu Phiên nhắm thế chẳng xong, hè nhau tháo chạy về Huỳnh Long quan. Tướng giữ ải Huỳnh Long là Đồ Lư công chúa, con gái thừa tướng Đồ Phong, vì làu thông binh thư đồ trận, rành việc khiển tướng điều binh, nhan sắc tuyệt vời, võ nghệ thuần thục, nên vua Bắc Phiên thương lắm nhận làm nghĩa nữ. Ngày kia công chúa ngồi trong thành, bỗng thế nữ vào thưa:

- Có binh ở ải Dã Mã kéo về xin vào yết kiến.

Đồ Lư công chúa cho vào, quân Dã Mã làm lễ rồi thưa:

- Binh Đường đã đoạt thành Dã Mã đánh chủ tướng tiêu ma, chắc nay mai sẽ kéo đến ải Huỳnh Long này đó.

Đồ Lư công chúa nghe qua kinh sợ, ngồi thở dài than:

- Khi trước nghe binh Đường lấy ải Bạch Lang cũng chưa lấy chi làm sợ, nào nhè một ngày một kíp tới như tét trúc chẻ tre. Nước mình đầu đuôi có năm ải mà chúng nó đoạt hết bốn rồi, nếu để thất thủ ải Huỳnh Long thì Mộc Dương phải mất.

Các tướng nói:

- Binh Đường người đông thế mạnh, chúng ta đem quân chống cự chắc chắn thất bại, chỉ còn cách dụng kế đánh nó mới xong.

Đồ Lư công chúa suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

- Ta có một kế thắng địch dễ như trở bàn tay, chính là mở toác bốn cửa thành, bỏ đó kéo về Mộc Dương, đợi chúng nó vào sẽ tấn binh vây phủ, ắt bắt hết chúa tôi nhà Đường chẳng sót. Nhưng chư tướng phải giữ cho kín kẽ, chớ tiết lộ mà hư việc.

Chúng tướng nghe qua đều khen diệu kế, nội ngày ấy thúc quân gom lương thảo chở về Mộc Dương thành. Tần Thúc Bảo khi kéo quân đến gần Huỳnh Long quan, quân thám mã trở lại báo:

- Trên ải Huỳnh Long cờ xí rực rỡ, cửa thành thì mở toác, chẳng hiểu ý chi nên về bẩm lại.

Tần Thúc Bảo cười nói:

- Chư tướng chớ lầm tưởng nó sợ ta mà bỏ trốn, đây là kế trá đó. Chớ tham vào mà mắc, hãy sai một tướng đi quan sát thử coi.

Trình Giảo Kim nói:

- Nguyên soái chớ hồ nghi, rõ ràng nó thấy cháu tôi một mình đoạt luôn bốn ải nên sợ mà trốn mất. Huống chi chúng nó còn sợ oai danh tiên phuông Trình Giảo Kim này nữa.

Tần Thúc Bảo cười:

- Chỉ giỏi tài phách dóc, chẳng thấy thắng nổi ai.

Nói rồi truyền kéo quân vào ải. Vào đến nơi, Tần Thúc Bảo lệnh cha con Uất Trì ruồng khắp thành coi có phục binh không, mà chẳng thấy. Đường Thái Tôn mới hỏi Uất Trì Bửu Lâm:

- Phía trước là ải chi nữa vậy?

Uất Trì Bửu Lâm tâu:

- Phía trước là Mộc Dương thành, kinh đô Bắc Phiên, chứ không còn ải chi nữa hết.

Đường Thái Tôn cười:

- Ta nghe nói tướng Phiên giỏi lắm, nhưng xem lại tầm thường không bì nổi các khanh. Nay sắp đến kinh thành rồi, ráng ít ngày nữa thì xong việc.

Chúng tướng đồng thanh tâu:

- Đó là nhờ ơn trời và hồng phước của bệ hạ, chúng tôi nguyện ra sức bắt sống Phiên vương.

Đường Thái Tôn hoan hỷ vô cùng, truyền dọn yến tiệc thiết đãi. Tại Mộc Dương, Xích Bích Bửu Khương vương lâm trào, thừa tướng Đồ Phong, nguyên soái Tô Xa Luân và bá quan hầu hạ hai bên. Bửu Khương vương nói:

- Binh Đường đã gần tới ải Huỳnh Long, trẫm e công chúa khó lòng kiên thủ, vậy nguyên soái hãy sớm đem binh ra giúp.

Tô Xa Luân nói:

- Xin bệ hạ chớ lo, hễ tôi cử binh thì binh Đường sẽ lui hết.

Nói dứt lời bỗng thấy quân vào báo:

- Có công chúa đem binh về, còn đứng ngoài đợi lệnh.

Bửu Khương vương kinh hãi nói:

- Vì sao công chúa về đây? Ải Huỳnh Long bị binh Đường đoạt rồi ư?

Đồ Phong bước ra tâu:

- Xin cho công chúa vào hỏi qua mới tường cớ sự.

Bửu Khương vương y lời, triệu công chúa vào. Đồ Lư vào trước điện bái yết tung hô chúc câu vạn tuế. Bửu Khương vương phán hỏi:

- Binh Đường đã chiếm Huỳnh Long quan rồi sao?

Đồ Lư tâu:

- Binh Đường còn chưa đến.

Bửu Khương vương ngạc nhiên:

- Binh Đường chưa đến sao con lại bỏ về, để giặc thừa cơ đoạt phức Huỳnh Long quan thì kinh đô này nguy mất.

Đồ Lư tâu:

- Bởi binh Đường đang thế mạnh, con ở giữ ải cũng khó chu toàn, chi bằng về đây dụng mưu mà bắt chúng nó.

Bửu Khương vương hỏi:

- Con có diệu kế chi?

Đồ Lư tâu:

- Con có một kế xin giải trình nhờ phụ vương quyết đoán. Nguyên cách kinh đô độ bốn mươi dặm có Hạ Lam sơn chu vi rộng rãi đồn binh rất tiện, ta dời hết quân và dân ra đó rồi mở toác bốn cửa thành, binh Đường vào ải Huỳnh Long đã dạn, tới đây chắc ăn quen xâm nhập hết vô, chừng ấy ta kéo binh lại phủ vây, lâu ngày tuyệt lương thì phải chết, cần chi đánh đập cho mất công.

Tô Xa Luân nói:

- Kế ấy rất hay, nhưng bên Đường thiếu chi kẻ mưu cao, nếu chúng nó biết thì ta liệu thế nào?

Đồ Lư nói:

- Điều đó có khó chi, nếu chúng nó không vào ắt phải đóng quân nơi phía bắc, chừng ấy nguyên soái làm như vầy… như vầy… lo gì chẳng thành công.

Tô Xa Luân khen:

- Tuyệt diệu! Công chúa quả là nữ Khổng Minh.

Bửu Khương vương cũng mừng rỡ phán:

- Kế ấy tuy hay nhưng phải tính gấp thời mới đặng.

Nói xong truyền chỉ dạy quân và dân kíp dời ra núi Hạ Lam. Bá tánh khắp thành đặng lệnh chẳng dám trể nãi, khuân vác đồ đạc cõng con dắt vợ ra đi. Bửu Khương vương cũng dẫn bá quan đi theo một lượt. Còn Tô Xa Luân lo sắp đặt mai phục, đợi binh Đường mắc kế sẽ ra tay.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Wed Mar 14, 2018 11:55 am

4.

Từ ải Huỳnh Long, binh Đường đi trọn ba ngày mới gần tới Mộc Dương thành, bỗng thấy quân thám mã chạy về báo:

- Thành Mộc Dương bỏ trống như Huỳnh Long vậy.

Tần Thúc Bảo bèn hỏi Từ Mậu Công:

- Bọn Phiên này làm nhiều điều lạ quá, xin quân sư coi thử có kế chi chăng?

Từ Mậu Công nói:

- Ấy là không thành kế đó, chúng nó muốn gạt ta vào thành đặng đem binh vây phủ tuyệt đường lương hướng của ta.

Trình Giảo Kim cười nói:

- Quân sư khéo nhiều chuyện thì thôi, kế mưu cái nỗi gì mấy thằng Phiên này á. Chẳng qua nó sợ mình mà trốn chui trốn nhủi, bữa hổm ở Huỳnh Long quan nếu tôi không đốc vô, chắc bữa nay vẫn ở đó giữ hầu cho nó. Bây giờ hãy vào thành đổi phức hiệu cờ, đặng ban sư về cho sớm.

Từ Mậu Công nạt:

- Ngươi chớ nhiều lời. Ta cấm vào thành, hãy đóng trại ở ngoài mà nghỉ.

Tướng lĩnh vâng lệnh hạ trại an dinh, qua tới canh ba xảy thấy quân vào phi báo:

- Phía nam có hai đạo binh áp đến, dùng tên lửa bắn đốt trại ta.

Đường Thái Tôn hoảng kinh lật đật dắt Từ Mậu Công và chúng tướng ra khỏi dinh, ngó thấy mấy trại đều phát hỏa, binh gia xao xuyến nhốn nháo hẳn lên. Từ Mậu Công nói:

- Mình mắc kế nó rồi, hãy mau hộ giá tháo ra.

Chúng tướng vâng lệnh, kẻ dọn đường người bảo giá nhưng thoát ra chẳng khỏi, bởi quân Phiên vây phủ rất dày, đèn đuốc sáng trời, tên bay rợp đất. Đường Thái Tôn thấy thế than dài:

- Quân sư ôi, tính sao bây giờ?

Từ Mậu Công rối ruột, túng thế phải truyền vào đỡ trong thành tránh mưa tên gió đạn. Quân sĩ nghe lệnh ùn ùn kéo rốc vào, chư tướng lo bảo giá theo sau. Vào thành xong, Từ Mậu Công dạy bế cửa rút điếu kiều lên hết. Đêm ấy trong thành lộn xộn gần sáng mới yên. Thất trận này quân Đường tử thương rất nhiều, còn Tô Xa Luân thấy mình cả thắng thì cười ngất:

- Mưu công chúa rất cao! Nay chúa tôi nhà Đường đã trúng kế, như chim bị ná như cá vào lờ, sớm muộn gì cũng bị ta bắt hết.

Nói rồi truyền quân vây kín bốn mặt thành. Rạng ngày Bửu Khương vương, Đồ Phong và công chúa Đồ Lư dẫn thêm hai mươi vạn binh đến. Trong thành, Đường Thái Tôn ngự ra điện, hai bên bá quan văn võ chầu chực. Từ Mậu Công than:

- Biết là mưu như vậy, nhưng túng thế phải vào đỡ chốn đây, để chúng nó phủ vây tuyệt nẻo vận lương, khiến toàn quân phải khốn.

Uất Trì Cung nói:

- Sao chúng ta chẳng lên mặt thành xem thử thế binh của giặc?

Đường Thái Tôn nói:

- Phải! Các khanh hãy theo ta.

Chúa tôi dắt nhau lên mặt thành, ngó xuống thấy binh Phiên đông nghịt, lắc đầu chắt lưỡi than:

- Trận này chắc chết!

Đường Thái Tôn sụ mặt âu sầu, các tướng cũng vô phương, đứng xem qua xem lại một hồi rồi kéo nhau trở xuống, ngồi nhìn nhau rầu rĩ. Ba ngày sau, chúa tôi đang cùng nhau luận kế, bỗng quân sĩ vào báo có tướng Phiên khiêu chiến. Đường Thái Tôn biến sắc than:

- Tần vương huynh a! Nay Phiên tướng phá thành, biết làm sao cho đặng?

Tần Thúc Bảo kiếm lời khuyên giải cho vua an lòng rồi lên mặt thành xem, thấy tướng Phiên hình thù quái dị, mặt đen láng như sơn, mắt tròn như lục lạc, cặp lông mày như chổi, hàm râu cọp xà nùi, mặt bào đỏ nịt giáp vàng, cỡi ngựa ô cầm búa lớn, sau lưng dắt bốn cây cờ nhỏ đề to mấy chữ: Hồng Bào đại lực sĩ Tô nguyên soái. Tô Xa Luân ở dưới lấy roi chỉ lên thành kêu lớn:

- Bớ lũ trên thành hãy nghe cho rõ, bởi nhà Đường ỷ mạnh cậy thế hiếp lân bang, ta chẳng đến Trung Nguyên bọn mi lại qua đây sanh sự. Nay ta đã lùa chúa tôi nhà mi vào chung một lưới, nếu muốn toàn sanh mau đem Lý Thế Dân dâng nạp quy hàng, bằng không ta phá thành lập tức.

Tần Thúc Bảo nhìn kỹ Tô Xa Luân rồi day qua nói với chư tướng:

- Các ông xem thằng tướng đó, hình dung thiệt quá quỷ sứ.

Trình Giảo Kim nói:

- Nó là đệ tử tôi đó, cho nên tay cũng xách búa đồng.

Chư tướng nghe qua cười rộ:

- Cái búa nó lớn bằng hai cái búa ông, gả này thật tướng hùm, chớ khinh khi mà mắc.

Tần Thúc Bảo nói:

- Từ hôm xuất sư đến nay tôi chưa đánh trận nào, vậy để tôi ra binh quyết đua tài cho rõ thấp cao.

Các tướng nói:

- Nguyên soái ra quân xin cho anh em chúng tôi theo giúp sức.

Tần Thúc Bảo nói:

- Theo làm chi cho bận bịu khó nổi xông pha, như các tướng có lòng thì hãy ở cửa thành lược trận.

Nói xong nai nịt lên yên, truyền quân nổ súng hạ điếu kiều, giục ngựa hươi thương ra trận. Bên kia Tô Xa Luân trông thấy liền nghênh búa hỏi:

- Ngươi tên họ là chi, mau xưng ra rồi chịu chết.

Tần Thúc Bảo nói:

- Ta là Tảo Bắc đại nguyên soái Tần Thúc Bảo đây.

Tô Xa Luân cười ngất nói:

- Ngươi là Tần Thúc Bảo đó sao? Bấy lâu cứ ngỡ danh tướng Đại Đường mặt thần mình cọp, giờ xem ra cũng tầm thường, thôi để ta thưởng cho một búa.

Nói rồi chém tới. Tần Thúc Bảo cử giáo đỡ ra:

- Khoan đã, cây giáo bổn soái không giết tướng vô danh, ngươi hãy thông tên họ rồi mới đánh.

Tô Xa Luân nói:

- Ta là đại nguyên soái Tô Xa Luân đây.

Tần Thúc Bảo nghe rồi hươi thương đâm nhầu. Tô Xa Luân cử búa đỡ ra. Hai ngựa giao kề đánh vùi rất dữ, thương đâm búa đỡ, búa đánh thương ngăn, một đàng là nguyên soái Đại Đường, một đàng là nguyên soái Bắc Phiên, đều gắng trổ tài lấy tiếng. Tần Thúc Bảo tuy là hổ tướng nhưng vì sức già, ráng đánh đến bốn chục hiệp thì ngăn đỡ cây búa Tô Xa Luân hết nổi, bèn quay ngựa chạy tuốt vào thành. Tô Xa Luân cười ngất:

- Tài lực như vậy cũng xưng là danh tướng soái gia.

Nói rồi giục ngựa đến bên thành khiêu chiến nữa. Quân Đường bế quan kiên thủ chẳng dám ló mặt ra hó hé. Tần Thúc Bảo ngồi buồn bực nín thinh. Uất Trì Bửu Lâm nói:

- Để tôi ra liều đánh với nó một phen, họa may thắng đặng chăng?

Uất Trì Cung trợn mắt nạt:

- Nguyên soái còn thắng nó không nổi, mi tài cán gì mà muốn ra nạp mạng.

Các tướng nói:

- Nó cứ khiêu chiến hoài, không lẽ chúng ta làm thinh mãi sao?

Tần Thúc Bảo nói:

- Thế yếu phải nhịn thôi.

Nói rồi truyền quân treo miễn chiến bài. Tô Xa Luân thấy vậy hạ nhục một hồi rồi thâu binh về. Đường Thái Tôn mười phần buồn bực, Từ quân sư hết kế, chư tướng cũng cùng phương, mỗi ngày ăn no rồi khoanh tay mà chịu, cứ như vậy suốt ba tháng trường. Ngày kia vua đang bàn luận cùng chúng tướng, bỗng quan giữ kho vào tâu:

- Lương thực đã tận mòn, khoảng chín ngày thì hết.

Đường Thái Tôn quay qua Từ Mậu Công:

- Lương thực gần hết rồi, quân sư tính mưu chi cứu lấy quân sĩ.

Từ Mậu Công lắc đầu:

- Tôi đã hết kế cùng phương, đành đến đâu hay đó.

Trình Giảo Kim nói:

- Nếu vậy chín ngày nữa sẽ chết đói cả thành sao?

Chúa tôi cúi đầu âu sầu rầu rĩ. Lụi hụi ít ngày sau, binh hết lương, ngựa hết cỏ, than van rên siết vang thành. Trình Giảo Kim nói với Từ Mậu Công:

- Nay nước đã tới trôn, quân sư luyện thuốc chống đói khỏi sợ điều chi, chớ tôi đây chắc là chết sớm.

Từ Mậu Công đang rối ruột, nghe Trình Giảo Kim nói cợt mình thì giận lắm:

- Cơ tuyệt diệt không lo còn nói nhảm.

Trình Giảo Kim xụ mặt làm thinh. Lúc chúa tôi đang than thở, bỗng nghe một tiếng sấm nổ vang như lở núi sụp non rung động cả thành trì, ai nấy đều kinh hồn mất vía. Kế thấy trên trời khói đen phủ xuống, phút chốc gió dậy ào ào, hóa ra một bầy dơi bay bổng lên không. Đường Thái Tôn lấy làm lạ mới hỏi Từ Mậu Công:

- Điềm chi vậy? Lành hay dữ đó?

Từ Mậu Công đánh tay coi rồi tâu:

- Bởi bệ hạ là chánh vị đế vương nên trời sai phi thử đem lương đến giúp.

Chư tướng nghe nói không tin hỏi:

- Lương ở đâu chẳng thấy mà quân sư nói là cho lương?

Từ Mậu Công cười:

- Thuở trước Tây Ngụy vương Lý Mật ở chẳng phân minh, mê Tiêu phi làm điều vô đạo, nên trời sai phi thử tha hết ba mươi vạn hộc lúa, đến ngày nay đem giúp cho bệ hạ. Chỉ cần đào dưới thềm xuống ba thước đất là có.

Vua y lời truyền quân đem cuốc xuổng ra đào, đào xuống ba thước đất quả thấy lúa lương vô số. Trình Giảo Kim hốt lên coi rồi nói:

- Lúa này rõ ràng đã lâu năm, đúng là của Lý Mật.

Từ Mậu Công truyền quân xúc lên hết gánh chứa vào kho rồi nói:

- Bao nhiêu lương này chỉ đủ trong một tháng, nếu không sớm tính kế giải vây, đợi ăn hết rồi ắt nguy khốn nữa.

Đường Thái Tôn hỏi:

- Vậy quân sư có kế chi chưa?

Từ Mậu Công nói:

- Xin bệ hạ viết chiếu sai người về nước viện binh thì xong.

Đường Thái Tôn nói:

- Quân sư khéo nói giỡn chơi, cả thành hiệp nhau còn phá vây không nổi, huống hồ một người tài chi về Trường An cho đặng?

Từ Mậu Công nói:

- Vậy mà có một người về xin binh cứu viện đặng. Chính là Lỗ quốc công Trình thiên tuế đó.

Đường Thái Tôn nghe qua thất kinh nói:

- Không đặng đâu. Trình vương huynh ra đó chắc bị Tô Xa Luân nó nhai xương. Xin quân sư hãy sai tướng khác.

Từ Mậu Công tâu:

- Tôi đã đoán quẻ, biết chỉ có Trình thiên tuế đi mới lọt, chớ sai tướng nào khác cũng chẳng được.

Đường Thái Tôn nói với Trình Giảo Kim:

- Từ quân sư đã tính như vậy, chẳng biết Trình vương huynh có vì trẫm mà ra sức chăng?

Trình Giảo Kim mồ hôi nhỏ giọt, tái ngắt mặt mày, tay chân run lẩy bẩy, khúm núm bước ra quỳ xuống tâu:

- Quân sư muốn hại tôi nên mới kêu ra kê đầu cho Tô Xa Luân chém. Xin bệ hạ xá tội, thật tôi chẳng dám đi.

Đường Thái tôn day qua Từ Mậu Công:

- Trẫm nhắm sức Trình vương huynh phá chẳng nổi trùng vây, quân sư tính lại coi, có khi lạc quẻ chăng?

Từ Mậu Công nói:

- Quẻ tôi chắc lắm. Trình thiên tuế thọ mạng rất dài, hôm nay ra đi gặp bao nhiêu hung hiểm cũng hóa lành hết. Nhớ ba năm trước chia binh đánh ba nẻo, Trình thiên tuế một mình lấy đặng Sơn Đông, còn đem binh qua Triết Giang giúp chúng tôi. Cứ theo chuyện đó thì Trình thiên tuế có dở chi đâu, xá gì một lũ Bắc Phiên mà phá ra không đặng.

Từ Mậu Công liếc mắt nháy Uất Trì Cung một cái. Uất Trì Cung hiểu ý bước lại vỗ vai Trình Giảo Kim:

- Trình thiên tuế xưa nay anh hùng vang danh khắp xứ, lẽ nào sợ lũ Bắc Phiên? Là đấng anh hùng phải trung quân ái quốc, thị tử như quy, nếu quân sư sai tôi thì tôi vỗ ngực đi liền, không hề thốt nửa lời phiền muộn.

Tần Thúc Bảo cũng đốc vô:

- Quân sư thuở nay đoán quẻ linh lắm, có đâu đi hại anh em. Trình thiên tuế hãy ráng sức một phen, kẻo người ta chê hổ đầu xà vĩ.

Trình Giảo Kim lắc đầu:

- Này ông quân sư, từ khi tôi kết nghĩa kim bằng cùng ông, nào có làm điều chi xích mích với ông đâu mà ông lại nỡ hại tôi, một hai ép uổng tôi nạp mình vào hang cọp. Còn chú lọ nồi nói phách đó, sao quân sư không giỏi sai đi?

Từ Mậu Công nói:

- Trình thiên tuế chưa rõ mới phân bì, bởi Uất Trì tướng quân đi mười phần chết chắc nên tôi nào dám sai. Đi mấy cuộc hiểm nguy cần phải chọn người phước tướng. Viện đặng binh đến cứu, tôi sẽ xin vua phong thiên tuế chức Tịnh Kiên vương.

Trình Giảo Kim hỏi:

- Tịnh Kiên vương là chức gì vậy?

Từ Mậu Công nói:

- Chức ấy lớn lắm, trên vua dưới mình hơn hết thảy bá quan.

Trình Giảo Kim nói:

- Như tôi sống chẳng nói làm gì, còn nếu bị quân Phiên nó thỉnh thì quân sư có tâu phong cho chức chi, tôi cũng đâu hưởng được.

Từ Mậu Công nói:

- Nếu thiên tuế chịu đi, đối với triều đình có công rất lớn, sống làm Tịnh Kiên vương, còn chết sẽ phong làm thổ địa.

Trình Giảo Kim nghĩ thầm:

- Thiệt mình kết nghĩa anh em với lão mũi trâu này rất ư vô ích, hễ có hoạn nạn là ép mình làm đao làm thớt. Ối! Mà dầu không đi, ở đây ráng ít ngày vẫn thành ma đói, chi bằng liều mình ra đó, rủi có chết cũng được phong làm thổ địa hưởng chè xôi no bụng.

Trình Giảo Kim nghĩ như vậy nên vuốt râu nói:

- Thôi, thấy ông ép quá, tôi cũng ráng làm gan xông lướt một phen.

Đường Thái Tôn mừng nói:

- Nếu Trình vương huynh ra sức trận này, trẫm thật đội ơn nghìn thuở.

Trình Giảo Kim nói:

- Nghĩ buồn cho số phận của tôi, từ khi nhận chức tiên phuông, lo đốn củi dọn truông bắc cầu cực khổ, xin đánh trận thứ nhất nguyên soái khi dở để cho lão Uất Trì, đến trận thứ nhì, thứ ba, thứ tư cũng về tuốt nơi tay cha con Kính Đức, té ra tôi cực mà chẳng lập đặng công chi. Nay tới ông nguyên soái bại suy, quân sư lại ép tôi đi cho chúng giết. Thân tôi mất nào có tiếc, song bệ hạ khi về đặng tới trào xin chớ quên lời hứa.

Vua gật đầu, viết chiếu và giao ấn nguyên nhung cho Trình Giảo Kim. Trình Giảo Kim nai nịt hẳn hòi, lãnh ấn và chiếu cột vào lưng với gói cơm khô, bước tới lạy vua, đoạn nói cùng Từ Mậu Công:

- Quân sư hãy lên lầu xem coi, hễ thấy quân Bắc Phiên ngả ngang ngả dọc, ấy là nó bị đốn ngã bởi ngọn búa của tôi, còn như ngó thấy im lìm là tôi đã thất cơ, hãy mau phong thổ địa, kẻo oan tánh mạng tôi nghe.

Từ Mậu Công nói:

- Tôi biết Lỗ quốc công là phước tướng, không hề chi đâu. Hãy ráng sức một phen, tôi quyết chẳng quên lời ước.

Trình Giảo Kim day qua nói với chư tướng:

- Các ông ở lại mạnh giỏi mà phò tá bệ hạ, tôi đi phen này chắc không mong gặp mặt nhau nữa rồi.

Chư tướng nghe nói quá thương, đồng vỗ về kiếm lời an ủi. Trình Giảo Kim xách búa lên ngựa ra cửa nam, vua dắt chư tướng theo đưa. Trình Giảo Kim vừa ra khỏi, thấy binh Phiên đông đúc lòng đã thất kinh, ngó lại cửa thành đóng kín càng thêm hoảng hốt, rùn mình khiếp sợ chẳng dám bước đi, nhớ tới Từ Mậu Công thì giận mắng lia mắng lịa. Bên kia quân Phiên đang canh, bỗng thấy một tướng đứng dưới thành mặt mày hơ hải nói láp dáp om sòm, bèn bàn tính với nhau:

- Chắc thằng đó đi viện binh, vậy đừng để nó sẩy qua mà có tội.

Nói rồi hè nhau rút tên bắn vãi như mưa. Trình Giảo Kim hoảng hồn chẳng biết tìm ngõ nào trốn tránh, túng thế phải hươi búa nạt lớn:

- Đừng bắn nữa, bộ tụi bây chưa biết cái búa của lão Trình sao? Ta đây quyết phá trùng vây về trào cứu viện, nhượng đường cho qua thì sống, bằng ngăn đón ta bửa nát đầu.

Dứt lời hươi búa xông lên chém nhầu chẳng kể đông tây không phân nam bắc. Quân Phiên chống cự không nổi té ngửa té nghiêng bể óc dập đầu kéo nhau bỏ chạy. Trình Giảo Kim thừa thế đánh riết khỏi vòng binh thứ nhất, đến vòng thứ nhì gặp tướng Phiên chận đánh. Lúc ấy quân Phiên đi báo Tô Xa Luân. Tô Xa Luân nghe báo hét vang, xách búa khai sơn ra trận. Trình Giảo Kim đang bị tướng Phiên đánh mệt thở khò khè, kế thấy Tô Xa Luân hươi búa đồng chém tới. Trình Giảo Kim hoảng hồn mất vía trật yên quăng búa té nhào. Xảy đâu gió dậy đùng đùng thổi Trình Giảo Kim bay mất. Tô Xa Luân ngạc nhiên hỏi các tướng:

- Có ai bắt đặng nó chăng?

Các tướng đáp:

- Chúng tôi thấy nó nhào xuống thì áp lại liền, nhưng không biết vì cớ nào mà người ngựa đều bay đâu mất hết.

Tô Xa Luân nói:

- Ta biết rồi, nó có phép địa hành nên độn thổ trốn đi. Chắc nó về nước viện binh, phải sai tướng tài ra trấn năm ải mới đặng.

Trình Giảo Kim bị gió cuốn đi tinh thần còn mê mẫn, tai nghe văng vẳng có tiếng gọi:

- Lỗ quốc công hãy tỉnh dậy.

Trình Giảo Kim mở mắt ra chẳng thấy dinh Phiên, coi lại mình đang nằm dưới cội cây giữa chốn đồng không trống trải, phía sau có một đạo nhân đứng mỉm cười. Trình Giảo Kim ngẫm nghĩ thất kinh, lồm cồm ngồi dậy hỏi:

- Diêm vương sai ông đến bắt hồn tôi ư?

Đạo nhân cười:

- Ta là người cứu thiên tuế ra khỏi vòng binh Phiên đó.

Trình Giảo Kim hỏi:

- Ông dùng phép chi cứu tôi vậy? Còn thành kia là thành nào?

Đạo nhân nói:

- Phép chi cứu đặng thì thôi, hãy mau về Trường An chọn người cứu giá, thành trì đó là ải Nhạn Môn.

Trình Giảo Kim mừng quá nói:

- Phải, phải, đúng là đất của nhà Đường. Tiên ông tên chi, ở núi nào, xin cho tôi biết để tạ ơn cứu mạng.

Đạo nhân nói:

- Tôi là Tạ Ánh Đăng đây.

Trình Giảo Kim mừng quýnh nói:

- Cơ khổ, vậy mà tôi nhận không ra. Năm xưa tự dưng chú trốn mất làm tôi kiếm tìm hết sức, nhớ nhau đôi lệ nhỏ sa tràn đượm đầy đà quá suối, nào ngờ nay gặp gỡ. Bấy lâu chú ở nơi nào, sao chẳng về hưởng chung phú quý vinh hoa? Lạ này hàm râu không bạc, da mặt không nhăn, còn xuân mơn mởn nữa.

Tạ Ánh Đăng nói:

- Lúc trước khi đến Giang Đô, gặp chú tôi đem về núi độ tu tiên, nay đã thành chánh quả.

Trình Giảo Kim nói:

- Hèn chi coi chú phong lưu quá, cho tôi theo tu với.

Tạ Ánh Đăng nói:

- Không đặng đâu. Tôi không phần phú quý nên mới lánh trần, còn anh số vinh hoa phải ráng trung cang giúp nước. Nay Đường chúa thọ khổn nguy nan sai anh về viện binh, anh bỏ đi tu thì lấy ai bảo giá?

Trình Giảo Kim nói:

- Không hề chi đâu, nếu tôi trốn biệt ắt họ tưởng chết, đã không bắt tội còn phong làm thổ địa nữa.

Tạ Ánh Đăng nói:

- Muốn tu tiên phải ăn chay trường ba năm mới đặng.

Trình Giảo Kim nghe qua lắc đầu le lưỡi:

- Ăn gì quá lẽ, chịu nhịn khát sao xong, giảm còn sáu tháng đặng không, xin nói qua cho biết?

Tạ Ánh Đăng nói:

- Giặc Phiên đuổi tới kìa, lo đánh rồi sẽ tính.

Trình Giảo Kim lật đật ngó phía sau, chẳng thấy binh Phiên đâu, ngoáy đầu lại Tạ Ánh Đăng đã hóa giông bay mất.

- Lạ đời! Không dè tiên mà cũng nói láo quá tay. Thôi, ta đố cái chức Tịnh Kiên vương chạy đâu cho khỏi.

Dứt lời cởi giáp, cất chiếu chỉ và ấn soái trong ống tay, thót lên ngựa qua khỏi Nhạn Môn quan. Trình Giảo Kim giục ngựa đi suốt ngày suốt đêm, gặp cảnh đẹp không xem, thấy chuyện vui không ngó, dầm sương dãi nắng lội suối qua đèo, sau mười hôm đã tới Trường An. Ngang qua chợ, Trình Giảo Kim thấy một người tuổi chừng mười tám, mình mặc áo đỏ, nước da ngăm ngăm, đi ngả tới ngả lui, giây lát vấp chân té nhào rồi lồm cồm trở dậy ngó quanh quất mắng:

- Giống gì đón đường ta, té một cái đau quá.

Rồi nhìn sang bên đường, thấy hòn đá lớn chừng sáu thước bề dài, hai thước bề ngang, ba thước bề cao, liền nói:

- Mày dám ngáng chân ta, ta vác mày về lót đường cho biết sức.

Trình Giảo Kim nghe nói nghĩ thầm:

- Thằng này nói phách quá, cục đá ước ngàn cân, mình cũng xê không nổi, bộ nó điên hay sao mà tính lếu như vậy.

Nghĩ rồi dừng ngựa đứng xem. Người ấy xăn áo vác hòn đá lên vai, đi không mệt chút nào. Thấy Trình Giảo Kim ngồi trên ngựa ngó mình, người ấy vùng hét lên:

- Lão già to gan, thấy công tử mà không xuống làm lễ hử?

Trình Giảo Kim cười nói:

- Mi con cái nhà ai mà xấc xược quá vậy? Gặp quan lớn đã không chào còn buông lời vô phép hỗn hào, láng cháng ta cầm tù đó.

Người ấy tức giận nói:

- Mi còn dám dối xưng quan lớn? Cha ta mới là quan lớn. Để ta liệng hòn đá này, mi có tài thì bắt, còn sức yếu chịu chết cho xong.

Dứt lời nâng hòn đá liệng nhầu làm con ngựa nhảy trớ lên hất Trình Giảo Kim té lăn cù. Trình Giảo Kim lồm cồm trở dậy nạt:

- Mày xưng là con quan sao gặp Lỗ quốc công mà không biết?

Người ấy dụi mắt nhìn lại, thấy đúng Trình Giảo Kim, lật đật quỳ xuống thưa:

- Cháu lỡ lầm lỗi một phen, xin bá phụ rộng lòng thứ tội.

Trình Giảo Kim hỏi:

- Cháu là con ai vậy?

Người ấy nói:

- Cháu là Đoàn Lâm, thân phụ cháu là Định quốc công Đoàn Chí Viễn đang phò vua dẹp bắc.

Trình Giảo Kim nói:

- Cháu là con trai Định quốc công sao? Thấy cháu còn thơ ngây bác không chấp nhất, mau trở dậy cho bác biểu nào, cháu uống rượu ở đâu mà say sưa quá đỗi vậy? Từ rày về sau chớ nhậu nhẹt sa đà như thế nữa, làm mất thể diện nhà quan.

Đoàn Lâm nói:

- Bữa nay vì vui với anh em nên quá chén. Còn bác bộ đã ban sư sao trở về đây?

Trình Giảo Kim nói:

- Ôi, phải được ban sư thì phước lắm! Số là chúa tôi cùng nhập Mộc Dương thành bị chúng vây, nên bác phải về đây viện tướng. Cháu hãy mau về sửa soạn thương giáp, sáng mai tham dự hội tỉ võ nơi giáo trường mà lãnh ấn soái đem binh cứu giá.

Đoàn Lâm hỏi:

- Còn cha cháu thế nào hả bác?

Trình Giảo Kim nói:

- Ông già cháu cũng bị chúng lùa vào rọ, nhưng may mạnh giỏi bình yên.

Đoàn Lâm cả mừng lật đật tuốt về chuẩn bị. Đoàn Lâm từ giã đi rồi, Trình Giảo Kim lên ngựa thẳng tới cung vua, quan huỳnh môn nghênh tiếp, hỏi:

- Có phải thánh thượng đã ban sư?

Trình Giảo Kim trả lời:

- Thôi thôi đừng hỏi, việc như lửa cháy mày, hãy mau thỉnh điện hạ ra đây xem chiếu chỉ.

Quan huỳnh môn nghe nói có chiếu chỉ liền dang tay nổi trống gióng chuông, giây lát bá quan tề tựu đông đúc. Điện hạ Lý Trị ra ngự điện, cho mời Lỗ quốc công vào. Trình Giảo Kim vào quỳ lạy:

- Tôi Trình Giảo Kim, chúc điện hạ sống lâu muôn tuổi.

Lý Trị nói:

- Xin lão vương bá đứng dậy, chẳng hay phụ vương tôi dẹp bắc thế nào?

Trình Giảo Kim tâu:

- Thánh thượng ra binh một hơi thâu liền năm ải, sau đến kinh đô Phiên quốc mắc kế không thành bị vây hãm tại Mộc Dương, nguyên soái xuất trận mấy lần đại bại, hiện giờ lương thực đã mòn nên một mình tôi giải phá trùng vây về chọn tướng tài cứu viện. Xin điện hạ hãy xem tường chiếu chỉ thì rõ trước sau.

Lý Trị quỳ xuống lãnh chỉ, xem xong nói:

- Nay phụ vương sai vương bá về chọn tướng anh hùng lãnh ấn nhị lộ nguyên nhung đem binh cứu viện. Chuyện này gấp lắm, chúng ta ngày mai đến giáo trường, hội anh tài tuyển lựa.

Bá quan đồng vâng lệnh, điện hạ bãi triều di giá vào cung. Trình Giảo Kim ra khỏi trào thẳng đến thăm các phủ thuật rõ việc chúa tôi bị vây và bảo chúng tiểu anh hùng sáng ngày tựu lại giáo trường tranh ấn soái. Lúc Trình Giảo Kim đến La phủ, có La An, La Phi, La Đức, La Xuân ra nghinh tiếp. Trình Giảo Kim nói:

- Đậu phu nhân có nhà không? Các ngươi hãy mau vào bẩm lại, nói ta xin ra mắt nhé.

La An vâng lệnh tuốt vô nhà trong, giây lát trở ra thưa:

- Bà tôi cho mời thiên tuế.

Trình Giảo Kim theo La An vào. Đậu phu nhân nói:

- Xin mời anh ngồi.

Trình Giảo Kim hỏi:

- Thím nó mạnh giỏi?

Đậu phu nhân nói:

- Nhờ ơn trời cũng đặng sức khoẻ, chẳng hay anh đi tảo bắc thắng bại thế nào?

Trình Giảo Kim nói:

- Năm ải đầu phá dễ như chẻ tre, nào ngờ tới Mộc Dương lại bị vây khổn. Chư tướng kẻ thì lưng mỏi gối chùn, người thì tuổi cao đầu bạc, không có ai đánh thắng Tô Xa Luân. Túng thế quá tôi phải bạo gan ráng sức phá trùng vây, về đây chọn chúng tiểu anh hùng ban ấn nhị lộ nguyên nhung đem binh cứu giá.

Đậu phu nhân thất kinh hỏi:

- Các con nhà vương tướng đều chọn hết hay sao?

Trình Giảo Kim nói:

- Phải.

Đậu phu nhân khóc lóc:

- Tôi vẫn biết con dòng cháu giống là rường cột nước nhà phải lo phò vua dựng nước, trước đền ơn ngọn rau tấc đất, sau đặng mão vàng đai ngọc vinh danh tổ phụ. Nhưng tôi nghĩ chồng tôi lúc trước tận trung báo quốc dẹp giặc phá thành, gan sắt chẳng mòn lòng son không lợt, bởi lầm mưu Tô tặc mới bỏ mạng chốn sa tràng, vậy mà cửu trùng không xét còn phong cừu nhân đến bậc quốc công, nỡ phụ tôi trung đem lòng yêu đứa nịnh, thiệt oan nọ bất minh thù kia chưa trả. Nay còn mỗi La Thông nối dòng lo bề hương lửa, tuổi thơ ngây tài nghệ chẳng bao nhiêu, việc chinh chiến chưa từng trải, nếu để nó lãnh binh cứu giá làm sao đương cự nổi tướng Phiên, rất đỗi anh hùng hào kiệt còn bị vây thay huống chi là nó. Xin anh thương tình tâu giúp, cha nó vì hết lòng với triều đình mà tử trận, duy sanh đặng một chút giống nòi là nó, nó sức trói gà không chặt đâu dám bì tướng hổ, nên đi cứu giá chẳng đặng, mong ơn vua tha tội.

Trình Giảo Kim nói:

- Lời thím phân rất phải, thôi để tôi tâu y như vậy, chắc thiên tử bỏ qua. Mà cháu nó đi đâu vắng chẳng thấy vào đây ra mắt?

Đậu phu nhân than dài một tiếng:

- Anh hỏi đến thằng khốn nạn ấy làm chi, kể từ ngày mấy vị vương huynh hộ giá tảo bắc, công tử mấy nhà kéo phe lập ra Tô đảng và Tần đảng, bữa nào cũng tới diễn võ trường dựng cờ vác giáo múa đao hươi thương xách kích đánh nhau rầm rầm như giặc, đánh vùi đến chiều tối thì về ăn cơm, sáng ngày đi đánh nữa.

Trình Giảo Kim hỏi:

- Tô đảng là ai? Còn Tần đảng là ai?

Đậu phu nhân nói:

- Tô đảng là hai đứa con của Tô tặc, hai đứa con của Đằng hiền sư và Thạch hiền sư. Tần đảng là con của Tần nguyên soái, con của anh, thằng chết bầm nhà này và hai anh em nhà họ Đoàn.

Trình Giảo Kim nghe rồi đắc chí cười nói:

- Để tôi làm cho Tần đảng mạnh như hùm, còn Tô đảng yếu như nai, tuy không trả đặng thù to, nhưng cũng trả được thù vặt.

Đậu phu nhân than:

- Tôi rầy con không đặng mà anh còn nói vậy, nó nghe được càng hung hăng. Xin anh đừng cho nó hay chuyện cứu giá mà sanh sự.

Trình Giảo Kim nói:

- Vậy tôi xin kiếu, kẻo cháu nó về gặp khó lòng giấu diếm.

Trình Giảo Kim liền từ giã Đậu phu nhân quay gót trở ra, khi đến nhà khách kêu đám người La An lại dặn:

- Chúng bây đừng nói với công tử có ta đến nghe chưa?

La An thưa:

- Chuyện ấy chúng tôi đã biết, xin thiên tuế chớ lo.

Trời cũng gần tối, Trình Giảo Kim lên ngựa về luôn Trình phủ. Về tới cửa đã thấy Bùi phu nhân ra nghênh tiếp. Hai vợ chồng đi thẳng vào dinh, Bùi phu nhân truyền bày tiệc giải lao. Hai vợ chồng ngồi ăn uống chén thù chén tạc chuyện vãn cùng nhau. Trình Giảo Kim hỏi:

- Thằng nhỏ đi đâu vắng vậy?

Bùi phu nhân nói:

- Ông còn hỏi nó làm chi. Nó là đứa hung hoang đảng tử, ngày nào cũng như ngày nấy, ăn no rồi tụ tam tụ ngũ đánh lộn tới tối mò mới về phủ, ở nhà tôi rầy la nó có đặng đâu.

Trình Giảo Kim cười nói:

- Con nhà tướng phải vậy chớ sao, cứ lo ăn no ngủ kĩ thì có ra gì đâu.

Lúc hai vợ chồng chuyện vãn, xảy nghe quân lính bẩm:

- Công tử đã về.

Quân lính bẩm dứt lời, Trình Thiết Ngưu đã vào tới. Trình Giảo Kim kêu con lại mắng:

- Đồ súc sanh cứ đi đánh lộn cả ngày làm phiền lòng mẹ mày lắm đó. Vậy chớ ta dạy mấy đường búa, mày ở nhà có tập dợt không?

Trình Thiết Ngưu nói:

- Cha đi rồi, tôi có ngày nào không tập võ. Tôi múa búa thần kinh quỷ khiếp chớ đâu phải tầm thường. Cha chẳng tin ra thử sức với tôi thì biết.

Trình Giảo Kim nạt:

- Đồ chết bầm, ta đã răn dạy nhiều phen, bảo đừng giống tánh ta ngang tàng lỗ mãng, sao mày không chịu bỏ vậy? Mày nói mày tập búa thuần thục rồi, hãy múa thử ta coi?

Trình Thiết Ngưu xách búa ra hươi, chém tả chặt hữu đỡ trước ngăn sau, múa riết một hồi chỉ thấy đường búa sáng ngời chớ không thấy dạng người, mưa sa không thấu, tên qua không lọt. Trình Giảo Kim lòng mừng phơi phới, khen:

- Con đi đường búa ấy cha đẹp dạ hết sức.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Tuy đường búa hay như vậy nhưng bữa nay rủi quá!

Trình Giảo Kim hỏi:

- Chuyện chi mà rủi?

Trình Thiết Ngưu nói:

- Bữa nay tôi bị thằng Tô Lân ra miếng Sư Tử Hí Cầu, tôi dùng thế Hạng Vương Cử Đỉnh xốc tới đánh đùa, nó xô tôi một cái té nhào, may không trặc cổ.

Trình Giảo Kim nói:

- Thứ đồ ngu làm ta mất danh tiếng, miếng Sư Tử Hí Cầu có gì khó phá. Ai biểu mày dùng thế Hạng Vương Cử Đỉnh, nó xô té bể đầu cũng đáng. Mày ra miếng Hắc Hổ Du Linh đánh vào chỗ nhược là nó chết tức thì. Mà thôi, đêm nay mày phải tập dợt cho thiệt tinh thông, đợi sáng ngày đến diễn võ trường đoạt ấn nhị lộ nguyên nhung, đi giải vây cứu chúa, giết giặc lập công.

Trình Thiết Ngưu mừng lắm:

- Tranh giành chi cho mệt, ngày mai đến đó cha cứ giao ấn soái cho tôi.

Trình Giảo Kim nói:

- Đừng có nói xàm, hễ ai giỏi hơn cứ theo lẽ công bằng mà chọn. Thôi mày đi ăn cơm đi.

Trình Thiết Ngưu nghe cha nói bắt đầu nổi đóa, đi tuốt ra nhà sau. Bên La phủ, La Thông vừa về đến đã xuống ngựa vào thưa với mẹ:

- Lúc ở diễn võ trường, nghe tin thiên tử bị vây khổn ngoài cõi bắc nên sai Trình bá phụ về viện binh, mấy nhà công tử đều phải đi cứu giá. Nay con về thưa cho mẹ rõ, sáng mai sẽ ra tài đoạt ấn nguyên nhung.

Đậu phu nhân nạt:

- Chớ nói bậy phạm vào tội chết. Từ khi bệ hạ ngự giá phạt bắc đến nay thường có tin lành về, trận nào cũng đắc thắng, sao con dám nói bệ hạ bị vây?

La Thông thưa:

- Chuyện này chắc lắm không phải tiếng đồn dối đâu, vì anh Tần Hoài Ngọc nói rất rõ ràng nên con mới tin.

Đậu phu nhân nói:

- Như vậy là thật rồi, nhưng người ta tuổi lớn và có cha bị vây, phải ráng hết sức cho tròn ngay vẹn thảo. Còn phận con, tuổi còn thơ tài lực tầm thường, thêm cha không có, bởi cớ ấy bệ hạ chê không đòi, nếu đòi sao Trịnh bá phụ không nói cho mẹ hay?

La Thông thưa:

- Tuy tuổi nhỏ song cây thương con hơn hết thảy, công tử nào chẳng kiên tài. Con đã quyết lập công, xin mẹ đừng ngăn cản.

La Thông thưa rồi lui vào hậu dinh. Đậu phu nhân rơi lệ dầm dề, kêu a hoàn đi đòi La An tới. La An vâng lệnh lập tức vào thưa:

- Chẳng hay bà đòi tôi có việc chi?

Đậu phu nhân nói:

- La An ngươi cũng rõ, cha chồng và chồng ta vì nước bỏ mình, duy còn một chút giống nòi là La Thông đó. Nay thiên tử bị Bắc Phiên vây phủ tại Mộc Dương thành nên sai Trình thiên tuế về đòi con chúng quan đi cứu giá. Ta nghĩ con ta còn thơ dại, hồi nãy đã cậy Trình thiên tuế tâu giùm. Việc tưởng xong rồi, chẳng dè Tần Hoài Ngọc thày lay tỏ hết cho La Thông hay nên nó nằng nặc đòi đi bằng được. Ta mới phải đòi ngươi vào đặng lo mưu tính kế ngăn nó lại.

La An ngẫm nghĩ một hồi rồi thưa:

- Dễ lắm! Dễ lắm! Tôi đã tính được một kế cầm chân công tử.

Đậu phu nhân hỏi:

- Kế ấy ra sao?

La An thưa:

- Phải làm như vầy… như vầy…

Đậu phu nhân nghe rồi mừng rỡ chẳng cùng, liền dạy a hoàn làm y theo. La Thông ăn cơm tối xong đi kiếm La An dặn:

- Khuya nay ngươi phải thắng ngựa tử tế và bày thương giản sẵn sàng, canh năm ta sẽ đến diễn võ trường tỉ võ.

La An làm bộ dạ dạ xin vâng.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Wed May 09, 2018 3:01 pm

5.

Công tử các nhà canh ba thức dậy cơm nước xong xuôi, canh năm đồng đến diễn võ trường chờ lệnh. Giám khảo là thái tử Lý Trị, bên tả có thừa tướng Ngụy Trưng, bên hữu có Lỗ quốc công Trình Giảo Kim. Giám khảo ngồi trên, trước mặt đặt bàn án phủ lụa điều để ấn nhị lộ nguyên nhung. Giây phút, chúng công tử đều tới ra mắt. Lý Trị phán:

- Bởi thiên tử bị vây tại Mộc Dương thành nên sai Lỗ quốc công về chọn một vị nhị lộ nguyên nhung đem binh cứu giá. Vị nào võ nghệ siêu quần hãy đến đây lãnh ấn.

Trình Thiết Ngưu liền múa búa giục ngựa xông ra nói lớn:

- Cái búa của tôi hơn hết thảy, xin ban ấn soái cho tôi.

Trình Thiết Ngưu vừa dứt lời, xảy nghe Đằng Long hét lên:

- Trình huynh không đặng giành chức ấy đâu. Hãy giục ngựa đến đây đánh thử cho rõ tài cao thấp.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Nay vâng lệnh bệ hạ tỉ võ, ai dở thì chết chớ không thường mạng đa.

Đằng Long nói:

- Phải.

Nói rồi xách cặp roi nhắm đầu Trình Thiết Ngưu đả xuống. Trình Thiết Ngưu hươi búa đỡ vẹt cặp roi ra, thuận tay chém lại. Hai người đánh hơn sáu hiệp, Đằng Long mệt tháo mồ hôi mặt mày tái mét, cứ lo ngăn đỡ mà thôi. Trình Giảo Kim mừng lắm nói với Ngụy Trưng:

- Mấy đường búa tôi dạy nó đó anh.

Ngụy Trưng nói:

- Thiệt nghề búa cao cường, trên đời có một dưới thế không hai.

Lúc ấy Đằng Long hoảng kinh la lớn:

- Tôi chịu thua, không giành ấn soái nữa.

Trình Thiết Ngưu quày ngựa trở lại thưa:

- Xin ban ấn soái cho tôi.

Tô Phụng xem thấy liền kêu lớn:

- Trình Thiết Ngưu đừng khoe tài, có ta đến đoạt ấn soái đây.

Biết Tô Phụng là con trai út của Tô Định Phương, Trình Giảo Kim ghét lắm, bảo con mình ráng giết phức cho rồi. Trình Thiết Ngưu gật đầu giục ngựa lướt tới nạt:

- Tô Phụng, võ nghệ mi còn dở lắm, để ta làm nguyên soái rồi theo ta vác cờ cho xong.

Tô Phụng nói:

- Nói chi nhiều lời, hãy thử tài mới biết.

Dứt lời hươi giáo đâm đùa, Trình Thiết Ngưu đưa búa đỡ ngăn. Hai người đánh đặng tám hiệp, Tô Phụng trổ tài đâm lia lịa, Trình Thiết Ngưu đỡ đà không kịp hở tay đâu mà chém lại. Trình Giảo Kim thấy con muốn chạy, liền nói cho đỡ xấu:

- Coi cái thằng, đánh búa kiểu gì lạ quá.

Ngụy Trưng nói:

- Thiên tuế dạy sao thì nó đánh vậy, trách con trẻ nỗi gì.

Trình Giảo Kim mắc cỡ làm thinh. Khi ấy Trình Thiết Ngưu sợ chết bèn thối lui nói:

- Ta không tranh nữa, để cho mi làm nguyên soái đó.

Tô Phụng bước tới thưa:

- Xin bá phụ ban ấn soái cho tôi.

Trình Giảo Kim còn do dự chưa đưa, xảy nghe Đoàn Lâm hét lớn:

- Tô Phụng, tài lực mi bao nhiêu mà đặng làm nguyên soái? Phải nhường chức ấy cho ta.

Tô Phụng day lại nói:

- Tuổi ngươi chưa đặng bao nhiêu, cây giáo cũng không hay, vậy muốn tranh ấn soái cái nỗi gì?

Đoàn Lâm nói:

- Cãi lẫy chi vô ích, hãy nếm mũi giáo của ta cho biết mùi.

Dứt lời thúc ngựa vượt lên hươi giáo đâm nhầu, Tô Phụng đưa giáo ra đỡ. Đánh chừng năm hiệp, Tô Phụng giảm sức rất nhiều. Đoàn Lâm quyết đoạt ấn soái nên ráng sức bình sinh đánh vùi một hồi, làm Tô Phụng gần nhào xuống ngựa. Trình Giảo Kim vỗ tay khen:

- Người mạnh còn người mạnh hơn, khi nãy ỷ tài ăn hiếp con ta, giờ bị Đoàn Lâm ăn hiếp lại đáng đời.

Tô Phụng nhắm thế đánh không lại, sợ sa cơ uổng mạng nên la lớn:

- Ta nhượng ấn soái lại cho ngươi đó.

Nói rồi chạy qua đứng nép một bên. Tô Lân thấy Tô Phụng chịu thua thì nổi giận múa đao giục ngựa lướt tới nạt:

- Đoàn Lâm, tuổi ngươi còn nhỏ lắm, hãy nhường ấn soái lại cho ta.

Đoàn Lâm nói:

- Thiếu gì tay anh hùng tuổi nhỏ, sao ngươi dám khi dễ ta?

Dứt lời hươi giáo đâm tới, Tô Lân đưa đao ra đỡ. Đánh chừng mười hiệp, Đoàn Lâm bị chém một đao trúng cánh tay đổ máu:

- Tiểu cẩu cắn đau quá.

Nói rồi lật đật xuống ngựa đứng theo mấy người bại trận. Tô Lân bước tới thưa:

- Xin bá phụ giao ấn soái cho tôi.

Xảy nghe Tần Hoài Ngọc la lớn:

- Tô Lân chớ vội, cái ấn ấy là của ta.

Tô Lân cười ha hả bảo:

- Cây giáo nhà ngươi tầm thường mà cũng muốn làm nguyên soái sao?

Tần Hoài Ngọc nói:

- Chớ nhiều lời, hãy thử tài mới biết ai cao thấp.

Dứt lời hươi giáo đâm liền, Tô Lân đưa đao đỡ khỏi rồi chém lại, đánh đến hai mươi hiệp chưa phân định hơn thua. Riêng La Thông nửa đêm tỉnh giấc thấy trời còn khuya nên nằm ngủ ráng, lát sau thức dậy thấy trời y như khi nãy lại ngủ tiếp. Rồi lát thức lát ngủ tới năm ba bận mà trời vẫn tối hoài, La Thông lấy làm lạ nghĩ đêm nay sao dài dữ? Nghĩ rồi nằm ngủ nữa, xảy nghe tiếng trống thi võ văng vẳng bên tai, La Thông thắc mắc sao lại tỉ thí lúc nửa đêm, song vẫn lật đật sửa soạn y giáp ra ngoài rửa mặt. Chẳng ngờ cửa bị La An khóa chặt, La Thông tức mình xô tróc cửa chạy ra, thấy mặt trời gần đứng bóng thì nổi nóng nói:

- Để khi ta về sẽ hỏi tội bây.

La Thông xách thương lên ngựa để đầu trần phi tới diễn võ trường. La An lật đật bẩm Đậu phu nhân hay. Đậu phu nhân than:

- Họ La chẳng may sanh con khó dạy, thôi đành tới đâu hay đó.

Lúc này ở giáo trường, Tần Hoài Ngọc đã đánh Tô Lân chạy tuốt, vừa bước tới lĩnh ấn nguyên soái thì nghe tiếng kêu lớn:

- Tần huynh hãy nhường chức ấy lại cho tôi.

Thấy La Thông, Trình Giảo Kim giật mình nói thầm:

- Không xong, nó đã hay rồi.

Tần Hoài Ngọc day lại cười:

- Em còn nhỏ quá sao làm nguyên soái đặng.

La Thông nói:

- Tôi tuy nhỏ mà tài cao, làm nguyên soái có gì không đặng.

Tần Hoài Ngọc nói:

- Đừng vội khoe tài, hãy thử sức với nhau đã, nếu em thắng thì ta nhường ấn soái.

La Thông nói:

- Lời anh phân hữu lý.

Nói xong cầm thương đâm liền, Tần Hoài Ngọc đỡ hất mũi thương ra rồi thích lại một giáo. Hai người đánh vùi trên mười hiệp, Tần Hoài Ngọc biết sức mình yếu hơn nên la lớn:

- Ta nhường cho ngươi đó.

La Thông hỏi:

- Trong huynh đệ còn người nào chẳng phục hãy ra đây thử tài.

Hỏi ba bốn lần chẳng thấy ai ra, La Thông liền bước tới bàn án:

- Xin bá phụ ban ấn.

Trình Giảo Kim nói:

- Mi không sửa sang áo mão, để đầu cổ chôm bôm, lãnh ấn nỗi gì? Phải ăn mặc nghiêm trang, đeo ấn vào coi mới được chứ.

Trình Giảo Kim liền sai gia tướng về lấy áo mão đem đến, đợi La Thông thay đổi xong mới trao ấn. Điện hạ Lý Trị sai dâng ba chung ngự tửu, La Thông tiếp uống rồi lạy tạ ơn. Lý Trị tức thì ban chỉ:

- Cứu binh như cứu hỏa, sáng mai chúng công tử phải tề tựu nơi giáo trường đủ mặt.

Việc xong Lý Trị trở về cung, các quan ai lui về dinh nấy. La Thông lòng mừng phơi phới giục ngựa chạy riết về dinh, vào thưa với mẹ:

- Con đã lãnh chức nhị lộ nguyên soái, ngày mai dẫn binh cứu giá.

Đậu phu nhân giận lắm mắng:

- Đồ bất hiếu, hôm qua ta đã dạy hết lời, vậy mà chẳng nghe theo. Tướng Bắc Phiên mười phần dữ tợn chớ không như mấy công tử ở đây, mày chắc hơn đặng sao? La gia còn mỗi mình mày, mày muốn giống ông nội và cha bỏ mạng sa trường mới chịu ư?

La Thông thưa:

- Mẹ chớ lo, con sẽ cố giữ mình.

Đậu phu nhân thở dài:

- Chuyện lỡ vậy rồi trách mắng cũng vô ích, thôi thì con hãy cẩn thận, ráng toàn mạng trở về.

La Thông cúi đầu vâng dạ lui về phòng. Trời vừa rạng đông, La Thông liền thẳng đến giáo trường, các công tử tề tựu đủ mặt. La Thông đầu đội ngân khôi mình mang bạch giáp lên ngồi trên trướng khiển tướng điều binh, phong Trình Thiết Ngưu lãnh ba ngàn nhân mã là tiền bộ tiên phuông, anh em họ Tô lo phần vận lương, còn mình thống quản đại quân ba mươi vạn, tế cờ xong nổ súng kéo binh khỏi Trường An, nhắm Bạch Lang quan trực chỉ. Ngoài La Thông, La phủ còn một công tử tên La Nhơn tuổi vừa lên chín sức đánh muôn người, vốn là trẻ mồ côi, Đậu phu nhân thấy dễ thương nhận làm con nuôi, cưng yêu như con ruột. La Nhơn dễ ăn dễ dạy, ngặt một điều không nết không na, ưa chọc chúng la trời khiến La phủ thường xuyên bị mắng vốn, Đậu phu nhân giận bắt xiềng tại thư phòng chẳng cho ra ngoài sanh sự. La Nhơn mạnh lắm, xiềng xích muốn chừng nào phá bỏ cũng xong, nhưng là người chí hiếu rất sợ oai lệnh Đậu phu nhân, nên cứ chịu hơn trót tháng. Ngày kia a hoàn bưng cơm vào, La Nhơn cười hỏi:

- Sao mấy rày anh ta không vào đây thăm viếng?

A hoàn thưa:

- Nhị công tử chẳng hay chuyện chi ư?

La Nhơn hỏi:

- Chuyện chi?

A hoàn nói:

- Bệ hạ bị vây tại Mộc Dương sai Trình thiên tuế về chọn nguyên soái qua cứu giá, đại công tử đoạt được ấn soái đã đem binh đi.

La Nhơn vội vã hỏi:

- Anh ta đi mấy hôm rồi?

A hoàn nói:

- Ba hôm rồi.

La Nhơn nói:

- Vậy mà chúng bây không cho hay sớm, đặng ta theo đánh Phiên kiếm ít cái thủ cấp về lập công chơi.

Dứt lời bẻ xiềng tháo khóa, chụp song chùy cong lưng nhảy khỏi phòng chạy tuốt. A hoàn thất kinh kêu lớn:

- Nhị công tử trở lại mau, không thôi bà đánh chết.

La Nhơn không thèm nói lại, co giò chạy hoài. A hoàn hoảng hồn, lật đật bẩm báo Đậu phu nhân. Đậu phu nhân nghe qua mắng:

- Ai biểu bây nói cho nó hay, giờ tính sao đây?

Phu nhân liền kêu La Xuân, La Đức, La Phi đi theo tìm lại. La Nhơn chạy riết một hồi cách Trường An thật xa, đến ngả ba không biết La Thông đi ngả nào mà theo, đứng ngó nhìn ngơ ngác. Lúc ấy bọn bộ hành biết mặt, mới xúm lại hỏi:

- Nhị công tử đi đâu vậy?

La Nhơn nói:

- Ta đi đánh Bắc Phiên, chúng bây có phải Bắc Phiên không đặng ta cho ít chùy lấy thủ cấp.

Bọn bộ hành hoảng kinh la:

- Đừng đánh! Đừng đánh! Chúng tôi không phải Bắc Phiên.

La Nhơn hỏi:

- Vậy Bắc Phiên ở chốn nào, hãy chỉ cho ta đi bắt nó.

Bộ hành nói:

- Bắc Phiên xa lắm, cậu còn nhỏ tuổi đi sao thấu?

Lúc La Nhơn nói chuyện với đám bộ hành thì ba gia tướng rượt theo kịp, kêu lớn:

- Cậu bẻ xiềng đi đâu? Hãy trở lại mau kẻo bà đánh chết.

La Nhơn hỏi:

- Chúng bây muốn sống hay muốn chết?

Ba gia tướng nói:

- Cớ gì hỏi kỳ như vậy?

La Nhơn nói:

- Muốn chết thì bắt ta trở lại, còn muốn sống phải dẫn ta theo anh ta cứu giá.

Ba người nghe nói mới nghĩ thầm cậu nhỏ này hung lắm, cãi lời e bị đánh thiệt thân, chi bằng kiếm điều nói gạt:

- Cậu muốn theo anh cậu thì phải thưa với bà, hầu xin chút bạc làm lộ phí.

La Nhơn nói:

- Vậy ta đợi ở đây, các ngươi về thưa thế cho ta rồi hiệp nhau đi luôn thể.

Ba gia tướng hỏi:

- Sao công tử không về?

La Nhơn nói:

- Nếu ta về ắt mẹ ta chẳng cho đi.

Ba người lớn gạt con nít chẳng xong còn bị làm bí lối, túng thế phải trở về thưa lại. Đậu phu nhân nghe qua giận lắm:

- Thằng súc sinh ngang ngược! La An đem tiền bạc dắt nó đi tầm bậy ít ngày, rồi nói kiếm chẳng được La Thông dẫn nó quay trở lại.

La An vâng lệnh lãnh bạc đi liền. Thấy bốn gia tướng đi đến, La Nhơn mừng rỡ hỏi:

- Các ngươi thưa với mẹ ta đặng chăng?

La An nói:

- Ba người ấy thưa không đặng, nhờ có tôi năn nỉ bà mới cấp cho tiền bạc đi đường đây.

La Nhơn khoái chí nói:

- Vậy mau mau đi tìm anh ta, chớ nên trễ nãi.

La An nói:

- Nếu tìm không được thì phải trở về nghe.

La Nhơn nói:

- Mẹ ta đã cho phép thì phải cố tìm cho được. Nếu trong sáu ngày các ngươi dắt ta kiếm không được, ta đập chết hết cho mà coi.

Bốn người nghe nói thất kinh, túng thế phải thiệt tình nhắm Bắc Phiên dẫn bước. Lúc này Trình Thiết Ngưu đã vượt khỏi Nhạn Môn quan, ngang qua núi Ma Bàn, xảy nghe tiếng mả la inh ỏi. Trình Thiết Ngưu kêu quân dặn:

- Chắc có thảo khấu, chúng bây hãy cẩn thận, kẻo nó làm hỗn trở tay không kịp.

Trình Thiết Ngưu vừa nói dứt, bỗng thấy vài ngàn lâu la trên núi kéo xuống, đi đầu là một đại vương tên Du Dũ Đức, tuổi nhỏ mà bộ tướng dữ dằn, đầu đội mão sắt, mình mặc áo đỏ, cỡi ngựa ô truy, tay xách cặp búa đồng xốc tới:

- Muốn qua khỏi núi. Trước phải nạp tiền. Kháng cự đánh liền. Vua quan chẳng sợ.

Trình Thiết Ngưu cười ha hả nói:

- Đồ ăn cướp quá gan, dám đón binh trời đòi tiền mãi lộ.

Du Dũ Đức nói:

- Ta chẳng biết binh trời tướng đất nào hết, muốn qua khỏi đây thì phải nạp tiền, bằng không dâng thủ cấp rồi ta sẽ cho đi.

Trình Thiết Ngưu nạt:

- Cẩu tặc chớ vô lễ, hãy đầu hàng theo ông tảo bắc, bằng nói nửa tiếng không, ông cho một búa bể đầu.

Du Dũ Đức nổi giận hươi búa xốc tới chém đùa, Trình Thiết Ngưu đỡ khỏi rồi chém trả, hai người đánh vùi dưới chân núi Ma Bàn, sức lực cầm đồng bất phân thắng bại. Du Dũ Đức có thuật bắn ná dưới chân tài lắm, hễ gặp đối thủ mạnh bạo thời dùng chân kéo ná bắn lén. Đánh đặng hai chục hiệp, Trình Thiết Ngưu bị Du Dũ Đức bắn một mũi tên xẹt mặt, trúng má thủng lỗ tai, máu tuôn lai láng. Trình Thiết Ngưu la lên một tiếng giục ngựa chạy dài. Du Dũ Đức cười lớn:

- Một mũi tên chưa đủ trừ tiền mãi lộ, ta quyết ở đây thâu đặng tiền mày.

Du Dũ Đức giục ngựa đến bóng cây đứng đợi. Trình Thiết Ngưu bị tên đau quá bỏ hết binh gia chạy nhào hơn năm mươi dặm thì gặp đại quân của La Thông, liền vào bẩm báo:

- Núi Ma Bàn có cướp chặn đường, tôi bị bắn một mũi tên thiếu chút nữa bỏ mạng, may chạy khỏi về đây, xin nguyên soái tha tội.

Trình Giảo Kim mắng:

- Đụng ăn cướp còn thua, tính đi đánh giặc Phiên nỗi gì?

La Thông nói:

- Nay gặp tướng tài nếu bỏ qua uổng lắm, để tôi bắt nó làm kẻ tùy tùng.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Thằng đó kẹp ná dưới chân bắn hay lắm, nguyên soái ra trận nhớ đề phòng.

La Thông gật đầu. Trình Giảo Kim nói:

- Để bác đánh cho, vì bác lúc nhỏ nghèo chuyên làm nghề ấy, thiệt tổ ăn cướp đây, hễ chúng nó thấy mặt là xuống ngựa phục liền.

La Thông tức cười truyền lệnh xuất binh. Du Dũ Đức cũng dẫn lâu la áp tới:

- Phải nạp tiền mãi lộ ta mới cho qua, nếu không tiền dâng đầu thay thế.

La Thông nạt:

- Cả gan đón đường binh bổn soái, bộ mi chán sống rồi sao?

Du Dũ Đức nói:

- Thằng con nít dám phách lối với ta, hãy ráng giữ mình thử chơi một búa.

Dứt lời hươi búa đánh liền, La thông cử thương đỡ ra làm con ngựa Du Dũ Đức thối lui mười mấy bước. Du Dũ Đức hoảng kinh la lớn:

- Khoan đã! Khoan đã!

La Thông dừng tay, cầm thương bên trái phòng sẵn vì biết Du Dũ Đức tính bắn mình. Kế nghe Du Dũ Đức la lớn:

- Coi mũi tên ta đó.

La Thông biết trước nên chẳng giật mình, tay mặt bắt tên, tay trái hươi thương đâm mắt ngựa. Con ngựa đau quỵ xuống ném Du Dũ Đức té nhào, binh Đường áp tới nắm đầu trói quách. Lâu la kéo nhau chạy tuốt về núi Ma Bàn. Giây phút trên núi phi ngựa xuống một người mặt xanh mày đỏ, mắt tròn răng hô, tay múa sóc vo vo, nhắm ngay chỗ La Thông chạy lại:

- Ngươi dám cả gan bắt em ta, mau mau thả ra không thôi ta đánh chết.

La Thông cười nói:

- Mày là quân rừng rú không hiểu sự đời, chẳng nghe danh thương pháp họ La phò Đường triều định quốc sao?

Người ấy nghe qua nghiến răng nói:

- Nói vậy mày là bộ hạ Lý Thế Dân, con của La Thành à?

La Thông cười nói:

- Phải, nhà ngươi đã biết soái gia, còn không cải tà quy chánh xuống ngựa đầu hàng.

Người ấy cười ha hả:

- Ta cùng ngươi thù chẳng đội trời chung, nếu chẳng giết ngươi đứng làm người rất uổng.

La Thông ngạc nhiên:

- Ta thuở nay chưa hề giết hại ai sao ngươi gọi là thù?

Người ấy nói:

- Ta là Đơn Thiên Thường. Cha ta Đơn Hùng Tín xưa cùng cha ngươi kết nghĩa đệ huynh. Sau cha ta làm phò mã tại Lạc Dương, đối với cha ngươi hết lòng hậu đãi. Mà cha ngươi vong ân bội nghĩa bỏ qua đầu Đường, dẫn Đường vương công phá Lạc Dương hại cha ta chết. Nay gặp ngươi đây, quyết bắt mổ lấy gan tế cha ta cho hả giận.

La Thông cười:

- Đơn ca trách sai rồi, anh phải biết thế thường trong việc chiến chinh thì ai bênh chúa nấy.

Đơn Thiên Thường cả giận nói:

- Ta biết chớ, nhưng cha ngươi lập ác tâm phản hại bạn, tội rất nặng nề, ngươi phân thế nghe sao cho đặng?

Dứt lời múa sóc đánh ngay đầu La Thông. La Thông cử giáo lên đỡ:

- Xin anh đừng nóng nảy, hãy xuống ngựa vào ra mắt Trình bá phụ, cùng qua Bắc Phiên cứu giá là hơn.

Đơn Thiên Thường nói:

- Gặp thù chẳng báo uổng đấng anh hùng, ngươi chớ nói nhiều lời vô ích.

Nói rồi lại múa sóc đánh tới, La Thông né khỏi rồi đâm trả một thương. Đơn Thiên Thường đỡ chẳng nổi, trật yên té nhào xuống ngựa. La Thông truyền quân bắt dẫn tuốt về dinh, chiêu dụ:

- Xin anh hãy quy hàng, kẻo uổng oan tánh mạng.

Đơn Thiên Thường nghĩ nếu mình không thuận ắt tánh mạng chẳng còn, chi bằng chịu đỡ rồi sau sẽ tính:

- Nguyên soái đã có lòng tưởng đến, tôi xin quy thuận đi dẹp bắc lập công.

La Thông nói:

- Anh ngoài miệng nói vậy, biết trong lòng có thật chăng?

Đơn Thiên Thường nói:

- Hào kiệt một lời nói ra bốn ngựa khó theo, nếu tôi ở một mặt hai lòng, đi đánh Bắc Phiên sẽ chết nơi tay giặc.

La Thông nghe thề độc cũng tin, cởi trói đưa Đơn Thiên Thường vào ra mắt Trình Giảo Kim. Đến nơi Đơn Thiên Thường bước tới làm lễ. Trình Giảo Kim nói:

- Khi trước cha cháu kết nghĩa anh em cùng bác, ngày nay thấy cháu khôn lớn võ nghệ cao cường, thiệt bác mừng hết sức.

Đơn Thiên Thường cúi đầu lạy tạ rồi lui ra. Kế nghe có tiếng kêu:

- Đơn đại ca, anh đã đầu nguyên soái, sao chẳng cứu em?

Ngó lại thấy Du Dũ Đức, Đơn Thiên Thường bước tới nói với La Thông:

- Xin nguyên soái rộng dung thâu luôn em tôi làm bộ hạ.

La Thông mở trói cho Du Dũ Đức, đoạn thiết tiệc đãi đằng ăn uống trò chuyện đến khuya. Rạng ngày, La Thông lên ngồi trên trướng, ban lệnh tiễn phong Đơn Thiên Thường làm tiên phuông, cùng Du Dũ Đức lãnh ba ngàn quân rầm rộ tiến về Bạch Lang quan hạ trại.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Sun Jul 15, 2018 7:56 am

6.

Đóng trại xong, Du Dũ Đức nói:

- Hãy còn sớm, để tôi đi khiêu chiến thử coi.

Đơn Thiên Thường cản:

- Tướng Bắc Phiên nhiều kẻ đại tài, chớ nên háo thắng.

Du Dũ Đức nói:

- Không hề gì đâu mà anh lo, nếu đánh thua tôi sẽ bắn ná dưới chân cướp đường bỏ chạy.

Dứt lời liền hươi búa lên ngựa, xông ra trước ải kêu lớn:

- Bớ quân sĩ trên thành, hãy báo chủ tướng ngươi ra hội chiến.

Nguyên tướng giữ ải Bạch Lang là Thiết Bối Ngân Nha, đầu lớn mắt to mình cao một trượng, dùng cây thiết toán bài dài sáu thước ngang ba thước nặng một ngàn năm trăm cân, sức mạnh muôn người khôn địch. Đang ngồi bàn luận việc quân với chúng tướng, xảy thấy quân sĩ vào báo có tướng Đường khiêu chiến, Thiết Bối Ngân Nha cười ha hả nói:

- Nó đà tới số nên mới đến đây.

Nói rồi truyền quân khiêng toán bài ra, xách thót lên ngựa phát pháo khai thành xuất trận. Du Dũ Đức đứng đợi bên ngoài bỗng thấy xông tới một tướng dị kỳ tay cầm khối sắt quá to, liền nạt:

- Thằng mọi Phiên hãy xưng tên rồi chịu chết.

Thiết Bối Ngân Nha cười nói:

- Ta là Thiết Bối Ngân Nha đây.

Du Dũ Đức nói:

- Mặc kệ mi lưng sắt lưng đồng răng vàng răng bạc gì, mau dâng thành thì toàn mạng, bằng không cặp búa này bửa óc.

Thiết Bối Ngân Nha dựng mày nạt:

- Thằng chết bầm vô lễ, hãy thông tên đi đặng ta cho lãnh một bài biết sức.

Du Dũ Đức nói:

- Ta là Du Dũ Đức đây.

Thiết Bối Ngân Nha cười nói:

- Tội nghiệp! Ai biểu đặt tên Du Dũ Đức làm chi, hôm nay phải tuyệt mạng.

Du Dũ Đức cả giận xông tới chém nhầu, Thiết Bối Ngân Nha đưa toán bài ra đỡ, nghe cái rảng cặp búa văng mất. Du Dũ Đức hoảng kinh toan quay ngựa chạy, liền bị Thiết Bối Ngân Nha tiếp một toán bài nữa nát đầu. Đơn Thiên Thường thấy vậy la lên:

- Em ta chết rồi! Ta quyết trả thù cho đặng.

La rồi hươi sóc giục ngựa tới, Thiết Bối Ngân Nha đưa bài lên nạt:

- Mày muốn chết hãy xưng tên cái đã.

Đơn Thiên Thường nói:

- Đường trào tiên phuông Đơn Thiên Thường đây.

Dứt lời cử sóc đâm tới, Thiết Bối Ngân Nha cầm toán bài đánh lên, Đơn Thiên Thường vuột tay sóc bay đâu mất. Thiết Bối Ngân Nha cười ngất phang thêm một bài, Đơn Thiên Thường nhào xuống ngựa dẹp thây. Binh Đường hoảng hồn đua nhau thối chạy, gặp La Thông kéo binh tới, vội vàng thuật lại tình hình. La Thông nghe nói giật mình la:

- Cha chả, Phiên tướng mạnh đến thế sao? Tội nghiệp Đơn ca tông môn tuyệt diệt.

Than dứt liền hạ lệnh an dinh, truyền quân canh gác nghiêm ngặt, nghỉ ngơi một đêm rồi tính. Ngày kế, La Thông thăng trướng hỏi:

- Có tướng nào dám đi khiêu chiến?

Trình Thiết Ngưu bước ra nói:

- Tôi xin lãnh mệnh.

La Thông nói:

- Trình huynh có đi phải cẩn thận đề phòng.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Nguyên soái chớ lo.

Dứt lời hươi búa lên ngựa, dẫn binh xông tới bên thành khiêu chiến. Quân Phiên lật đật vào phi báo. Thiết Bối Ngân Nha nghe báo mỉm cười, vội vã xách toán bài ra trận. Trình Thiết Ngưu ngó thấy tướng giặc liền nạt:

- Phiên tướng biết tài ngọn búa ta chăng? Hãy mau dâng ải quy hàng, không thôi bỏ mạng.

Thiết Bối Ngân Nha cười nói:

- Chớ nói rộn nhiều lời, hãy xưng tên nghe thử.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Mi muốn biết tên ta phải ngồi cho vững, kẻo vừa nghe giật mình té bể óc giờ. Ta là con của Lỗ quốc công Trình thiên tuế, tên Trình Thiết Ngưu. Ta vâng lệnh La nguyên soái, ra thỉnh thủ cấp ngươi về nạp.

Trình Thiết Ngưu dứt lời liền hươi búa chém tới. Thiết Bối Ngân Nha đỡ cho một bài, Trình Thiết Ngưu gần nhào xuống ngựa. Thiết Bối Ngân Nha tiếp thêm một bài, Trình Thiết Ngưu ráng đỡ xé tuốt hổ khẩu, thất kinh la hoảng:

- Thằng cẩu Phiên mạnh thiệt.

Vừa nói vừa giục ngựa chạy dài. Thiết Bối Ngân Nha cười ngất chẳng thèm rượt theo, lấy roi chỉ qua dinh Đường nói lớn:

- Có ai thiệt tài sao không ra trận, lại sai tướng dở làm chi.

Trình Thiết Ngưu chạy về dinh, bẩm với nguyên soái:

- Thằng tướng Phiên mạnh quá, tôi đánh không lại, xin nguyên soái rộng dung.

La Thông giận lắm quở:

- Xuất trận đầu mà để cho đại bại, thật tệ muôn phần, hãy lui ra cho rảnh. Còn ai dám ra trận nữa chăng?

Tần Hoài Ngọc bước tới thưa:

- Xin nguyên soái cho tôi đi thử.

La Thông nói:

- Tần huynh đi thời chắc thắng, nhưng phải ráng giữ gìn.

Tần Hoài Ngọc đắc lệnh, đề thương lên ngựa xông ra. Thiết Bối Ngân Nha xem thấy nạt rằng:

- Đường tướng tên chi hãy mau xưng ra.

Tần Hoài Ngọc nói:

- Ta là Tần Hoài Ngọc, con của Hộ quốc công Tần Thúc Bảo.

Thiết Bối Ngân Nha cười:

- Mày là con Tần Thúc Bảo sao?

Tần Hoài Ngọc nạt:

- Ngươi đã biết danh ta, sao chưa trói mình chịu chết.

Nói rồi đâm một giáo, Thiết Bối Ngân Nha đưa toán bài ra đỡ, làm ngựa Tần Hoài Ngọc lui trên mười bước. Đánh đặng bảy tám hiệp, Tần Hoài Ngọc liệu thế cự không lại bèn giục ngựa chạy tuốt. Trong trại, La Thông ngồi chờ tin, xảy thấy Tần Hoài Ngọc mệt thở hào hển về thưa:

- Thiệt tướng Bắc Phiên này mạnh lắm, tôi đánh chẳng lại, xin nguyên soái rộng dung.

La Thông lắc đầu nói:

- Thắng bại là lẽ thường, anh hãy lui ra an nghỉ. Thế này bổn soái phải xuất trận mới xong.

La Thông dứt lời liền nai nịt đề thương lên ngựa, dẫn chúng tướng kéo binh mã ra dinh. Thiết Bối Ngân Nha thấy bên Đường kéo ra đạo binh rất đông, đi đầu là một viên tiểu tướng, bèn giục ngựa tới nạt:

- Thằng nhỏ tên họ chi? Mau thông cho ta biết.

La Thông nói:

- Bổn soái là La Thông, con của Việt quốc công La Thành đây.

Thiết Bối Ngân Nha nghe nói thất kinh nghĩ thầm:

- Thằng này con La Thành, chắc nó giống cha tài lắm chẳng chơi.

Nghĩ rồi liền nói:

- Họ La mi có giỏi thì giỏi bên Trung Nguyên, chứ qua đây ắt bị nhai xương.

La Thông căm giận nạt:

- Chớ có nhiều lời, hãy coi cây giáo bổn soái đây.

Nói xong đâm qua một giáo, Thiết Bối Ngân Nha đỡ khỏi đập lại một bài, hai tướng đánh vùi trên năm chục hiệp không phân thắng bại. La Thông càng đánh càng khoẻ, Thiết Bối Ngân Nha mệt thở pho pho, bèn cử bài đỡ thương dừng lại hét:

- La Thông mạnh thiệt!

La Thông nói:

- Mi sợ rồi sao?

Thiết Bối Ngân Nha giận nói:

- Chớ có khoe tài, ta quyết lấy đầu cho đặng.

Nói rồi đánh nữa, đánh thôi mùi mẫn trót sáu mươi hiệp cầm đồng. La Thông mới nghĩ thầm:

- Ta trá bại giết nó mới xong.

Nghĩ rồi đâm bậy một thương quày ngựa bỏ chạy. Thiết Bối Ngân Nha biết La Thông trá bại nên chẳng rượt theo, đứng đó cười lớn:

- La Thông. Ngươi có tài thì trở lại đánh với ta, chớ lập kế đâm lén người như thế dở lắm.

La Thông nhắm gạt chẳng được bèn trở lại đánh nhầu một trận nữa tới đỏ đèn mà vẫn cầm đồng, rồi hai bên đều thâu binh về hết. La Thông về đến dinh, các tướng ra nghinh tiếp. La Thông than:

- Thằng Phiên này giỏi lại khôn, ta không biết làm sao lấy thành cho đặng?

Trình Giảo Kim than:

- Nay phá không nổi ải Bạch Lang thì làm sao đi tới Mộc Dương thành cứu giá?

La Thông nói:

- Xin bác chớ đem lòng phiền não. Để mai cháu quyết một trường huyết chiến cùng nó ắt xong.

Nói rồi truyền dọn cơm ăn và cắt binh tướng cảnh giới. Ngày thứ trời vừa rựng sáng, La Thông dẫn binh đến trước ải khiêu chiến. Quân Phiên vào phi báo, Thiết Bối Ngân Nha xách bài ra ẩu đả với La Thông, đánh tới tối mà cũng cầm đồng, ai về dinh nấy. Qua bữa sau, hai tướng lại hội chiến mà cũng chẳng ai hơn, đánh trọn ba ngày bất phân thắng bại. Đến ngày thứ tư, bữa sáng La Thông thăng trướng, Trình Giảo Kim còn ngủ sau dinh. La Thông đang ngồi bỗng nhiên xây xẩm bần thần, cúi đầu trên án ngủ phức đi. Hai bên chư tướng thấy vậy, định cho nguyên soái vì xuất chiến ba ngày mỏi mệt, đêm ngủ chưa đã, nên chẳng dám kêu, cứ đứng chung quanh hầu hạ. La Thông trong lúc mơ màng, chợt thấy ngoài cửa bước vào hai người, một người đội mão rồng mặc áo gấm, râu ba chòm vắn, da sậm mặt xéo mày dày, con mắt bên tả nổi lên một gân máu đỏ, còn một người đầu đội kim khôi, mình mang giáp huyết, mặt trắng môi son, mày tằm mắt phụng, châu thân khô đầy máu như thể bị thương. Hai người ấy bước tới trước mặt La Thông khóc và nói:

- Mày là đồ bất hiếu! Không lo báo oán cho ông cha, lại chẳng vâng lời mẹ dạy. Giỏi lắm sao mà làm nguyên soái? Tài chi mà dám đánh Bắc Phiên?

La Thông nghe mắng thất kinh:

- Chẳng hay nhị vị là ai mà quở tôi chuyện ấy?

Người có râu nói:

- Ta là La Nghệ, ông nội của mày, còn người này là La Thành, vốn cha mày đó. Ta cùng cha mày trung nghĩa mà chịu thác oan, mấy năm nay ngậm hờn nơi chín suối, bây giờ về mách bảo, cho mày báo oán trả cừu.

La Thông nghe qua vùng khóc lên:

- Bây giờ con mới biết mặt ông cha, thật nỗi mừng này chi xiết. Xin cha ông nói tên cừu nhân cho con rõ, đặng con lo báo thù trả oán.

La Nghệ nói:

- Cháu có lòng chí hiếu thật đáng khen, còn sự tích này cháu muốn tường, hỏi Lỗ quốc công sẽ rõ.

La Thông cúi đầu vâng dạ, kế La Thành bước lại nói:

- Con có lòng cứu chúa mà phá chẳng nổi ải Bạch Lang, vậy để cha cho con vật này, giết Thiết Bối Ngân Nha dễ lắm.

La Thông hỏi:

- Chẳng hay cha cho con vật chi?

La Thành nói:

- Con đừng hỏi. Để cha đút nó trong tay áo con, xem qua thì rõ.

Dứt lời bèn đút vật ấy vào tay áo La Thông, rồi xô La Thông một cái:

- Con hãy trở dậy, cha đi đây…

La Thông giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đầy mình, xem chung quanh thấy chư tướng hầu hạ đủ đầy, còn ông cha đi đâu mất. La Thông liền truyền quân sĩ ra dinh sau mời Lỗ quốc công. Giây lát Trình Giảo Kim bước ra, hỏi:

- Cháu mời bác ra có việc chi chăng?

La Thông nói:

- Xin bác tạm ngồi cho cháu hỏi thăm một chuyện.

Trình Giảo Kim ngồi xuống:

- Cháu muốn hỏi chuyện gì?

La Thông nức nở thưa:

- Cháu mới nằm một điềm chiêm bao lạ lắm. Thấy ông cha cháu về mách bảo, biểu phải báo thù. Cháu hỏi ai là cừu nhân, ông cháu dạy hỏi thăm bác. Nên cháu mời bác ra đây, xin bác thuật rõ cho cháu tường.

Trình Giảo Kim nghe qua thất kinh:

- Thúc phụ và hiền đệ thật hiển linh mới hiện hồn về ban ngày mà mách bảo. Nhưng ngặt một điều ải này lấy chưa đặng nên bác chẳng dám nói ra, xin cháu hãy an lòng, đợi đến Mộc Dương thành, bác sẽ thuật đầu đuôi cho cháu rõ.

La Thông chẳng bằng lòng bèn làm bộ sợ hãi nói:

- Bác ôi không xong đâu. Ông cháu có hăm nếu bác không chịu nói, ông cháu sẽ bắt hồn bác xuống Diêm đình hầu kiện.

Trình Giảo Kim xanh mặt lật đật vái:

- Xin chú đừng bắt, để tôi thuật cho cháu nó nghe. Cháu ôi, việc này chẳng nhắc thì thôi, chớ nhắc ra muôn vàn bi thảm. Gia tướng chúng bây hãy vào phòng ta mở rương lấy gói tên me đem ra đây.

Gia tướng vâng lời vào lấy đem ra lập tức. Trình Giảo Kim thấy gói tên me liền khóc:

- Cháu mở gói ấy mà coi, rồi bác sẽ nói cho cháu biết.

La Thông y lời mở gói ra thấy những tên me, chẳng rõ chi bèn hỏi:

- Tên này có quan hệ chi, xin bác cắt nghĩa cho cháu tường.

Trình Giảo Kim nói:

- Đây là vật hại cha cháu đó. Trước ông cháu bị một mũi tên vào con mắt bỏ mình, sau cha cháu bị bó tên me này mà chết.

La Thông hỏi:

- Chẳng hay ai bắn ông cha tôi, và bây giờ nó ở đâu?

Trình Giảo Kim nói:

- Thằng bắn ông cha cháu là Ngân quốc công Tô Định Phương, giờ đang bảo giá tại Mộc Dương thành.

La Thông hỏi:

- Nó là đồng liêu phò một chúa, cớ gì lại giết cha tôi?

Trình Giảo Kim nói:

- Nguyên thuở trước Tùy Dượng đế lỗi đạo nên các nơi làm phản xưng vương. Lúc ấy Tô Định Phương phò Hạ Minh vương Đậu Kiến Đức, đem binh qua đánh Hà Bắc là chỗ ông nội cháu trấn giữ, ông nội cháu đem binh cự địch, bị Tô Định Phương bắn trúng con mắt tả, về đến dinh nhổ mũi tên ra liền chết, sau ông già cháu cũng lầm mưu nó, sa ngựa tại Ứ Nê hà, bị nó trên bờ bắn nát mình. Thương hại cha cháu bị bắn hơn một trăm cái tên me, bác đem thây về chôn, nhổ ra thấy cái lưng lủng như mặt rỗ.

La Thông nghe dứt đỏ mặt hét lớn:

- Tôi nguyện phân thây Tô Định Phương trăm mảnh báo cừu cho tổ phụ. Nghĩ họ La ba đời trung nghĩa công lao đối với nước nhà rất nhiều, thế mà vua chẳng thương phận thác oan mà báo cừu, lại phong cừu nhân làm quan cực phẩm, nếu tôi chẳng móc gan Tô tặc, thề chẳng đứng làm người.

La Thông đang lúc thịnh nộ, xảy thấy quân sĩ vào báo:

- Có quan vận lương Tô Lân, Tô Phụng chở lương về đến.

La Thông cả giận nạt:

- Hãy trói Tô Lân, Tô Phụng đem nạp cho mau.

Quân sĩ vâng lệnh bắt trói dẫn vào. Tô Lân, Tô Phụng quỳ thưa:

- Bẩm nguyên soái. Hai anh em tôi mới vận lương về, chưa hề phạm tội chi, sao nguyên soái muốn hành hình oan như vậy?

La Thông nghe hỏi biết mình có lỗi, nhưng chẳng lẽ đem sự báo thù mà giết, bèn truyền lệnh:

- Tô Lân hãy đem lệnh tiễn ra đánh ải Bạch Lang, phải cho thắng, chứ thua về thì ta cứ theo quân pháp mà trị tội.

Nói rồi truyền quân mở trói, anh em họ Tô lãnh lệnh tiễn lui ra. Ra ngoài rồi Tô Phụng hỏi Tô Lân:

- Chẳng biết nguyên soái vì việc chi mà giận muốn giết chúng ta, nay lại sai anh ra lấy ải Bạch Lang, nếu thua về bị tội, nghe nói tướng Phiên này tài lắm, chắc phen này anh chết rồi.

Tô Lân khóc nói:

- Em không thấy ý La Thông sao?

Tô Phụng nói:

- Em thiệt không biết, chẳng hay vì duyên cớ chi vậy?

Tô Lân nói:

- Khi anh em ta mới về, La Thông chẳng thèm hỏi coi lương thiếu đủ, lại truyền lệnh trói dẫn vào. Lúc ấy anh thấy La Thông nước mắt chưa ráo, chắc nó nhớ đến cừu xưa, muốn giết anh em ta trả oán, nhưng chẳng tìm ra cớ, nên mới làm ngặt sai anh phá ải. Bây giờ La Thông cầm quyền cả trong tay, chắc tánh mạng anh đây phải khốn.

Tô Phụng nói:

- Anh cứ an lòng đi đánh, dầu chẳng may bại trận em sẽ tâu rổi cho anh.

Tô Lân nói:

- La Thông quyết báo cừu, nếu thua về dầu em rổi tâu thế nào cũng không đặng. Thôi em hãy theo lược trận, anh ra đánh thử một phen, sống thác bề nào tới đâu hay đó.

Tô Phụng khen phải, rồi anh em lên ngựa hươi binh khí thẳng đến bên thành. Anh em họ Tô đi rồi, La Thông mới nói với Trình Giảo Kim:

- Lúc ấy thân phụ tôi có bảo, nếu con muốn phá đặng ải Bạch Lang thì cha cho con một vật, nói rồi đút vật ấy trong tay áo tôi, chẳng biết chân giả thế nào, nảy giờ tôi chưa coi đến.

Trình Giảo Kim nói:

- Vậy cháu hãy thử xem coi.

La Thông vâng lời, thò trong tay áo lấy ra một mảnh giấy, trên đó vẽ một cái cung tròn vo và một mũi tên. La Thông không hiểu cớ chi mới hỏi, Trình Giảo Kim nói:

- Cái này rất lạ. Bác đoán không ra, nhưng hồn trung lương muốn giúp triều đình mà cho vật này, thì nó chẳng phải đồ vô dụng, để bác suy nghiệm thử coi.

Trình Giảo Kim suy nghĩ một hồi rồi gật đầu lia lịa:

- Phải rồi. Phải rồi. Cái này là nguyệt nhi nổ, cha cháu hay dùng năm xưa.

La Thông hỏi:

- Nguyệt nhi nổ là cái chi vậy?

Trình Giảo Kim nói:

- Nguyệt nhi nổ là cái ná nhỏ hình mặt trăng, nếu ra trận đánh không thắng thì lấy nguyệt nhi nổ bắn thình lình, ắt giặc phải chết, ông già cháu ngày xưa dùng nó giết lắm tướng tài, hôm nay vẽ họa đồ cho cháu, vậy hãy tập bắn cho hay đặng bắn thằng Phiên tướng.

La Thông nói:

- Tôi thuở nay chưa hiểu cách dùng, làm sao luyện tập tinh thông cho đặng?

Trình Giảo Kim nói:

- Việc ấy cháu khỏi nhọc lòng. Lúc trước cha cháu có chỉ cách dùng cho bác, bác biết hết nhưng chẳng tập nên không rành, vậy cháu hãy biểu quân nó làm, rồi bác sẽ chỉ cho.

La Thông cả mừng liền trao họa đồ cho quân đi liệu. Về phía anh em nhà họ Tô đến trước ải khiêu chiến, bị Thiết Bối Ngân Nha đánh thôi đại bại, túng thế phải về trại thưa với La Thông:

- Bẩm nguyên soái. Thiết Bối Ngân Nha quả tài cao, chúng tôi đánh chẳng lại, xin nguyên soái rộng tình thứ tội.

La Thông trợn mắt nạt:

- Tô Lân. Binh mới đến ải đầu, ngươi không rán cho thắng trận lại sợ chết trở về, tướng bất tài như thế còn để làm chi.

Dứt lời, truyền quân sĩ đem ra chém mà bêu thủ cấp. Quân sĩ nghe lệnh rút gươm thộp cổ Tô Lân dẫn đi. Tô Phụng điếng hồn, lật đật quỳ lạy:

- Việc binh gia thắng bại là lẽ thường, xin nguyên soái dung anh tôi lần thứ nhất.

La Thông nghe nói nạt luôn:

- Thế thường công thưởng tội trừng, sao mi dám cả gan chống trả cùng ta? Quân sĩ. Mau dẫn Tô Phụng ra đánh bốn chục côn đền tội.

Quân sĩ đắc lệnh kéo Tô Phụng ra ngoài, đánh bốn chục côn bò la bò lết. Tô Phụng bị đánh rồi, ngó lên thấy quân sĩ đã chém đầu Tô Lân thì khóc ròng, ráng lần mò về trại. Về đến nơi, Tô Phụng nghĩ thầm:

- La Thông nó quyết báo tiền cừu, đã giết chết anh mình, nếu mình ở đây chắc cũng có ngày bị hại.

Tô Phụng tính thế không xong bèn gom góp hành lý, chờ đến canh ba lẻn trốn đi mất. Ngày thứ La Thông thăng trướng, xảy thấy quân sĩ vào báo:

- Đêm hồi hôm Tô Phụng gói quần áo, chẳng biết có việc chi mà bỏ đi đâu mất.

La Thông nói:

- Chắc nó trốn rồi. Cái thằng tướng dở đi đâu đi cho khuất mắt, không cần tìm kiếm.

Kế bọn quân làm cung đem dâng nguyệt nhi nổ, La Thông cầm trao cho Trình Giảo Kim:

- Chúng nó làm có đúng với cái cung thân phụ cháu dùng thuở trước chăng?

Trình Giảo Kim xem hồi lâu rồi nói:

- Đúng lắm! Thiệt là đúng lắm! Vậy cháu hãy ra sau trại, đặng bác chỉ dạy cho.

La Thông vâng lời ra dinh sau luyện tập, trong ba ngày đã tinh thông, hô đâu bắn trúng đó. La Thông thấy mình tập đã rành thì mừng lắm. Sáng ngày thứ tư, La Thông dậy sớm nai nịt hẳn hòi, cất cung nhỏ trong mình, rồi dẫn binh tướng đề thương đến bên thành. Quân Phiên vào báo, Thiết Bối Ngân Nha nghe báo cả cười:

- Bên nó hết tướng tài rồi, nên La Thông bữa nay mới đến đây chịu chết.

Nói rồi truyền quân thắng ngựa, xách toán bài thót lên phát pháo khai thành. La Thông thấy Thiết Bối Ngân Nha xông ra thì hét lớn:

- Phiên tặc. Hôm nay ta quyết lấy thủ cấp mi đây.

Dứt lời múa giáo đâm tới, Thiết Bối Ngân Nha cử bài ra đỡ, đánh đến ba mươi hiệp, La Thông trá bại quày ngựa thối lui, Thiết Bối Ngân Nha gò ngựa lại cười lớn:

- La Thông. Chớ chơi miếng cũ, ta có dại gì mà đuổi theo đâu.

La Thông làm thinh, lấy nguyệt nhi nổ vái:

- Hồn cha có linh xin phù hộ cho con bắn trúng.

La Thông quay ngựa lần tới, đưa nguyệt nhi nổ nhắm ngay cổ Thiết Bối Ngân Nha. Thiết Bối Ngân Nha chẳng hiểu lợi hại, cứ trơ mắt nhìn mũi tên xẹt tới bắn trúng yết hầu, té nhào xuống đất. La Thông thúc ngựa tới thưởng cho một giáo đi đời rồi cùng các tướng xua binh đoạt ải. Quân Phiên mất chủ kéo nhau chạy tuốt về Kim Linh quan. La Thông vào ải liền tra xét lương tiền, mở tiệc khao binh, nghỉ đó một đêm, rạng ngày độ quân nhắm Kim Linh quan trực tiến. Tướng trấn thủ Kim Linh quan là anh ruột Thiết Bối Ngân Nha, tên Kim Nha, mình cao một trượng mốt, lưng rộng ba vầng, mặt sậm râu hùm, hay dùng cây siêu đao, sức mạnh đánh muôn người. Ngày kia Thiết Bối Kim Nha đang ngồi trong ải, xảy thấy binh Bạch Lang quan hơ hải chạy đến báo:

- Binh Đường đã thâu Bạch Lang quan, Ngân Nha tướng quân tử trận.

Thiết Bối Kim Nha nghe báo thất kinh:

- Em ta là thượng tướng anh hùng, không dè hôm nay phải tử trận.

Nói dứt lời khóc rống lên, đoạn truyền quân cẩn thận thủ thành, chờ binh Đường tới sẽ trổ tài báo oán. Binh của La Thông rời Bạch Lang quan, đi trọn hai ngày mới đến Kim Linh quan. La Thông dừng quân cách thành ba dặm an dinh hạ trại, rồi thăng trướng nói với chúng tướng:

- Bắc Phiên nhiều tướng tài tình, nay trận đầu chẳng nên để thất, vậy các tướng đồng theo lượt trận, để bổn soái ra trước một phen.

Chư tướng đều khen phải. La Thông nai nịt đề thương nổi súng khai dinh, kéo rốc đến trước ải quan khiêu chiến. Quân Bắc Phiên xem thấy lật đật vào báo, Thiết Bối Kim Nha vội vã xách siêu đao thượng mã, điểm binh ròng phân thành đội ngũ kéo ra. La Thông đang đứng chờ ở ngoài bỗng thấy cửa thành mở bét, một đạo quân mã từ trong xông ra, đi đầu là một viên đại tướng mặt mày rất dữ, múa siêu đao lướt tới chém nhầu. La Thông cử giáo gạt phắt siêu đao rồi nạt:

- Cây giáo ta chẳng giết tướng vô danh, hãy mau thông tên trước khi chịu chết.

Thiết Bối Kim Nha nói:

- Ta là Bách Thắng tướng quân, anh của Thiết Bối Ngân Nha tên là Kim Nha đây. Ta biết mi là La Thông, ỷ mạnh giết thác em ta, nay ta quyết bầm thây mi mà báo oán.

Dứt lời liền hươi đao nhắm đầu La Thông chém tới. La Thông đỡ khỏi đâm trả lại tức thời. Hai tướng đánh nhau chừng ba mươi hiệp, Thiết Bối Kim Nha đuối sức bị La Thông đâm một giáo lủng bụng té nhào, quân Đường nhảy bổ ra thâu thủ cấp. Binh Bắc Phiên kinh hoàng hè nhau bỏ chạy, La Thông dẫn chư tướng vào đoạt thành như lấy đồ trong túi. Khi binh mã vào xong, La Thông truyền xét lương hướng, đổi cờ Đại Đường, mở tiệc khao quân, nghỉ ngơi một đêm, sáng ra nhắm Ngân Linh quan kéo tới. Đến nơi thấy ải bỏ không chẳng quân tướng chi canh thủ, La Thông nghi là không thành kế, chẳng dám kéo quân vào. Trình Thiết Ngưu cười nói:

- Tôi chắc tụi mọi Phiên này thấy nguyên soái giết chết hai thằng tướng giỏi của nó nên rủ nhau bỏ thành mà trốn, nếu nguyên soái lòng còn nghi ngại, vậy để tôi vào đó xem coi, chứ cái nhà hoang mà không dám vào thì làm sao đến thành Mộc Dương cứu giá cho đặng.

La Thông nghe Trình Thiết Ngưu phân hữu lý liền cấp ba ngàn binh mã cho đi. Trình Thiết Ngưu đắc lệnh hươi búa xốc vô thành, kiếm tìm khắp nơi chẳng thấy một ai núp lén, bèn dựng cờ Đại Đường rồi ra tiếp đón nguyên soái. La Thông mừng rỡ kéo hết đại binh vào, tra xét lương thảo, dạy thiết tiệc khao quân. Trình Giảo Kim nói:

- Bác ngồi ăn mà hồi hộp quá, thiệt ráng nuốt không vô.

La Thông lấy làm lạ hỏi:

- Bác sợ điều chi dữ vậy?

Trình Giảo Kim nói:

- Lúc trước đi tảo bắc lấy luôn một lượt năm ải như trở bàn tay, sau đến Mộc Dương thành bị cái thứ thành trống này mà thiếu điều gần chết đó.

Tần Hoài Ngọc nghe nói hơi sợ:

- Vậy nguyên soái hãy dẫn binh ra ngoài thành một đỗi đóng trại mà khao thưởng cho yên, kẻo nửa đêm chúng nó có phục binh trong rừng kéo vào vây thì nguy hiểm lắm.

La Thông khen phải liền kéo quân trở ra ngoài thành đóng trại. Nguyên ải này là ải nhỏ, Bắc Phiên chẳng có tướng dư nên chỉ cắt một tốp quân canh giữ, lúc binh thua ở Kim Linh quan chạy ngang, bọn ấy sợ, nhập đoàn dông tuốt về Dã Mã quan. La Thông đóng trại ở ngoài một đêm không thấy điều chi, sáng ngày chọn tiểu tướng thủ thành rồi tấn binh thẳng tới ải Dã Mã. Tướng trấn ải này là em ruột Thiết Bối Kim Nha và Ngân Nha, tên Bát Bửu, mình cao trên một trượng, đầu lớn bằng cái đấu, con mắt như cái chung, râu rìa đỏ hoe hoe, sức lực mạnh vô cùng, dùng binh khí độc cước đồng nhân nặng một ngàn cân. Ngày kia Bát Bửu đang bàn luận việc nước với chư tướng thì có quân sĩ vào báo:

- Có binh của Kim Linh quan chạy qua xin vào ra mắt.

Thiết Bối Bát Bửu truyền lập tức đòi vào. Bọn quân Kim Linh quan vào quỳ lạy:

- Nay Đường trào đã viện được binh qua, có tướng La Thông mạnh lắm, nó giết chết Kim Nha tướng quân đoạt ải Kim Linh rồi.

Thiết Bối Bát Bửu nghe qua khóc ngất một hồi rồi nói:

- La Thông giết hai anh ta, ta quyết đập nó nát thây để mà báo oán.

Nói rồi hạ lệnh quân sĩ đi thám thính, hễ thấy binh Đường kéo đến thì mau phi báo. Binh Đường đến gần Dã Mã quan, La Thông truyền an dinh hạ trại. Trời chiều còn sớm, La Thông mới nói với Trình Giảo Kim:

- Binh mới đến còn mệt, vậy nghỉ rồi sáng mai hãy ra binh.

Trình Giảo Kim nói:

- Lời cháu phân rất phải. Phép dưỡng binh thì tính như vậy mới xong.

La Thông nói:

- Loài Bắc Phiên rất quỷ quyệt, đêm nay ta phải đề phòng, kẻo nó đến cướp dinh.

Trình Thiết Ngưu nói:

- Có tôi xem việc canh tuần, nguyên soái đừng lo chi hết. Hãy ngủ yên giấc, sáng mai chắc gặp thằng hung.

Trình Giảo Kim nạt:

- Thằng chết bầm khéo nói xàm, hãy lui ra cho rảnh.

Ngày thứ La Thông thăng trướng hỏi các tướng:

- Có ai khiêu chiến trận đầu hay cũng nhường cho bổn soái nữa?

Tần Hoài Ngọc tâu:

- Xin nguyên soái để tôi đi.

La Thông nói:

- Tần huynh đi thì hay lắm, nhưng phải cẩn thận đề phòng.

Tần Hoài Ngọc đề thương lên ngựa, dẫn binh đến trước ải:

- Hỡi quân sĩ trên thành, mau báo chúa tướng bây ra thử tài cùng ta một trận.

Quân Phiên vào báo, Thiết Bối Bát Bửu nghe qua cười ha hả:

- Chúng nó tới số rồi mới đến đây nạp mạng.

Dứt lời truyền quân khiêng đồng nhân ra, lập tức xách thót lên yên dẫn binh khai thành xuất trận. Tần Hoài Ngọc ngó thấy Thiết Bối Bát Bửu mặt mày dữ tợn, tay xách đồng nhân to bằng đứa con nít lên ba thì lấy làm lạ giục ngựa tới nạt:

- Phiên tướng xách tượng cốt đi đâu? Hãy xưng danh nghe thử.

Thiết Bối Bát Bửu cười:

- Phiên trào đại tướng quân Thiết Bối Bát Bửu là ta đây. Còn ngươi tài cán chi mà dám tìm đường chịu chết?

Tần Hoài Ngọc nói:

- Võ nghệ ngươi giỏi gì mà dám ngăn trở ngọn giáo của ta? Hãy mau chạy đi kẻo thác oan uổng mạng.

Thiết Bối Bát Bửu nói:

- Thằng con nít miệng còn hôi sữa, tài lực mấy dăm hơi, rất đổi chúa mi còn bị vây tại Mộc Dương thành chờ chết. Bộ mi hết muốn sống mới đến đây làm phách, hãy thông tên họ cho mau rồi lãnh đồng nhân về địa phủ.

Tần Hoài Ngọc nói:

- Ta là Tần Hoài Ngọc con của Hộ quốc công Tần Thúc Bảo, theo La nguyên soái bình Phiên, được phong làm Vô Địch tiểu tướng quân, nay ngươi gặp ta đây, để ta thưởng vài ngọn thương cho biết sức.

Dứt lời đâm liền một thương, Thiết Bối Bát Bửu lấy đồng nhân ra đỡ làm Tần Hoài Ngọc gần sa xuống đất. Thiết Bối Bát Bửu đánh xuống một đòn, Tần Hoài Ngọc hai tay cầm thương đỡ ra, bị đồng nhân đánh xuống quá mạnh làm cây thương cong vòng, còn con ngựa thối lui trên hai mươi bước. Tần Hoài Ngọc nhắm bề cự chẳng nổi, sẵn trớn dông luôn. Thiết Bối Bát Bửu cười ha hả:

- Mi chạy đâu cho khỏi?

Vừa nói vừa giục ngựa đuổi nà theo, Tần Hoài Ngọc quất ngựa sải tuốt về dinh, quân sĩ thấy tướng mình vào rồi hè nhau bắn tên ra như mưa bấc, Thiết Bối Bát Bửu thấy thế dừng ngựa lại, lấy roi xỉ vả nhiếc mắng om sòm. Tần Hoài Ngọc vào đến dinh bẩm với nguyên soái:

- Tướng trấn ải Dã Mã là Thiết Bối Bát Bửu mạnh mẽ vô cùng, cầm đồng nhân nặng quá ngàn cân, tôi đâm một giáo nó đỡ ra tôi gần sa xuống ngựa. Nó đập tôi một đòn, tôi ráng hết sức đỡ, cây giáo cong vòng, nên phải chạy về đây, xin nguyên soái thứ tội.

La Thông nghe nói thất kinh:

- Tướng Bắc Phiên dùng binh khí nhiều món lạ. Khi trước Thiết Bối Ngân Nha dùng thiết toán bài, bây giờ thằng này lại xách độc cước đồng nhân. Thôi huynh chẳng có tội chi, hãy vào trong an nghỉ.

Dứt lời liền truyền quân thắng ngựa, rồi xách giáo nổi súng dẫn chư tướng kéo binh ra. Trình Giảo Kim nói:

- Ta hồi nhỏ đến giờ chiến chinh muôn trận mà chưa hề thấy ai đánh võ bằng đồng nhân, vậy cũng nên ra coi cho biết.

Nói rồi hươi búa lên ngựa tuốt theo. La Thông ra đến trận, Thiết Bối Bát Bửu xem thấy cười ngất:

- Lũ con nít dám cả gan liều mình ra nạp mạng, vậy hãy mau thông tên họ, đặng ta lấy đầu.

La Thông nói:

- Ta là La Thông con của Việt quốc công La Thành, chức nhị lộ nguyên nhung đi tảo bắc bình Phiên đây.

Thiết Bối Bát Bửu hỏi:

- Ngươi có phải dòng giống Bắc Bình vương La Nghệ không?

La Thông nói:

- Ngươi đã biết dòng dõi anh hùng, sao chưa chịu hạ mã quy hàng?

Thiết Bối Bát Bửu cười nói:

- Chớ nhiều lời, hãy lãnh một đồng nhân cho biết.

Nói rồi đập bổ xuống liền, La Thông đưa giáo ra đỡ, con ngựa thối lui rất xa, cây giáo cũng gần sút tay muốn rớt. La Thông thất kinh ráng sức cự năm hiệp, nhắm bề chịu chẳng thấu, mới thầm tính trá bại dụng kế hồi mã thương giết địch. Tính rồi quay ngựa nhắm đồng trống mà chạy. Thiết Bối Bát Bửu nạt lớn:

- Mi giết chết hai anh ta, thù sâu tợ biển, nay ta quyết đập mi nát sọ báo hận cừu. Mi chớ trông chạy trốn đằng nào, ta nguyện theo lấy đầu cho đặng.

Thiết Bối Bát Bửu hét dứt lời, hươi roi quất riết ngựa đuổi nà theo. Chư tướng bên Đường thấy nguyên soái bại trận, mà ai ai cũng sợ chẳng dám ló ra, đứng chắt lưỡi hít hà than van với Trình Giảo Kim:

- Trình thiên tuế ôi! Nay nguyên soái đại bại, biết làm sao giải cứu bây giờ?

Trình Giảo Kim dậm chân nói:

- Thằng chết bầm nó đà tới số! Hễ thua thì cứ chạy về dinh, truyền quân bắn vãi tên lui giặc, chớ nó làm gì điên vậy, bây giờ ai mà dám ló ra.

Tần Hoài Ngọc nói:

- Chắc nguyên soái có tính mưu chi đó, chớ không lẽ điên gì…

Trình Giảo Kim nói:

- Vậy chúng bây tỏ mắt ráng xem coi làm sao.

Các tướng vâng lời leo lên ngựa chòm nhom mà ngóng. La Thông khi thua chạy tính dụng kế hồi mã thương, nhưng Thiết Bối Bát Bửu biết trước đề phòng, La Thông dợm đâm hoài mà đâm không đặng, phải chạy luôn trên bốn chục dặm đường không nghỉ. La Thông chạy riết mệt thở hết hơi, bèn day mặt lại hỏi:

- Chi mà ngươi rượt dai dữ vậy?

Thiết Bối Bát Bửu nói:

- Mi muốn ta thôi rượt thì phải dâng thủ cấp.

Dứt lời thúc ngựa vọt tới hươi đồng nhân đập La Thông, La Thông hoảng hồn lật đật đỡ khỏi rồi nằm mọp trên yên cho ngựa chạy. Nhắc lại La Nhơn, từ khi hăm mấy gia tướng bảo dắt đi tìm La Thông, bốn gia tướng sợ cặp chùy nên chẳng dám trái lời, phải dắt đi thiệt. Đi trọn mười mấy bữa, qua khỏi ải Bạch Lang, Kim Linh, Ngân Linh. Hôm ấy năm người đang đi giữa đồng, La Nhơn mỏi giò bèn trợn mắt thịnh nộ:

- Chúng ngươi bộ muốn gạt ta, chớ đi cái nổi gì mười mấy ngày rồi mà kiếm anh ta không gặp?

Bốn gia tướng nói:

- Cậu kiếm chuyện hoài. Chúng tôi dắt đi qua ba cửa ải Bắc Phiên mà còn quở trách cái nỗi gì? Bởi mình đi chân còn người ta đi ngựa, thì phải chầm chậm mới gặp chớ sao.

Năm người đang cãi lẫy chợt có tiếng la lớn:

- Thằng giặc Phiên cớ gì rượt ta hoài vậy?

Năm người ngóng cổ ngó xem, thấy một gã xách đồng nhân đang đuổi nà một người đội mão bạc. Bốn gia tướng xem qua thất kinh, nói:

- Úy trời ơi! Người bị rượt đó là La nguyên soái, còn gã sau chắc tướng Phiên. Nhị công tử cậu có thấy không?

La Nhơn che tay nhìn kỹ rồi cười:

- Thiệt anh ta đó. Không biết ảnh làm sao dở quá, để Phiên tướng đuổi nà, các ngươi mau đưa ta song chùy đặng ta đập thằng Phiên này mà cứu.

La An cản lại:

- Không đặng đâu, rất đỗi là nguyên soái mà đánh còn chẳng lại, cậu nhỏ tuổi ấu xuân, lại đi bộ thì cứu làm sao được.

La Nhơn nạt:

- Ai cần ngươi nhiều chuyện.

Dứt lời giựt song chùy dông riết tới, kêu lớn:

- Bớ anh, không hề chi đâu mà sợ, có em là La Nhơn đến tiếp cứu.

La Thông nghe thấy thất kinh:

- Không đặng đâu em, anh đây còn thua nó huống chi em, vì nó cầm đồng nhân nặng lắm, em phải tránh xa mới mong khỏi hại.

La Nhơn bất tuân lời anh khuyên bảo, cứ xách song chùy tới đánh. La Thông hồn vía lên mây, xảy thấy bốn tên gia tướng quỳ trước ngựa thưa chào, La Thông giận lắm nạt:

- Thằng tướng ấy mạnh lắm, ta còn thua nó huống gì La Nhơn, sao chúng ngươi không cản nó, để nó ra trận lỡ sơ sẩy điều chi thì biết liệu làm sao?

Bốn tên gia tướng đều thưa:

- Thiệt chúng tôi cũng sợ như vậy nên đã khuyên cản hết lời, song cậu hai không nghe.

Thiết Bối Bát Bửu thấy một thằng nhỏ chạy tới đón đường, bèn gò ngựa lại cười nói:

- Ta rượt theo La Thông, can chi mi mà đón đường ta, hãy tránh ra kẻo ngựa đạp chết oan mạng.

La Nhơn nói:

- Mi đã tới số nên mới gặp tay ta, ta cho mi biết, người bị mi rượt là La Thông anh ta, còn ta là nhị công tử La Nhơn đây, mi mau mau trở về thì muôn việc đều xong, bằng nói nửa tiếng không, ta thưởng một chùy rồi đời, chớ chẳng chơi đâu mà lấp lửng.

Thiết Bối Bát Bửu nghe nói giận lắm nạt:

- Từ lúc ta phò vua Bắc Phiên đến nay, đồng nhân này đập chết không biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt, mi là đứa con nít miệng còn hôi sữa, hãy kiếm chỗ khác mà chơi, nếu chọc ta nổi nóng, ta cho một đồng nhân nát như tương đa.

La Nhơn cười nói:

- Phiên tướng đừng nói phách, ta đập nát sọ mi bây giờ.

Thiết Bối Bát Bửu nổi giận hét lớn:

- Ta thấy mi con nít nhỏ dại, không muốn làm hại chi, ta đã khuyên bảo đôi ba phen song mi chẳng khứng nghe theo, rõ ràng đã tới số nên mới cả gan đón đầu cọp nhổ râu hùm.

Dứt lời hươi đồng nhân đánh xuống, La Nhơn cử song chùy đỡ lên. Thiết Bối Bát Bửu ngồi trên cao nên đánh xuống thất thế, còn La Nhơn thấp nhỏ lòn qua né lại rất gọn gàng. Hai bên đánh đặng hồi lâu, La Nhơn hươi chùy đỡ hất đồng nhân ra rồi thuận tay đập bể đầu ngựa. Ngựa long câu ngã xuống làm Thiết Bối Bát Bửu nhào lăn. La Nhơn nhảy lại đoạt đồng nhân và thưởng lên đầu Thiết Bối Bát Bửu một chùy, hồn quy địa phủ. La Thông và bốn tên gia tướng thấy La Nhơn giết chết Phiên tướng thì khen ngợi chẳng cùng. La Thông giục ngựa tới nói:

- May nhờ có em đến cứu, không thôi anh đã bị Phiên tướng giết mất rồi, song chẳng hay em đi đâu mà cứu anh trong cơn thất thế như vầy?

La Nhơn nói:

- Tôi ở nhà một mình buồn quá nên xin phép mẹ theo anh, trước giết Phiên tướng cho bỏ ghét, sau trổ tài kiếm chút công danh.

La Thông khen:

- Em đã hữu tài lại thêm đại chí, thôi hãy theo anh về trại đặng cứu giá mà lập công.

Rồi kẻ trước người sau kéo về trại.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Mon Oct 22, 2018 3:05 pm

7.

Đây nói qua chư tướng nhà Đường không biết làm sao tiếp ứng, duy ở trong dinh trông nghe tin tức, chờ mãi đến canh một chẳng thấy La nguyên soái trở về, người người đều kinh hồn hoảng vía, đang lúc lo sợ chợt thấy quân sĩ vào báo:

- Nguyên soái đã về đến cửa.

Cả dinh mừng quýnh kéo ra nghênh tiếp rước thẳng vào trướng. Trình Giảo Kim nói:

- Lúc hiền điệt bị Phiên tướng rượt nà khiến bác sợ quá, vậy làm sao hiền điệt về đặng, khá phân lại cho bác rõ với.

La Thông đem các việc thuật hết một hồi, chư tướng nghe qua thảy đều khen ngợi La Nhơn. Trình Giảo Kim khen:

- Cháu tuổi nhỏ mà hữu tài, thiệt rõ ràng trời muốn diệt trừ Bắc Phiên nên mới sanh tướng anh hùng phò tá nghiệp cả.

La Nhơn bước tới ra mắt Trình thiên tuế và chư tướng xong rồi, kế La Thông nói:

- Quân Bắc Phiên còn mở cửa ải chờ chư tướng vào thành, chúng ta hãy nhân dịp này kéo binh đến đoạt phức cho rồi.

La Thông nói dứt lời xách giáo đi trước, La Nhơn cấp chùy theo sau, hai tướng xông vào ải, giáo đâm chùy đả, Phiên tướng chết thôi vô số, binh Bắc Phiên không chủ khác nào rắn không đầu, đạp nhau mà chạy, bỏ ải Dã Mã dông riết qua ải Huỳnh Long phi báo. La Thông lấy đặng ải Dã Mã rồi, truyền lệnh cho chư tướng tra xét lương thảo, dựng cờ Đại Đường, dọn tiệc khao thưởng tam quân. Qua ngày thứ, La Thông thăng trướng truyền lệnh kiểm điểm binh mã kéo qua ải Huỳnh Long, đi bốn năm ngày gần tới ải, nổi ba tiếng súng an dinh hạ trại. Quân Phiên chạy vào phi báo, Đồ Lư công chúa nói:

- Chúng nó muốn chết nên mới tới đây.

Đồ Lư công chúa nói rồi, mặc giáp nai nịt gọn gàng, xách song kiếm lên ngựa, dẫn theo hai mươi bốn Phiên nữ, nổi súng khai thành, kéo đến dinh Đường khiêu chiến. Binh Đường loạn tiễn như mưa bấc. Đồ Lư công chúa dừng ngựa lại kêu nói:

- Bây hãy vào báo, có ta là Đồ Lư công chúa kéo binh đến đây, chúng bây như lũ ong chòm kiến nên ta chẳng nỡ giết làm chi, thôi ta cũng rộng ơn bao dung cho chúng bây kéo binh trở về, đừng khoe tài múa búa trước cửa Lỗ Ban, nếu còn diên trì ta nguyện phá nát vòng binh, chừng đó ăn năn đã muộn.

Quân Đường vào báo:

- Có một nữ Phiên xưng là công chúa bảo chúng ta hãy lui binh về nước, bằng chẳng khứng lời, nó phá tan doanh trại.

La Nhơn nghe báo mừng lắm:

- Xin anh cho em xuất trận đánh thử.

La Thông nói:

- Em ra trận phải khá cẩn thận.

La Nhơn vâng lệnh xách song chùy lên ngựa. La Thông nói với chư tướng:

- Liệt vị hãy theo ta lược trận.

La Thông đứng dậy đi trước, chúng tướng nối gót theo sau. La Nhơn ra trận thấy Đồ Lư công chúa thì nghĩ thầm:

- Trường An ta thiếu chi gái quốc sắc khuynh thành, song chẳng thấy ai nhan sắc như nàng này.

La Nhơn nghĩ rồi cười nói:

- Công chúa chớ có khoe tài, có cậu hai ra trận đây, sao chưa xuống ngựa thọ tội cho rồi?

Đồ Lư công chúa nói:

- Nhà ngươi là con nít, ăn chưa no lo chưa tới, may gặp ta là người nhân đức chẳng giết trẻ thơ ngây, nếu gặp tướng dữ e nan tồn tánh mạng.

La Nhơn nổi xung nạt:

- Nữ tướng tài chi mà dám tự kiêu như thế? Rất đỗi tướng đại tài kia còn thác về cặp song chùy này, huống chi công chúa. Vì ta thấy công chúa hình dung yểu điệu cốt cách phương phi, thiệt cả nước khó tìm, ngàn vàng khó chuộc, anh của ta chưa vợ, công chúa đây ta nhắm cũng chưa chồng, vậy để ông mai bắt sống đem về, trai nam gái bắc hòa hiệp sắc cầm kết duyên Tần Tấn.

Đồ Lư công chúa nghe nói hổ thẹn, mặt đỏ phừng phừng nạt:

- Mi là đồ con nít ăn nói võ đoán, thật tội nọ đáng rồi đừng trách số.

Dứt lời liền múa song kiếm chém tới, La Nhơn cử chùy lên đỡ làm cặp kiếm nháng lửa. Công chúa hoảng kinh, chẳng dè con nít mà mạnh quá, liệu bề đấu sức không lại, liền quăng cặp phi đao lên giữa không trung, miệng niệm thần chú. Cặp phi đao bay xuống chém La Nhơn. La Thông đang lược trận, cả kinh kêu lớn:

- Chạy mau bớ em, kẻo phi đao chém chết.

La Thông kêu thì kêu, còn La Nhơn vì mới chín tuổi chưa từng thấy phép thuật nên lạ mắt coi hoài, coi rồi cười nói:

- Nữ Phiên thiệt lạ, đương đánh giặc còn bày trò giỡn chơi.

La Nhơn nói dứt lời, ở trên không bay xuống một ngọn phi đao chém tới. La Nhơn thất kinh la lớn:

- Không xong! Không xong!

Vừa la vừa hươi chùy đánh đỡ, kế ngọn phi đao kia bay xuống chém đầu. La Nhơn tràn người qua, bị ngọn phi đao chặt đứt cánh tay trái, còn một tay đỡ không kịp, lớ quớ bị nó chặt luôn tay mặt. La Nhơn té nhào dưới đất. Thương thay một tiểu anh hùng có tài không mạng, bị cặp phi đao bằm nát như tương. La Thông khóc rống lên nói:

- Em ơi! Em chết thảm thiết như vầy, bảo anh đừng đau lòng xót dạ sao đặng.

La Thông dứt lời té nhào xuống ngựa chết giấc, mặt mày đổi sắc, mình mẩy dịu quặc. Chúng tướng hoảng kinh áp lại đỡ xốc La Thông kêu réo om sòm. Bốn gia tướng theo La Nhơn thảy đều khóc vùi, nước mắt chảy như mưa. Giây lâu La Thông tỉnh, chúng tướng mừng quýnh đỡ dậy. La Thông xách thương lên ngựa nói:

- Nếu ta chẳng trả thù cho em, thì ta thề chẳng đứng trên dương gian mang danh nhơ tiếng nhuốc.

Dứt lời giục ngựa lướt tới trận tiền. Đồ Lư công chúa thấy trong Đường dinh chạy đến một viên tiểu tướng mày tằm mắt phụng, mặt trắng môi son, tay cầm thương, dường như Tống Ngọc phục sanh, Phan An tái thế thì nghĩ thầm:

- Ta nay tuổi đã hai mươi song chưa thấy người nào lịch sự giống như vầy, phải chi trời khiến đôi ta vầy duyên phu phụ thì mới phỉ lòng nguyền, chẳng uổng trang sắc nước hương trời mà sánh cùng người như thế.

Đồ Lư công chúa thấy La Thông vừa đến bèn hỏi:

- Đường tướng tên họ là chi, hãy xưng tên rồi đánh cũng chẳng muộn.

La Thông hét lớn:

- Mi hỏi tên bổn soái làm chi? Vì mi dùng pháp thuật bằm thây em ta, ta quyết đâm thác mi mà báo cừu.

La Thông hươi giáo đâm đùa, Đồ Lư công chúa múa song kiếm đỡ ngăn. Hai người đánh vùi mười hiệp, tuy Đồ Lư công chúa có tài nhưng đánh sao lại La Thông là viên hổ tướng, lại thêm đương nóng lòng báo cừu cho em nên sức lực mạnh hơn lúc bình thường. Đồ Lư công chúa nghĩ thầm:

- Nguyên soái nhà Đường dung mạo kiêm toàn, nếu ta bỏ qua thì uổng biết bao, chi bằng trá bại ra chốn đồng hoang kết nguyền cùng nhau, va là nguyên soái còn ta là công chúa thì cũng xứng đôi vừa lứa.

Đồ Lư công chúa nghĩ rồi hươi gươm đỡ vẹt mũi thương ra:

- Ngươi thiệt tài cao, ta đành thua chạy.

Công chúa giục ngựa nhắm đồng hoang dông miết. La Thông nói lớn:

- Ta biết ngươi trá bại đặng phóng phi đao, song ta quyết báo cừu cho em, nên cũng nguyện nhất tử nhất sanh với ngươi.

La Thông nói rồi giục ngựa đuổi theo, chạy hồi lâu tới cụm rừng. Đồ Lư công chúa quăng phi đao lên giữa không trung, nói:

- Tiểu tướng quân hãy coi phi đao ta đó.

La Thông hoảng kinh than thầm:

- Chắc phen này ta phải chết, còn chi mà báo cừu cho em hỡi trời!

La Thông cúi đầu nằm mọp trên ngựa chờ chết. Đồ Lư công chúa kêu:

- Tiểu tướng quân đừng kinh sợ, phi đao không chém đâu, tôi muốn thưa một lời song chẳng biết tiểu tướng quân có khứng cùng chăng?

La Thông nói:

- Bổn soái với ngươi cừu oán bằng trời, như ngươi còn thì ta mất, bằng ngươi mất thì ta còn, ngươi muốn nói điều chi hãy nói phức đi, rồi ra tài cao thấp cùng nhau.

Đồ Lư công chúa hỏi:

- Chẳng hay tiểu tướng quân tên họ là chi, tuổi tác bao nhiêu?

La Thông nói:

- Ta họ La tên Thông.

Đồ Lư công chúa nói:

- Vậy là tiểu tướng quân thuộc dòng dõi Bắc Bình vương. Còn tôi tên Đồ Lư, tuổi vừa hai mươi nhưng chưa gá nghĩa Châu Trần. Cha tôi là thừa tướng Đồ Phong, vua Phiên yêu dấu nên nhận tôi làm nghĩa nữ. Nay tôi muốn kết duyên phu phụ cùng nguyên soái, chẳng biết ý nguyên soái định liệu thế nào?

La Thông giận lắm nạt:

- Ngươi là phận gái mà mặt dày mày dạn không biết hổ ngươi, thuở nay trâu đi tìm cột chứ cột nào lại đi tìm trâu, dẫu ngươi chẳng giết em ta, ta cũng không chịu sánh đôi cùng loài mê dâm như vậy. Vả nay mi giết em ta thì thù ấy lớn bằng non, nếu ta khứng làm chồng ngươi, chắc em ta ở suối vàng cũng tủi thầm mạng bạc.

La Thông nói dứt lời bèn hươi giáo đâm tới, Đồ Lư công chúa múa song kiếm đỡ hất mũi giáo ra:

- Xin nguyên soái bớt cơn nóng giận, nếu nguyên soái thuận tình thì tôi nguyện dâng ải, giả thua khai thành bỏ chạy, dẫn binh về Mộc Dương đợi nguyên soái kéo vào nội công ngoại kích, giải vây thiên tử và mấy vị lão tướng, tôi lập công ấy đền tội giết lầm em của nguyên soái, chừng nguyên soái về nước rồi sẽ sai tướng đến cầu hôn, nếu thuận theo thì lưỡng toàn kỳ mỹ, bằng chẳng khứng lời tôi bảo phi đao xuống giết thác bây giờ.

La Thông nói:

- Nay em ta đã thác, ta cũng không muốn sống làm chi, có chém thì chém phức đi, đặng ta theo em ta cho có bạn.

Tuy La Thông nói vậy nhưng Đồ Lư công chúa chẳng nỡ giết, lại kiếm lời năn nỉ:

- Nguyên soái là anh hùng hào kiệt sao không tự nghĩ lấy, ra trận thì phải chém phải giết, nguyên soái đem lòng cừu oán nỗi gì, phải chi tôi biết nguyên soái rồi, thì có lẽ nào tôi hại em nguyên soái, bởi số mạng tại trời nên mới xui khiến người ra đánh trận đầu, xin nguyên soái rộng dung, một là đặng trọn trung cứu chúa, hai là làm đến bực vương công, nếu khăng khăng chỉ lo việc báo cừu ắt phải mang hại. Điều thứ nhất chết vô cớ, điều thứ hai cứu không đặng chúa, điều thứ ba làm tuyệt dòng giống họ La chẳng có người nối nghiệp, bỏ hương tàn khói lạnh, té ra báo cừu không đặng lại lỗi đạo thờ chúa, mang tội với cha, xin nguyên soái suy xét cho kỹ, đừng chấp nhất làm chi.

La Thông nghe rồi mới nghĩ thầm:

- Thiệt con này nó phải lòng mình mà quên sự hổ ngươi, song mấy lời nó phân qua rất hữu lý, chi bằng mình chịu đỡ mà cứu giá, rồi sau đánh báo cừu chẳng muộn.

La Thông nghĩ rồi nói với Đồ Lư:

- Nay công chúa thương tình nói điều phải, lẽ nào tôi chẳng nghe theo, song tôi còn sợ cặp phi đao lắm, và giận nó làm em tôi thác, nếu công chúa quyết vầy duyên cá nước thuận lòng đầu Đường, xin quăng cặp phi đao xuống suối, coi như tôi đã báo cừu trả oán cho em tôi, vậy mới thiệt tình chồng vợ.

Đồ Lư công chúa nói:

- Nguyên soái nguyện kết tình phu phụ, tôi cũng quyết bỏ cặp phi đao, nhưng phải thề nguyền chắc chắn tôi mới tin lòng.

La Thông nghĩ thầm:

- Mình tính khôn nó lại khôn hơn mình nữa chớ! Vậy hãy kiếm điều phi lý thề bướng cho qua.

La Thông nghĩ rồi nói:

- Nếu công chúa chẳng tin tôi xin thề nguyền có cao xanh chứng kiến, như ngày sau tôi đem lòng bạc nghĩa bỏ nàng thì bị Phiên già tám mươi đâm chết. (Thề mắc, thắt rối. Bởi cớ ấy nên lúc chinh tây La Thông bị Bất Siêu tám mươi tuổi đâm đổ ruột.)

Đồ Lư công chúa nghe La Thông thề nguyền thì mừng lắm, ngỡ là thiệt dạ với mình, bèn niệm chú thâu cặp phi đao quăng xuống suối:

- Để tôi trá bại, nguyên soái đuổi theo, tôi bỏ chạy về Mộc Dương thành chờ binh nguyên soái đến.

La Thông nói:

- Tôi đã hiểu rồi, xin công chúa chạy trước.

Đồ Lư công chúa giục ngựa chạy trước, còn La Thông làm bộ hét lớn:

- Phiên nữ chạy đâu cho khỏi, ta quyết giết ngươi báo cừu cho em ta.

Đồ Lư công chúa nói:

- Ta đã thua chạy rồi, sao ngươi còn rượt dai như vậy?

Đồ Lư công chúa giục ngựa vào ải bế thành lại. La Thông ở ngoài mắng nhiếc một hồi rồi trở về bổn dinh. Đồ Lư công chúa nói với chư tướng:

- La Thông thiệt đại tài đánh cặp phi đao ta văng mất, may cho ta lắm mới chạy về đây đặng, thiếu chút nữa ắt chẳng còn tánh mạng, vậy phải chuyển vận lương thảo về Mộc Dương thành, rồi mở cửa ải Huỳnh Long gạt nó vào vây phủ mới xong.

Chư tướng vâng lệnh sửa sang xe cộ chở lương thảo về Mộc Dương thành. La thông về tới cửa dinh, chúng tướng mừng quýnh kéo ra nghênh tiếp rước thẳng vào trướng. Trình Giảo Kim nói:

- Bác đã lo mai táng La Nhơn xong xuôi, còn hiền điệt báo cừu chẳng đặng để Phiên nữ trốn mất, biết chừng nào mới phá được ải mà tới Mộc Dương thành.

La Thông thưa:

- Xin bác chớ lo, việc cứu giá chắc đặng rồi.

Trình Giảo Kim nói:

- Đi qua ải Huỳnh Long còn không đặng, làm sao mà cứu giá?

La Thông bèn đem việc ra trận thuật lại hết. Trình Giảo Kim hỏi:

- Vậy là hiền điệt quyết tính chuyện vợ chồng thiệt chăng?

La Thông nói:

- Bác hỏi lạ, tôi quyết báo cừu cho em, có lẽ nào lấy nó làm vợ. Ngộ biến phải tùng quyền, tôi gạt nó cho xong việc thôi đó bác.

Trình Giảo Kim khuyên:

- Chốn chiến trường thì phải chém tướng giết quân thâu thành đoạt ải, bởi số mạng La Nhơn hết rồi nên hưởng thọ có bao nhiêu đó, sao hiền điệt lại đem lòng cừu hận làm chi? Nay công chúa có lòng tốt muốn kết nghĩa Tấn Tần vầy duyên cang lệ cùng hiền điệt, chịu làm nội công ngoại kích rước chúng ta vào thành Mộc Dương giải vây cứu giá thì công ấy đã chuộc tội kia, việc báo thù hiền điệt hãy bỏ qua, đợi cứu giá xong bác sẽ đứng ra làm mai cho hai họ hòa hiệp sắc cầm.

Lúc đang chuyện vãn bỗng thấy quân vào báo:

- Chẳng biết duyên cớ chi mà Đồ Lư công chúa mở cửa ải dẫn binh tướng trốn hết rồi.

La Thông nghe báo đã rõ biết, bèn viết một phong thơ, kêu bốn tên gia tướng lại, dặn:

- Các ngươi đem thơ này về cho mẹ ta, và an ủi người hãy bớt sầu não, đợi các việc xong xuôi, ta sẽ lấy thủ cấp con Đồ Lư về tế.

Bốn tên gia tướng vâng lệnh, lãnh thơ phản hồi Trường An. La Thông liền truyền lệnh chư tướng kéo binh vào ải Huỳnh Long và qua thẳng Mộc Dương thành.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Admin on Fri Nov 02, 2018 6:50 pm

8.

Xích Bích Bửu Khương vương, thừa tướng Đồ Phong, nguyên soái Tô Xa Luân đang ngồi uống rượu. Lang vương nói với Tô Xa Luân:

- Binh Đường đã phá ải Bạch Lang, Kim Linh, Ngân Linh và Dã Mã, ba anh em Thiết Bối đều tử trận, thiệt trẫm có lòng lo sợ chẳng cùng.

Nguyên soái Tô Xa Luân tâu:

- Xin Lang vương chớ lo sợ mà tổn hao mình rồng, vì anh em Thiết Bối hữu dõng vô mưu nên mới mất ải mà bỏ mình, còn công chúa giữ ải Huỳnh Long túc trí đa mưu, thêm tài cao phép lạ, lo gì binh Đường vào đây đặng.

Vua tôi bàn luận dứt lời xảy thấy quân thám tử chạy vào báo công chúa hồi trào. Lang vương cả kinh nói:

- Quả thật binh Đường thế mạnh tướng hùng phá ải tợ chẻ tre, nên công chúa bỏ ải Huỳnh Long nữa đó.

Tô Xa Luân nói:

- Xin mời công chúa vào hỏi cho rõ nguyên do.

Lang vương y tấu, Tô Xa Luân lật đật lên ngựa dẫn binh ra thành nghênh tiếp. Đồ Lư công chúa đi trước, Tô Xa Luân theo sau, công chúa vào điện quỳ xuống tâu:

- Chúc vua cha sống lâu muôn tuổi.

Lang vương hạ chỉ cho ngồi rồi hỏi:

- Duyên cớ chi mà con phải bỏ ải Huỳnh Long chạy trở về đây?

Đồ Lư công chúa thưa:

- Mấy ngày trước con xuất trận cự chiến với Đường binh, gặp vị nguyên soái tên La Thông có phép lạ phá mất phi đao của con, con liệu thế khó thủ nổi thành nên về tâu cho cha rõ, xin cha định đoạt.

Lang vương nghe tâu tợ kim châm dạ, như lửa cháy mày. Vua tôi lấy mắt nhìn nhau, chẳng thương nghị đặng kế chi cả. Lúc ấy La Thông đã kéo binh gần đến Mộc Dương thành, để mắt xem coi, thấy binh vây bịt bùng, nước chảy không lọt, gió thổi chẳng thông. La Thông truyền lệnh an dinh hạ trại, sắp đặt đội ngũ đâu đó hẳn hòi, xong mới nói với Trình Giảo Kim:

- Dạ thưa bác, hôm nay cháu đơn thân độc mã quyết đạp phá vòng binh vào Mộc Dương thành đặng tâu rõ cùng bệ hạ. Hễ bác nghe súng hiệu nổi lên thì phải dẫn binh đánh vào. Trong đánh ra, ngoài đánh vô có như vậy vòng binh mới rã.

Trình Giảo Kim khen:

- Hiền điệt phân hữu lý, song cũng phải cẩn thận mà làm.

La Thông nói:

- Xin bác chớ lo.

La Thông nói dứt lời, xách giáo lên ngựa xuất dinh, xông vào trùng vây trổ tài đánh phá. Binh Phiên xem thấy mới hỏi nhau:

- Quái lạ! Viên tiểu tướng nào bạo gan đến thế, dám đơn thân độc mã xông phá vòng binh. Vậy chúng ta cứ bắn vãi ra coi nó làm sao cho biết.

Rồi kẻ giương ná, người trương cung bắn tên như mưa bấc. La Thông dừng ngựa lại, luân thương đỡ tên ra hết ráo, miệng thì kêu:

- Chúng bây đừng bắn nữa, nay cứu binh đã tới, hãy tránh ra cho mau, nếu diên trì ta đạp nát như kiến cỏ.

La thông nói dứt lời, giục ngựa xông tới vòng binh đánh phá. Phiên binh hoảng kinh, hồn vía lên mây run cầm cập, cầm cung mà bắn không đặng, xách ná mà trương chẳng ra, đứng trơ trơ như hình đá. La Thông đâm đứa nào nhào lăn đứa đó. La Thông phá đặng vòng ngoài, đánh lần lần vào vòng trong. Phiên tướng xông ra ngăn cản đều bị La Thông giết sạch, rồi ráng sức bình sinh phá hết bảy vòng binh mới thấy Mộc Dương thành, trên dựng cờ Đại Đường bay phất phới. La Thông cả mừng dừng ngựa nghỉ một hồi, mới chạy đến thành nam kêu cửa. Xảy nghe pháo nổ vang trời, La Thông giật mình day lại, thấy một tên tướng Phiên cầm siêu chém tới, liền lật đật cử thương gạt ra rồi nạt:

- Phiên tướng tên họ là chi sao dám ngăn đường bổn soái?

Tên tướng Phiên nói:

- Ta là bộ hạ Tô nguyên soái, đại tướng quân Hồng Bào, ta vâng lệnh cầm binh thủ dinh hơn mấy tháng, bộ nhà ngươi chưa biết cây siêu ta lợi hại thể nào sao mà dám tới thành nam này, hãy qua nơi khác mới tồn tánh mạng.

La Thông nổi giận không thèm đáp lại, hươi thương đâm nhầu, Hồng Bào cử siêu rước đánh. Hai người đánh hơn sáu mươi hiệp, Hồng Bào hươi siêu nghe vụt vụt, chém bổ vào mặt La Thông, La thông múa thương đỡ hết ngọn siêu ra nghe rang rảng gần mẻ lưỡi siêu, rồi sau đó hai người đều ra sức đánh bốn mươi hiệp nữa song cũng chưa định hơn thua. La Thông hét lên:

- Phiên tướng hãy coi mũi thương ta.

La Thông hét dứt tiếng thì đâm vào yết hầu Hồng Bào một thương nhào xuống ngựa. Binh Phiên thấy chủ tướng chết rồi liền rùn rùn kéo nhau chạy trốn như lũ chuột bầy chồn. Tuy La Thông thắng trận nhưng cũng đà thở dốc, chạy riết đến cửa thành kêu lớn:

- Vị nào giữ cửa thành xin nghe cho rõ, nay có cứu binh đến, La Thông phá giặc vào đây, vậy hãy mau mở cửa thành đặng tôi kiến giá.

Ngày ấy nhằm ngày Ngân quốc công Tô Định Phương giữ thành, vì Tần nguyên soái truyền lệnh mỗi cửa ba ngàn quân, chúng tướng phải luân phiên giữ cửa, nên khi Tô Định Phương nghe tiếng kêu bèn lên thành xem thử, thấy La Thông đơn thương độc mã thì biết cứu binh đã đến, mới nghĩ thầm trong bụng:

- Hồi khuya ta nằm một điềm chiêm bao quái lạ, thấy Tô Lân mình vấy đầy máu quỳ trước mặt ta thưa: Cha ôi con chết rất thảm thiết, cũng bởi oan oan tương báo, không biết chừng nào trả đặng. Ta giật mình trở dậy, nghĩ điềm chiêm bao này có cớ lắm, chắc thằng La Thông nó hay biết việc hận cừu ngày trước nay hại con ta mà báo oán, nên con ta hiện hồn về nói cho ta hay, đặng lo kế trả thù.

Tô Định Phương nghĩ rồi liền cất tiếng hỏi:

- Bớ hiền điệt nay cứu binh đã tới hay sao?

La Thông nghe kêu ngước mặt ngó thấy, muốn phóng Tô Định Phương một thương rồi đời, song ngay lúc này đành nén giận, xuôi theo một bề mà thưa:

- Dạ, hôm nay cứu binh đã tới, vậy xin bác mở cửa thành đặng cháu vào kiến giá.

Tô Định Phương hỏi:

- Hiền điệt đem bao nhiêu binh mã, đi cùng những tướng nào, sao không thấy Trình thiên tuế, còn dinh trại hiền điệt đóng ở nơi đâu?

La Thông thưa:

- Cháu đi với công tử chín nhà, dẫn theo hai mươi vạn binh mã, dinh trại đóng ngoài vòng binh cách đây bảy dặm, Trình thiên tuế mắc ở lại thủ dinh.

Tô Định Phương hỏi:

- Hai anh em Tô Lân có đi theo chăng?

La Thông ngẫm nghĩ một hồi rồi thưa:

- Dạ, hai anh em Tô huynh còn vận lương ở sau, nhắm chẳng bao lâu cũng tới.

Tô Định Phương thấy La Thông ngẫm nghĩ mà trả lời coi bộ lơ láo, thì nhủ thầm:

- Chắc nó đã hại con mình nên mình mới thấy điềm chiêm bao đó, nếu mình cho cọp vào thành thì làm sao trả thù cho đặng, có khi mình cũng không còn nữa chứ. Chi bằng mình mượn dao giặc chặt đầu nó mới đã nư giận. Bây giờ để mình gạt nó đánh cùng bốn phía đặng bị tướng dữ nhai xương, mình giết cách khôn khéo như vầy thì mới khỏi tội.

Tô Định Phương sắp đặt mưu độc xong rồi bèn kêu La Thông:

- Hiền điệt ôi! Long giá vừa ngự thành nam, nếu mở cửa ra e binh Phiên làm hỗn, chắc bác cháu mình đồng tội, biết đổ cho ai?

La Thông hỏi:

- Vậy tính sao bây giờ?

Tô Định Phương nói:

- Hiền điệt phải qua cửa đông mới xong.

La Thông nói:

- Vậy bác qua mở cửa thành phía đông đặng cháu qua đó.

La Thông nói dứt lời giục ngựa hươi thương dông qua cửa đông, bốn cửa thành đều có Phiên tướng trấn giữ nghiêm ngặt vì sợ Đường tướng liều mạng đánh phá giải vây. Khi La Thông chạy ngựa đến cửa thành phía đông, xảy nghe pháo nổ vang tai, hai viên Phiên tướng xông ra ngăn đánh, một tướng đội mão kim khôi, mình mang bào đỏ, mặt tợ lọ nồi, mắt to như lục lạc, bên tả đai tên, bên hữu mang cung, cưỡi ngựa ô truy, tay xách thiên phương họa kích, còn một tướng đầu đội bao đảnh xanh, mặt như thúng táo, râu ria rậm rạp, mình mang kim giáp, tay cầm đồng đao nặng ước trăm cân. La Thông chận lại nạt:

- Hai tướng đi tới hãy xưng tên họ cho mau.

Hai tướng nói:

- Hai ta là bộ hạ của Tô nguyên soái, vâng lênh trấn giữ thành đông, anh là Ngũ Long, em là Ngũ Hổ, còn ngươi là vô danh tiểu tướng sao dám đơn thương độc mã đem mình vào chốn hiểm nguy?

La Thông cả giận nạt:

- Hai ngươi chớ buông lời vô lễ, hãy tránh đường cho bổn soái đi thì hai ngươi mới còn hồn, nếu diên trì ắt mũi thương này không vị nể.

Ngũ Long, Ngũ Hổ nghe qua cười ngất:

- Mi là con nít ăn chưa no lo chưa tới mà muốn vào cửa đông sao đặng. Ta chẳng nỡ giết đứa nhỏ dại đâu, thôi mi hãy trở về kêu tướng khác cho mau.

La Thông nổi nóng hét lên một tiếng hươi thương đâm nhầu, Ngũ Long cử kích đỡ ngăn, còn Ngũ Hổ nạt lớn:

- Thằng nhỏ kia hãy coi đao ta chém đầu mi đây.

Ngũ Hổ hươi đồng đao bổ tới, La Thông múa thương đỡ bên tả đánh bên hữu, ba người đánh vùi với nhau trên bốn mươi hiệp bất phân thắng phụ. Đánh thôi giông gió nổi dậy, bụi bay kịt mù, tiếng binh khí khua nhau kêu rang rảng. La Thông bị hai tướng vây đánh một hồi, mồ hôi ra ướt giáp, nổi giận hét lên một tiếng đâm Ngũ Long nhào xuống ngựa chết tươi, Ngũ Hổ thấy anh mình chết rồi trong lòng hoảng kinh quày ngựa bỏ chạy, bị La Thông tiếp luôn một thương nát óc theo anh cho có bạn. Tuy La Thông giết đặng hai tướng, song tay chân mỏi mệt rụng rời mệt đà thở dốc, thúc ngựa tới cửa thành đông, ngó thấy Tô Định Phương đứng ở trên thì kêu lớn:

- Xin bác mở cửa cho cháu vào với.

Tô Định Phương nói:

- Không được đâu hiền điệt, thành đông ngay dinh Tô Xa Luân, nó là nguyên soái Bắc Phiên sức mạnh địch nổi muôn hùm, thêm bộ hạ nó cũng khá đông toàn anh hùng hào kiệt, nếu mở cửa thành thì chúng nó kéo theo vào, hai bác cháu mình khó đỡ đương.

La Thông giận lắm nói:

- Bác không mở cửa thành, lẽ nào tôi bay lên cho đặng?

Tô Định Phương nói:

- Chẳng phải bác làm ngặt đâu mà hiền điệt đem lòng trách bác, vì vâng mạng triều đình, bác nào dám vị tư vi kỷ, nếu mở cửa thành rủi binh giặc kéo vào thì phải lâm đại tội, vậy cháu hãy qua cửa bắc bác mở tức thì.

La Thông nói:

- Tôi đã đuối sức, ngựa đã hết gân, chừng tôi đến cửa bắc xin bác nhớ lời chớ nên từ chối nữa.

La Thông giục ngựa xông qua cửa bắc, lúc đi gần tới xảy nghe pháo nổ, xông ra hai viên đại tướng cao lớn dềnh dàng mười phần lợi hại. La Thông cả kinh nghĩ thầm trong bụng:

- Không xong rồi! Mình phá hết bảy vòng binh, giết ba viên đại tướng, sức lực đã giảm rất nhiều, làm sao cự đương hai tướng này? Chắc mình mắc kế Tô Định Phương, thiệt khó nỗi tới lui biết mấy.

La Thông nghĩ rồi bạo gan xốc tới nạt:

- Hai tướng hãy xưng tên cho mau.

Phiên tướng nói:

- Hai ta là Chuyên Mã Ngạn và Yến Mã Hô, nhà ngươi thiệt to gan lớn mật dám thị chúng ta như cỏ rác, nay ngươi lọt vào địa phận hai ta trấn giữ, chớ mong còn tính mệnh.

La Thông giận lắm nạt:

- Bổn soái phá hai cửa thành giết ba tướng, bộ hai ngươi không sợ chết hay sao mà dám đón đường bổn soái? Xe trước gãy xe sau phải tránh, sao hai ngươi còn muốn noi theo dấu cũ? Nếu chọc giận bổn soái, e hai ngươi hồn lìa khỏi xác.

Chuyên Mã Ngạn nổi xung hét vang như sấm:

- Thằng nhỏ kia chớ khoe khoang lỗ miệng, hãy lãnh cặp chùy của ông đây cho biết sức.

Chuyên Mã Ngạn hươi song chùy đả tới, La Thông đưa thương ra đỡ. Kế Yến Mã Hô múa song phủ đến chém, La Thông cũng hất văng hết thảy, rồi ba tướng đánh nhầu một trận. Hai tướng Phiên búa chùy đều ra sức, La Thông cứ lo ngăn đỡ mà thôi chớ rảnh tay đâu đâm trả lại. Chuyên Mã Ngạn đánh song chùy hay lắm, ban đầu còn trông thấy người, đánh thét đến sau chỉ thấy hai lằn sáng chớp nhoáng. Yến Mã Hô múa búa cũng đại tài, chém dưới chặt trên chiếu sáng rạng ngời. La Thông một mình tả xông hữu đột mệt đà thở dốc, hươi thương đánh đỡ tưng bừng, nghe tiếng vụt vụt tợ rồng bay phụng lộn, song Phiên tướng chẳng nao, múa búa luân chùy đánh hoài. La Thông giận lắm ráng sức bình sinh cầm thương đỡ hất chùy ra, đánh vẹt búa lại, thuận tay thưởng Chuyên Mã Ngạn một thương ngay yết hầu chết tốt. Yến Mã Hô lính quýnh hươi búa chém bậy chém bạ, bị La Thông cho một thương rồi đời. La Thông giết đặng hai tướng Phiên thì vui mừng chẳng xiết, ngồi trên ngựa nghỉ một hồi, ngó lên thành thấy Tô Định Phương dòm xuống liền kêu lớn:

- Xin bác hãy xét tình cảnh cháu, ngựa đà hết sức còn cháu cũng hết hơi, không tài chi phá cửa khác nữa, vậy bác làm ơn mở cửa cho cháu vào trong với.

Tô Định Phương nghĩ thầm:

- Ta muốn hại nó nên sai nó đi giáp vòng thành, không dè sức lực nó mười phần mạnh mẽ đi đặng ba cửa rồi, thôi ta gạt nó đi đến thành tây cho biết mặt Tô Xa Luân là tướng dữ, thiệt nó mà gặp Tô Xa Luân chẳng khác dê kia gặp cọp, trứng gà chọi vào đá xanh, nếu muốn khỏi họa sau thì ta phải lo mưu trước.

Tô Định Phương nghĩ rồi cất tiếng nói:

- Hiền điệt ôi! Xin hiền điệt miễn chấp, bác cũng biết hiền điệt lao tâm mệt sức chừng nào, đáng lẽ bác phải mở cửa thành ra rước hiền điệt vào, ngặt vì nguyên soái mới truyền lệnh cấm không cho mở cửa này, nếu bác vi lệnh chắc bị nguyên soái bắt tội, thiệt bác lo buồn hết sức song không biết tính sao bây giờ?

La Thông nghe nói trái như vậy trong lòng giận lắm, nói:

- Thiệt bác nói lời ấy phi lý lắm, nay bệ hạ bị vây tôi đem binh cứu giá, sao bác không mở cửa cho tôi vào, lại bắt đi đánh ba cửa, nói đến thành bắc thì mở cửa, tôi đến đây rồi bác cũng nuốt lời, bộ bác có ý tư thông với Bắc Phiên nên kiếm kế gạt tôi mà ngăn người cứu giá?

Tô Định Phương hoảng kinh nói:

- Hiền điệt! Không phải bác có lòng tư thông với Bắc Phiên đâu, vì lệnh nguyên soái nghiêm ngặt lắm, khó mà trái đặng.

La Thông hỏi:

- Vì cớ nào nguyên soái không cho mở cửa thành phía bắc?

Tô Định Phương nói:

- Bác thấy lệnh truyền như vậy thì hay vậy, chớ bác cũng chưa rõ đặng.

La Thông nói:

- Tuy nguyên soái cấm mặc lòng, song có cứu binh đến nhắm mở cũng không có lỗi gì, dẫu nguyên soái chẳng nghĩ mà bắt tội, cháu tình nguyện chịu cho, xin bác đừng nghi ngại, cháu quyết không dám sai lời.

Tô Định Phương nói:

- Nếu thiệt cứu binh thì vào thành tây cũng được, lựa phải nằng nặc đòi vào thành bắc mới đặng hay sao?

La Thông nghe qua giận lắm nói:

- Tôi coi ý đủ biết rồi, đâu cần nói nhiều như thế, phải hồi tôi mới vào thì phá thành tây nháy mắt cũng xong, vì tôi đã đánh trọn ba cửa, người ngựa đều đuối, nay bảo tôi đến đánh thành tây là muốn mượn tay giặc giết tôi, thiệt lòng bác quá độc ác.

Tô Định Phương nghe La Thông nói trúng tim đen mình thì hổ ngươi lắm, mới kiếm lời tráo trở nói:

- Hiền điệt là anh hùng hào kiệt ai chẳng nghe danh, đâu có loài Phiên nô nào tài hơn sát hại hiền điệt đặng.

La Thông chẳng thèm đáp lại, nghĩ thầm:

- Rất đỗi ba cửa kia ta còn phá nổi, huống gì một cửa tây này ta không phá nổi hay sao? Vậy ta phải ráng sức một phen, không lẽ còn bắt ta đi ngõ nào nữa mà sợ.

La Thông nghĩ rồi giục ngựa dông riết đến tây thành. La Thông đến cửa tây thì mặt trời đã lặn, bụng lại đói, kế nghe tiếng pháo nổ vang, một viên đại tướng dẫn bốn chục viên tướng xông ra, kẻ vác đao người xách búa, kẻ giáo người roi, viên đại tướng ấy lướt tới hét:

- Thằng nhỏ kia hãy dừng ngựa lại, thành tây này là chỗ bổn soái trấn thủ, sao mi dám cả gan đến đây nạp mạng?

La Thông nạt:

- Ngươi tài nghệ bao nhiêu mà dám đón đường bổn soái, vậy chớ ngươi tên họ là chi, hãy phân cho ta rõ mà chịu chết.

Phiên tướng nghe qua cười ha hả nói:

- Mi muốn biết tên họ ông thì phải lắng tai nghe cho rõ. Ta là Hồng Bào đại lực sĩ nguyên soái Tô Xa Luân, ngươi không biết cây búa của ta lợi hại hay sao mà dám đến đây nạp mạng?

La Thông giận lắm nói:

- Ta đâm mi một thương chết cho khuất mắt mới đã nư giận, vì bọn mi vây chúa ta tại Mộc Dương thành, thiệt tội kia đáng số, nay còn đón đường bổn soái nữa sao?

Tô Xa Luân nạt:

- Ngươi chớ khoe tài, hãy lãnh cây khai sơn phủ của ta cho biết mùi.

Tô Xa Luân hươi búa chém tới, La Thông đưa thương ra đỡ, vì Tô Xa Luân sức mạnh phi thường, còn La Thông đánh đã trọn ngày sức lực suy giảm rất nhiều, thêm phần bụng đói, bị Tô Xa Luân chém một búa, làm cho con ngựa phải thối lui hơn năm chục bước. Nếu lấy tài mà so sánh thì La Thông thua Tô Xa Luân chẳng bao nhiêu, nhưng vì đang đói mệt nên thua sức. Lấy lại thế, La Thông giục ngựa xốc tới hét:

- Phiên tướng hãy coi cây thương của bổn soái đây.

La Thông hươi thương nhắm yết hầu Tô Xa Luân đâm tới, Tô Xa Luân đưa búa đỡ vẹt mũi thương qua một bên rồi chém trả lại, La Thông cử thương ngăn đánh, song La Thông cứ lo cử gạt liền liền chớ không hở tay đâm trả lại, ráng cầm cự đến hai mươi bốn hiệp thì đã hết sức. Tô Xa Luân thấy La Thông miệng thở ồ ồ tay chân lết bết, trong lòng mừng thầm, truyền quân áp lại bắt sống. Quân Phiên nghe lệnh liền áp lại vây bịt bùng, roi đánh chân ngựa, đao chém vào mặt, siêu bổ trên đầu, mâu đâm vào ngực, chùy đả trên lưng, giản đánh dưới chân, gươm chém sau ót, kích đâm vào họng. La Thông kinh hồn hoảng vía, một cây thương đỡ trước ngăn sau, đánh bên tả, vẹt bên hữu, trên đỡ cho người, dưới che cho ngựa, duy sợ cây khai sơn phủ của Tô Xa Luân hơn hết. Binh tướng vây phủ bốn phía, tiếng binh khí khua rổn rảng, chớp nháng rạng ngời, La Thông thấy tứ bề gươm giáo kiếm kích bủa giăng thì than:

- Chắc mạng ta phải chết tại trận này.

Tô Xa Luân nói lớn:

- Tánh mạng ngươi nay ở trong tay bổn soái, sự tha giết cũng tại nơi ta, chớ trông ai đến cứu mất công, dẫu muốn chạy cũng không đường, chi bằng xuống ngựa đầu hàng bổn soái cho xong, nếu nói nửa tiếng không ắt ngươi phải tử trận, còn không chết thì cũng bị ta bắt sống.

La Thông nghe rồi hồn phi thiên ngoại, vô kế khả thi, duy cứ đánh cầm chừng mà chịu, tới đâu hay đó. Tô Định Phương ở trên thành thấy La Thông bị binh Phiên vây phủ mịt mùng, lòng vui mừng chẳng xiết, nghĩ thầm:

- Nay ta mượn giáo Phiên giết nó trả thù cho con, họ La có tuyệt diệt thì họ Tô ta mới đứng được vững vàng.

Đây nói qua Xích Bích Bửu Khương vương, thừa tướng Đồ Phong và Đồ Lư công chúa đang ở trong ngự dinh đèn đuốc sáng rỡ, bỗng nghe tiếng trống vang như sấm, quân binh la ó. Lang vương hỏi:

- Chuyện chi ngoài dinh dữ vậy?

Quân binh tâu:

- Nay có Đường tướng La Thông tuổi nhỏ mà đại tài, phá hết ba cửa dinh, giết năm viên hổ tướng, bây giờ va tới thành tây bị nguyên soái truyền lệnh quân binh phủ vây đặng bắt sống.

Đồ Lư công chúa nghe mấy lời tấu của tên quân thì kinh hãi nghĩ:

- Mình tính việc trăm năm nên báo La Thông kéo binh tới đây, mình sẽ nội công ngoại kích mà cứu Đường vương, nay người đã phá ba dinh người lao ngựa mệt, còn Tô Xa Luân tài lắm, e tiểu tướng quân nan tồn tánh mạng, rủi có điều gì lẽ nào người không trách mình nói gạt, chi bằng ra đó tiếp cứu cho người biết lời vàng chẳng hề sai.

Đồ Lư công chúa nghĩ rồi bước tới quỳ xuống tâu:

- Xin vua cha cho con xuất trận trợ chiến Tô nguyên soái, vì La Thông là tướng đại tài, lúc nọ đánh phi đao con văng mất, nên con e cho Tô nguyên soái sa cơ bại trận thì nước nhà chẳng còn.

Lang vương mừng rỡ nói:

- Lời con phân hữu lý, vậy hãy ra trợ chiến cho mau.

Đồ Lư công chúa bái tạ, đơn thân độc mã xuất trận, chớ không dẫn theo nữ Phiên. Khi đến tây thành thấy binh đông vô số, kế nghe tiếng người nói lớn:

- Không người tiếp cứu chắc mạng ta phải chết.

Đồ Lư công chúa nghĩ thầm:

- Rõ ràng tiểu tướng quân kêu với ta đó.

Đồ Lư công chúa nghĩ rồi cất tiếng kêu lớn:

- Chúng tướng hãy mở vòng binh chớ nên chậm trễ, ta vào trợ chiến nguyên soái bắt sống La Thông.

Chúng tướng nghe kêu liền dừng tay tránh vẹt hai bên để Đồ Lư công chúa giục ngựa xông vào.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 5050
Join date : 12/08/2017

Xem lý lịch thành viên http://tinhhoa.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện dài: La Thông tảo bắc

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết